Giả Vờ - Chương 84
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Đi qua một căn biệt thự khác căn biệt thự truyền đến tiếng vui vẻ đã biết vô cùng náo nhiệt khác với nhà Nhan Khả
Năm mới đa phần nhà nào cũng ngập tràn tiếng
Phó Diên nghiêng đầu phụ nữ bên cạnh nắm lấy tay cô
Ôn Nam Tịch ngẩng đầu
Phó Diên khẽ búng đầu mũi cô đó hai dần về nhà
Trong nhà ấm áp Phó Kính Hoa say nên lên lầu nghỉ bố Đàm Vũ Trình cũng đã say vì gia đình họ cũng về trong phòng khách chỉ còn Thư Lệ và bảo mẫu đang chuyện thấy hai vô cùng vui vẻ “Nam Tịch điểm tâm đã xong ăn thôi”
Ôn Nam Tịch : “Con cảm ơn dì chú nghỉ ạ”
“Ừm sớm đã say còn chịu nhận miệng còn nữa đấy” Thư Lệ qua dắt tay Ôn Nam Tịch từ chỗ Phó Diên phòng bếp
Phó Diên nhướng mày cởi áo khoác đặt lên tay ghế sô pha
Ôn Nam Tịch Thư Lệ kéo đến cạnh bàn nhấn cô xuống bàn vài món điểm tâm liền hơn nữa mỗi món đều nhỏ vô cùng tinh tế pudding cũng ngon Thư Lệ múc một thìa “Mau ăn thử con”
Ôn Nam Tịch nhận lấy thìa chớp mắt bà “Vậy con ăn nhé”
“Còn khách sáo gì chứ”
Ôn Nam Tịch bắt đầu ăn
Phó Diên khoanh tay dựa tủ bên cạnh cô ăn
Thư Lệ cũng
Dì bảo mẫu đang lau đảo bếp qua thấy một màn nghĩ trong lòng cô gái thật may mắn hạnh phúc ai cũng chiều chuộng
–
Ăn điểm tâm xong cũng đã muộn
Ôn Nam Tịch về nhà cô chào tạm biệt Thư Lệ Thư Lệ nắm lấy tay cô nỡ bà vốn đã thích con gái ngày khi sinh Phó Diên xong công việc thăng tiến bận rộn nên chần chừ sinh đứa thứ hai bà đã chọn công việc vì vô cùng tiếc nuối
Thế nên bà mới thích Nhan Khả nhưng bây giờ đã con dâu của là một cô gái xuất sắc như bà hận thể cứ giữ cô bên
Đương nhiên bà giữ Ôn Nam Tịch ở một đêm nhưng chuông điện thoại cô vang lên vài lần là mẹ cô gọi đến hai mẹ con cùng dựa
Bà thể cứ giữ cô
Bà : “Đợi hai đứa bận xong việc của Lê Thành dì và chú sẽ đến thăm hai đứa”
Ôn Nam Tịch “Được ạ dì lời giữ lời nhé đến lúc đó con sẽ đợi dì”
“Con đấy nhé chúng cùng dạo phố” Thư Lệ biết ngày mai hai Lê Thành vì chỉ thể hẹn gặp ở đó
Ôn Nam Tịch gật đầu “Vâng ạ”
“Vậy con đợi chút dì lấy ít đồ” Thư Lệ buông tay Ôn Nam Tịch với cô cũng hiệu cho Phó Diên đợi”
Sau đó bà phòng khách nhỏ bảo mẫu cũng lau tay qua giúp
Phó Diên đưa áo khoác cho cô Ôn Nam Tịch mặc lên Phó Diên cô mặc xong đưa tay nắm tay cô cầm chìa khoá để tủ giày lên
Đợi vài giây Thư Lệ mang theo túi lớn túi bé đưa hết cho Phó Diên
Phó Diên đưa tay nhận lấy
Ôn Nam Tịch ngây khẽ véo ngón tay Phó Diên sắc mặt hề thay đổi cũng cô mà trực tiếp ngoài Ôn Nam Tịch theo với Thư Lệ “Dì con về đây ạ”
Thư Lệ vui vẻ: “Về đến nhà nhớ với dì một tiếng nhớ hỏi thăm mẹ giúp dì nhé”
“Vâng ạ”
Ôn Nam Tịch giày cùng Phó Diên ngoài Thư Lệ cũng theo tiễn hai
Phó Diên đỗ xe ở cửa khi cho đồ đạc trong cốp Ôn Nam Tịch lên ghế lái phụ cô hạ cửa sổ xuống vẫy tay tạm biệt bà
Thư Lệ cô gật đầu “Lái chậm thôi nhé”
Phó Diên một tiếng đó cửa sổ nâng lên khởi động xe lái xe khỏi căn biệt thự
Ôn Nam Tịch xoay thẳng lên
Cảm giác căng thẳng đã còn cô dựa lưng ghế “Bố mẹ thật đấy”
Phó Diên nắm vô lăng ánh đèn chiếu qua cửa sổ xe nghiêng đầu cô khoé môi cong lên “Sau cũng là bố mẹ em”
Ôn Nam Tịch ngẩng đầu môi cong cong
Dưới ánh đèn đàn ông vô cùng trai khi mới gặp mặc dù trong mắt mang theo chút hận thù ở công ty cũng lạnh lùng
vẫn duy trì thái độ như đến mức cực đoan
Đây lẽ là do gia đình ấm áp của để biết cư xử như
Mà cô vô cùng may mắn thể gặp
Về đến Hồi Lang đã khá muộn trong tiệm vẫn đang ăn Ôn Du ngẩng đầu thấy họ về mắt sáng lên Phó Diên một tay xách đồ một tay dắt Ôn Nam Tịch Ôn Nam Tịch liếc túi lớn túi nhỏ tay “Anh thể đem một chút về ”
Phó Diên liếc cô một cái “Không thể mang về làm gì Mẹ sẽ giận đấy em mẹ giận ”
Cô khựng lập tức lắc đầu
Thấy Phó Diên nghiêng đầu Ôn Nam Tịch đẩy một cái
Vào tiệm Ôn Du bưng một bát nước đường* nóng hổi cho Phó Diên Phó Diên lập tức đưa tay nhận lấy “Con cảm ơn dì”
*Món nước đường kiểu trung giống như các loại chè nóng:
sstruyenvn/50563/chapter-84/gia-bo-chapter-84-1jpg" alt=" " />
sstruyenvn/50563/chapter-84/gia-bo-chapter-84-2jpg" alt=" " />
Anh cầm thìa lên ăn cho đường thơm
Ôn Nam Tịch cũng cầm lấy một bát cô kéo ghế cạnh Phó Diên xuống Ôn Du cô ngoài bận việc Phó Diên ăn xong cảm thấy cả thoải mái
Ôn Nam Tịch uống một ngụm lớn : “Ngon ”
Phó Diên gật đầu “Ngon”
Ôn Nam Tịch bật
Cô lau khoé miệng
Phó Diên thấy hôn cô nhưng lúc trong tiệm ít nên đành thôi : “Em ngủ sớm một chút chiều mai qua đón em”
“Vâng”
Hôm mùng sáu hai về Lê Thành
Ôn Nam Tịch ăn xong Phó Diên dậy từ biệt Ôn Du lấy một túi đồ đưa cho Phó Diên nhận lấy Ôn Nam Tịch một cái cô mỉm trong lòng thầm nghĩ ai bảo ban nãy mặc kệ em bây giờ em cũng kệ cô cố tình nắm tay kéo ngoài “Đi thôi”
Phó Diên cô kéo ngoài về phía xe lười biếng “Sau chúng cứ ăn ở hai nhà như béo lên mất”
Ôn Nam Tịch ngẩng đầu “Béo lên chút cũng ”
Phó Diên nghiêng đầu cô: “Tốt chỗ nào”
Ôn Nam Tịch “Ai bảo lúc nãy giúp em dì đưa gì cũng cầm nên em cũng giúp ”
Nghe bước chân Phó Diên khựng Ôn Nam Tịch cũng dừng bước cô ngẩng đầu đôi mắt đen của Phó Diên cô vài giây mở miệng : “Ôn Nam Tịch em biết chơi ”
Ôn Nam Tịch cong môi “Vậy thì nào”
Phó Diên yên tĩnh vài giây “Làm chứ chiều em thôi chứ ”
Trái tim Ôn Nam Tịch đập mạnh cùng đến cạnh xe hai buông tay đột nhiên mất sự ấm áp hai đều thích nghi Phó Diên xoay cô Ôn Nam Tịch ngẩng đầu may là ngày mai Lê Thành phụ hai thể ở chung
Đèn ở ngõ Hồi Lang và Nam An đều giống cả phim ảnh cũng Nam An Dung Thành chính là một thành phố lãng mạn mang đầy giá trị lịch sử
Lúc ánh đèn chiếu lên gương mặt Ôn Nam Tịch Phó Diên nhớ tới nhiều đều trạm xe bus tiệm băng đ ĩa ngõ Nam An đôi mắt cô vẫn
Là bộ dáng mà yêu
Anh đang định cúi đầu hôn cô thì Ôn Nam Tịch chủ động nhón chân lên hôn lên môi Phó Diên bất ngờ đưa tay ôm eo cô cúi đầu đáp nụ hôn
Khẽ ngậm môi cô mặt Ôn Nam Tịch đã ửng đỏ khẽ rời giọng thấp “Em ngủ sớm nhé”
Ôn Nam Tịch một tiêngs “Anh lái xe chậm thôi nhé đến nơi thì gửi tin nhắn cho em”
“Được”
Phó Diên buông eo cô Ôn Nam Tịch thẳng vòng qua ghế lái phụ cúi lưng cô vẫn đó tiễn
Sau khi Phó Diên rời từ gương chiếu hậu thấy Ôn Nam Tịch vẫn đó mãi cho đến khi chiếc xe xa cây che mất Ôn Nam Tịch mới trong quán
Lúc đã ít khách hơn nhiều
Ôn Du lau tay ở cạnh bàn cô Ôn Nam Tịch khoác tay bà “Mẹ thuận lợi cần lo lắng”
Gặp bố mẹ thuận lợi
“Bố mẹ quan tâm em”
“Vậy thì ” Ôn Du thở phào một tiếng bà đưa tay xoa tóc Ôn Nam Tịch “Vậy con mau tắm ngày mai về Lê Thành ”
“Con ở cạnh mẹ thêm một lát”
Tết trôi qua nhanh nhanh đã rời xa Ôn Du Ôn Nam Tịch cảm thấy nỡ
Vì tối hôm đó Ôn Nam Tịch ngủ sớm như đã với Phó Diên làm việc việc với với Ôn Du hai mẹ con chuyện đến tận khuya
Ngày hôm
Ôn Du chuẩn một ít đồ cho Ôn Nam Tịch mang Lê Thành
Ôn Nam Tịch thu dọn hành lý Tiểu Lê cũng qua giúp đỡ cô dựa bàn : “Thời gian trôi qua nhanh thật đấy một năm mới đến ”
Ôn Nam Tịch “Mới chút tuổi đã thở dài”
Tiểu Lê ôm khuỷu tay: “Chị Nam Tịch tầm năm chị lấy chồng ”
Ôn Nam Tịch giật cô : “Không biết nữa”
“Nhất định là cưới ” Tiểu Lê như nhà dự cảm
Ôn Nam Tịch đáp
Hơn ba giờ chiều Phó Diên đến đón cô đỗ xe ở cửa Tiểu Lê lập tức gọi một tiếng rể Phó Diên cong mày thoải mái đón nhận cách xưng hô
Cho hành lý cốp xe mở Ôn Nam Tịch thấy bên trong đã đầy Phó Diên : “Mẹ chuẩn ít”
Ôn Nam Tịch hiểu
Giống với Ôn Du sợ họ ở Lê Thành đồ ăn đồ dùng
Sau đó đồ Ôn Du chuẩn chỗ để nữa chỉ đành để ở hàng ghế Ôn Nam Tịch ôm Ôn Du Ôn Du vô cùng dịu dàng xoa tóc cô: “Công việc bận thế nào thì cũng chú ý nghỉ ngơi chuyện trong nhà cần lo lắng mẹ sẽ xử lý ”
Ôn Nam Tịch hai tiếng ôm chặt bà
Hai mẹ con ôm một lát mới buông
Ôn Du Phó Diên “Con lái xe chậm thôi nhé”
“Vâng ạ” Phó Diên gật đầu
Rồi hai lên xe Ôn Nam Tịch hạ cửa sổ xe xuống Tiểu Lê khoác cánh tay Ôn Du Ôn Du cũng mỉm Phó Diên gật đầu tạm biệt khởi động xe về phía đường cao tốc
Năm mới đến
Ôn Nam Tịch và Phó Diên cùng về Lê Thành
Thêm một năm họ ở bên
Tương lai sẽ còn thêm nhiều năm nữa
–
Đến Lê Thành trời đã tối Ôn Nam Tịch ở trong xe ăn ít đồ cũng đút cho Phó Diên ít hai đói lắm nên định về thẳng nhà đồ ăn Ôn Du chuẩn vẫn còn nhiều Thư Lệ cũng nhét cho họ ít sợ đồ ăn
Chỉ là đồ nhiều quá nên xách một phần lên
Về đến cửa nhà Ôn Nam Tịch chuẩn mở cửa ngẩng đầu lên đã thấy cửa dán một tờ giấy màu đỏ là chữ của chủ nhà
[Cô Ôn năm mới vui vẻ ngại vì với cô điều nhưng quả thực còn cách nào khác nữa con gái nước ngoài nên định bán căn nhà để gom học phí cho con bé vì vẫn hết hợp đồng nên sẽ bồi thường khoản vi phạm thời gian gấp gáp phiền cô chuyển trong vòng một tuần tới vô cùng xin ]
Ôn Nam Tịch ngây
Phó Diên cũng lên tiếng
Ôn Nam Tịch chớp mắt đầu
Phó Diên rũ mi cô: “Phải làm đây Chỉ thể chuyển qua chỗ ”
Ôn Nam Tịch mím môi “Hình như chỉ thể như ”
Phó Diên cong môi dùng vân tay mở cửa tít một tiếng cánh cửa mở : “Quả thực là niềm vui bất ngờ năm mới”