Giả Vờ - Chương 48
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Nhan Khả đang ở tầng nghịch di động hành lý của cô đặt ở quầy rượu bên khi thấy hình ảnh bó hoa hồng kỵ sĩ đen gửi nhóm chat cô sửng sốt hỏi trực tiếp trong nhóm mà nhắn riêng Wechat của Giang Thiên để hỏi
Giang Thiên trả lời: Em biết chỉ đoán mò thôi Sáng sớm nay ông chủ đã nhận nó trông vui vẻ chắc hẳn là quen tặng
Nhan Khả khựng : Không biết gửi là ai
Giang Thiên: Ông chủ nhiều cô gái thích như ai cũng thể tặng nhưng tặng hoa thì là lần đầu tiên liệu là cô Chu Giai Ý lần
Nhan Khả: Em hỏi thăm xung quanh thử xem lẽ là… Ôn Nam Tịch
Giang Thiên sửng sốt: Không thể nào chút dấu hiệu nào cả
Cô im lặng vài giây đột nhiên gửi một tin nhắn khác cho Nhan Khả: Cũng là thể Tiếu Liên tối qua lúc ăn ở một nhà hàng gần công ty cô thấy ông chủ và chị Ôn cùng xuống tầng và cùng một chiếc xe Ủng hộ chính chủ ngay || 𝗧RÙM𝗧R𝑼 𝑌Ệ𝐍𝑉n ||
Nhan Khả bật dậy đầu ngón tay gắt gao nắm chặt điện thoại
Lúc Ngu Viện Viện khoác áo choàng cũng xuống tầng bước nhanh Nhan Khả ngẩng đầu mẹ vô thức gì đó Ngu Viện Viện đưa áo choàng cho bảo mẫu bảo bà lấy áo khoác khác mặc Nhan Khả bỗng ý thức gì đó đúng dậy gọi với theo: “Mẹ mẹ ”
Ngu Viện Viện cầm chìa khóa xe : “Mẹ ngoài một chút”
Nhan Khả lập tức cầm điện thoại di động đuổi theo Ngu Viện Viện trong xe Nhan Khả nhanh chóng theo ghế cô nắm lấy ghế : “Mẹ”
Ngu Viện Viện lấy kính râm đeo khởi động xe lái khỏi Vân Thượng
Nhan Khả lo lắng yên lặng chằm chằm Ngu Viện Viện khi Ngu Viện Viện lái xe một lúc bà rẽ ngõ Hành lang Ở đây xe cộ qua tương đối đông Chiếc Maserati màu tối chậm rãi lăn bánh chạy một mạch đến Tiệm ăn vật Ôn Du dừng Ngu Viện Viện đầu quán ăn vặt đang tấp nập khách
Nhiều đang ăn sáng bao gồm cả học sinh lớn và già Ôn Du đang cạnh bàn chuyện với một ông lão bà mặc áo len màu nâu nhạt mỉm nhẹ nhàng trông cực kỳ ôn hòa
Vẻ mặt của Ngu Viện Viện thay đổi chằm chằm tiệm ăn vặt và Ôn Du một lúc lâu
Nhan Khả cũng thấy Ôn Du cô bĩu môi tỏ vẻ khinh thường nhưng thấy Ngu Viện Viện cứ chằm chằm cô nhích gần : “Mẹ mẹ tới đây làm gì Nơi đầy mùi dầu khói”
Giọng đều đều của Ngu Viện Viện cất lên: “Bố con đầu tư tiệm ăn vặt Ôn Du”
Nhan Khả lập tức một cách gay gắt: “Cái gì”
Cô lập tức yên về phía tiệm ăn vặt : “Bà dựa cái gì bà xứng ”
Cô quả thật bất bình nhưng Ngu Viện Viện lái xe tuy Ngu Viện Viện gì nhưng trong lòng cũng ý nghĩ tương tự
Cô xứng
Lúc Giang Thiên gửi cho Nhan Khả một tin nhắn WeChat
Giang Thiên: Vừa nãy Tiếu Liên đến văn phòng ông chủ để lấy tài liệu thấy tấm thiệp chúc mừng kèm đóa hoa kẹp trong sổ ghi chú đó quả thực chữ “Tịch” của chị Ôn
Đọc đến đây Nhan Khả tức giận đến cả run rẩy
Sau khi cùng Trần Phi và hai lập trình viên thảo luận xong Ôn Nam Tịch cầm cốc đến phòng trà tới cửa thấy Phó Diên đang bên bàn rót nước Ôn Nam Tịch dừng nhưng vẫn bước đến bên cạnh bóc túi cà phê hòa tan đó Phó Diên rót nước lấy một túi trà mở nhét trong lấy thìa khuấy nhẹ nhàng khuấy đều
Cả hai đều im lặng
Ôn Nam Tịch pha xong cà phê uống thêm sữa cô dậy
Phó Diên cũng xoay đút tay túi quần đối mắt với cô Trái tim Ôn Nam Tịch nhảy dựng từ lúc tặng hoa hồng ban sáng hai chuyện cô bằng đôi mắt lãnh đạm đen láy im lặng vài giây hỏi: “Bó hoa thích ”
Phó Diên ừ một tiếng vẻ lười nhác
Ôn Nam Tịch thở phào một gật gật đầu: “Anh thích là ”
Cô bước qua lấy sữa sữa ở tủ phía đầu cô kiễng chân lên giơ tay mở tủ Phó Diên chằm chằm khuôn mặt cô : “Ôn Nam Tịch hiện tại em tiến bộ đấy”
Ôn Nam Tịch dừng
Phó Diên nhướng mày nhàn nhạt : “So với thì biết theo đuổi hơn ”
Trước
Phanh
Cánh cửa tủ phía đầu cô nhẹ nhàng đóng Ôn Nam Tịch nhéo nhéo cánh tay im tại chỗ mắt định đào quá khứ Ôn Nam Tịch mím môi
Phó Diên cô một lúc mới thẳng lên Bởi vì thẳng cách giữa hai càng gần Ôn Nam Tịch vô thức lùi về phía Phó Diên cầm tách trà lên rời khỏi phòng trà
Ôn Nam Tịch đó một lúc mới xé nắp sữa đổ cốc buổi sáng rõ ràng vui vẻ như là đủ Ôn Nam Tịch thầm nghĩ như cầm cốc lên bước khỏi phòng trà
Sau khi xuống bàn làm việc điện thoại di động vang lên là tin nhắn Nguyên Thư gửi tới cô đã trở Lê Thành đến Lê Thành đã gọi đến công ty họp
Ôn Nam Tịch trả lời: Tớ tưởng hai ba ngày nữa mới về
Nguyên Thư: Sau khi thăm bà nội xong là tớ thu dọn đồ đạc nhanh chóng để nhận lì xì năm mới
Ôn Nam Tịch mỉm : Nhận
Nguyên Thư: Đương nhiên là đúng một chuyện Chu tổng bên tớ khá hứng thú với Diên Tục thể sẽ tiến hành một cuộc phỏng vấn độc quyền với Diên Tục bên tớ đang gần Diên Tục nên cũng tranh thủ việc Cho nên ngày mai tớ đến công ty của dạo một chút
Ôn Nam Tịch sửng sốt: Tớ thì đồng ý nhưng hỏi ý kiến ông chủ mới
Nguyên Thư hì hì: Mau hỏi
Ôn Nam Tịch: Được
Tin nhắn gửi xong cô liền thấy Phó Diên Đàm Vũ Trình và Chu Hùng ngoài Trần Phi dời ghế sang bên với Ôn Nam Tịch: “Bọn họ gặp khách hàng”
Ôn Nam Tịch “ồ” một tiếng thu hồi tầm mắt thì đợi bọn họ làm việc xong hỏi
Cô sắp xếp tư liệu bàn
Phó Diên cuối cùng khi trả lời tin nhắn khóe mắt thấy sườn mặt cô vài giây mặt sóng vai Đàm Vũ Trình bước khỏi Diên Tục
–
–
Cả ngày đám Phó Diên Đàm Vũ Trình và Chu Hùng đều Ngày đầu tiên làm nhiều tăng ca mà về sớm Ôn Nam Tịch và Trần Phi về bây giờ cũng chẳng gì làm nên ở tăng ca đèn trong phòng làm việc đã bật sáng Ôn Nam Tịch đã chằm chằm màn hình máy tính cả ngày mắt mỏi dậy phòng vệ sinh của tòa nhà để rửa mặt khi cô thấy Phó Diên và Đàm Vũ Trình đã
Cổ áo sơ mi của Phó Diên mở ánh sáng chiếu mặt đang cạnh bàn chuyện với Đàm Vũ Trình
Ôn Nam Tịch liếc một cái đến chỗ làm việc Trần Phi đang nhỏ nước mắt cả mệt dài như tê liệt
Ôn Nam Tịch xuống
Trần Phi thấy cô đến liền gửi cho cô tiến độ làm việc của đó : “Chị Ôn em tan làm đây chị cũng về nhà nghỉ ”
Ôn Nam Tịch nhật ký làm việc của : “Đi gọi xe mà về”
“Được” Trần Phi cất máy tính xách túi rời Ôn Nam Tịch còn việc làm cũng sắp thành cô gõ bàn phím
Mười lăm phút khi Trần Phi rời Ôn Nam Tịch cũng đóng máy tính trong phòng làm việc cực kỳ yên tĩnh cô đầu thấy đèn trong phòng làm việc của Phó Diên vẫn sáng nhưng hình như đang dựa bàn
Dừng một chút cô dậy đến văn phòng của mở cửa và thăm dò quanh Cô ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng bên trong hình như đã uống rượu Ôn Nam Tịch đến cạnh bàn bàn nhiều tư liệu nhưng tất cả đều sắp xếp ngay ngắn Máy tính đang bật đó là giao diện trang code Ôn Nam Tịch qua thu hồi tầm mắt ánh mắt dừng khuôn mặt Khi ngủ khuôn mặt vẫn toát lên vẻ thanh tú Có vẻ dịu dàng hơn một chút lạnh lùng như bình thường
Nói chung trông vẫn giống như khi còn học cấp 3 tuy cố ý tỏ lạnh nhạt nhưng chỉ cần lên tiếng chủ động thì trông vẫn khá khó gần Chỉ lần đó khi nắm lấy eo cô Ôn Nam Tịch dừng suy nghĩ thêm nữa
nhớ tới những món quà trong sáu năm đó cô bước tới đưa tay chạm những sợi tóc đang che trán Giây tiếp theo cổ tay cô nắm lấy Phó Diên nâng đôi mắt lên bốn mắt Ôn Nam Tịch sửng sốt theo bản năng giãy giụa Phó Diên nắm chặt cổ tay cô ấn lên mặt bàn
Giọng của Phó Diên khàn khàn: “Sao ”
Ôn Nam Tịch dừng một chút gọi: “Phó Diên”
Anh ừ một tiếng cô thật sâu “Nói”
Ôn Nam Tịch : “Chu tổng của Phí Tiết hứng thú với Diên Tục đang chuẩn thực hiện một cuộc phỏng vấn độc quyền với Diên Tục Ngày mai Nguyên Thư đến xem Diên Tục”
Có lẽ do men say khiến thể tỉnh táo cũng thể là cơn buồn ngủ đã xâm chiếm Phó Diên nắm lấy cổ tay cô nhẹ nhàng kéo qua tay còn của Ôn Nam Tịch cũng ép đặt lên bàn ngước mắt lên cô : “Được”
Ôn Nam Tịch ừ một tiếng
Hai lên tiếng trong văn phòng yên tĩnh Những ngón tay thon dài của lưu trong lòng bàn tay cô bất giác điều đó những đầu ngón tay của họ đã đan xen
Tinh tinh tinh
Một âm thanh cắt ngang bầu khí
Là điện thoại di động của Lý Khiêm mới khỏi văn phòng Phó Diên buông tay Ôn Nam Tịch Ôn Nam Tịch thẳng dậy nhẹ giọng : “Em ngoài ”
Phó Diên ừ một tiếng
Ôn Nam Tịch định mở cửa thì thấy Đàm Vũ Trình đã khoanh tay ở đó Ôn Nam Tịch do dự một chút nhưng vẫn mở cửa ngoài
Khi ngang qua Đàm Vũ Trình Đàm Vũ Trình : “Đối xử với cho ”
Ôn Nam Tịch sửng sốt cô về phía Đàm Vũ Trình
Đàm Vũ Trình xong liền về phía mở cửa văn phòng bước Ôn Nam Tịch yên tại chỗ nhớ nụ nhạt của Đàm Vũ Trình lần đầu tiên thấy cô khi gặp
Cô mím môi trở chỗ làm việc của Vừa xuống Nguyên Thư gửi tin nhắn đang ở nhà cô tối nay sẽ ngủ ở đây còn hỏi cô khi nào mới về
Ôn Nam Tịch đáp: Giờ tớ về
Cô cất máy tính túi hai vẫn đang chuyện thu dọn đồ xách túi máy tính rời khỏi văn phòng
Vừa bước ngoài điện thoại reo lên một tin nhắn đến từ ảnh đại diện màu đen
Diên: Lái chậm chút
Ôn Nam Tịch ở thang máy trả lời: Ừm uống rượu vẫn chứ
Diên: Không Đàm Vũ Trình và vẫn còn chuyện cần bàn bạc sẽ về trễ
Ôn Nam Tịch: Được Nguyên Thư cũng tới nhà em
Diên: Ừ
Như cùng chia sẻ điều gì đó Ôn Nam Tịch cất điện thoại thang máy xuống tầng lái xe
Vừa trở về nhà Nguyên Thư đang bưng cháo tổ yến : “Vừa kịp chúng cùng ăn bữa khuya”
Cô khoanh chân thảm mở một gói rau cải bẹ Ôn Nam Tịch đặt túi đựng máy tính và túi nhỏ xuống bước lên thảm xuống Nguyên Thư cô hỏi: “Sao Cậu với crush khi nào mới thể theo đuổi ”
Ôn Nam Tịch Nguyên Thư múc cháo : “Đang nỗ lực”
Nguyên Thư gật đầu : “Vừa lúc ngày mai tớ đến xem crush của ”
Ôn Nam Tịch thấy cô cũng theo
“Ừ” một tiếng
Sau khi hai ăn xong bữa khuya từng thay bộ đồ ngủ tắm ngủ Nguyên Thư lên giường liền ôm lấy Ôn Nam Tịch cô nhớ bà nội Ôn Nam Tịch vòng tay ôm lấy bạn vỗ về biết cô nhớ bà nội từ nhỏ đã bà nuôi dưỡng thứ tình cảm sâu đậm
Sáng sớm hôm Nguyên Thư thức dậy điều chỉnh máy ảnh SLR Ôn Nam Tịch rửa mặt xong nhớ đến món quà sinh nhật thứ 21 mà Phó Diên tặng cũng là một chiếc máy ảnh SLR Cô lau mặt thay quần áo nghĩ đến ngày lễ tình nhân ngày 14 tháng 2 cũng chuẩn quà cho
Buộc tóc xong Ôn Nam Tịch bước ngoài cầm túi đựng máy tính và túi nhỏ lên Nguyên Thư cô một cái tấm tắc khen: “Gần đây trông xinh thật đấy”
Ôn Nam Tịch liếc cô nàng
Nguyên Thư hì hì: “Là vì Phó Diên đúng ”
Ôn Nam Tịch đẩy cô
Nguyên Thư trêu chọc nữa Hai cửa xuống tầng lên xe chiếc xe màu trắng chậm rãi lái hướng về tòa nhà Thời Đại Tòa nhà Thời Đại buổi sáng sớm như tắm ánh mặt trời Có nhiều Công ty dần dần bắt đầu làm việc số cũng tăng lên Ôn Nam Tịch đỗ xe xong tòa nhà với Nguyên Thư
Nguyên Thư lên tòa nhà đếm kỹ các công ty khác ở đây
Cô rõ như lòng bàn tay hai lên tầng khỏi thang máy đã thấy logo Diên Tục màu đen Nguyên Thư tặc lưỡi một cái “Chắc chắn là do Phó Diên thiết kế Nó ấn tượng và mang phong cách khoa học kỹ thuật”
Ôn Nam Tịch khẽ mỉm
Chính là phù hợp với phong cách của
Nguyên Thư kéo Ôn Nam Tịch trực tiếp Diên Tục
Liếc mắt một cái là thấy Phó Diên đang cạnh chỗ của Chu Hùng mặc áo sơ mi đen và áo thun trắng bên trong một tay đút túi quần đang cúi đầu chuyện với Chu Hùng dáng cao lớn dễ thu hút sự chú ý của khác ngay lập tức Nguyên Thư dừng mỉm Ôn Nam Tịch
Ôn Nam Tịch dừng một chút Phó Diên thẳng về phía
Nguyên Thư lập tức giơ tay lên chào hỏi: “Chào buổi sáng”
Phó Diên Ôn Nam Tịch lười biếng : “Chào buổi sáng”
Ôn Nam Tịch đáp : “Chào buổi sáng”
Lúc phía vang lên tiếng giày cao gót cùng lúc là giao hàng tới đây Nhan Khả lấy bó hoa từ trong tay giao hàng Diên Tục tiến tầm mắt mọi Ôn Nam Tịch thấy âm thanh thì bỗng một bàn tay hung hăng dùng sức đẩy mạnh cô đập nát bó hoa hồng kỵ sỹ đen xuống đất
Không đợi Ôn Nam Tịch phản ứng Phó Diên ôm lấy bả vai cô kéo bó hoa tan tác rơi xuống đất Phó Diên ngước đôi mắt lạnh lùng về phía xuất hiện
Nhan Khả một đôi giày cao gót gần 8cm khoanh tay chỉ một ngón tay Ôn Nam Tịch: “Năm đó cô cố ý tiếp cận chỉ để chọc tức suốt ba năm trung học chỉ thứ hai chúng trêu chọc là lão nhị ngàn năm mỗi lần nhận bài thi cô đều trông như sắp đến nơi đó là vì cô vượt qua Sau khi cô phát hiện quen biết với và là Trạng Nguyên cô mới cố ý tiếp cận Hết dụ dỗ lợi dụng để thành tích cao Phó Diên quên Lúc đó còn cùng trường với cô Mà cô thì trực tiếp nộp Lê Thành khi lợi dụng xong thì đá ”
Xung quanh lặng ngắt như tờ
Ôn Nam Tịch khẽ run lên thấy cằm của Phó Diên trong tầm mắt dám ngẩng đầu lên Nhan Khả lạnh : “Bây giờ cô lặp chiêu trò cũ giả mù sa mưa mà theo đuổi lợi dụng chỉ để ngăn cản sống ”
Ôn Nam Tịch liếc Nhan Khả vẻ mặt bình tĩnh lãnh đạm: “Cô mặt dày đến mức nào mà bảo ngăn cản cô”
“Không Lúc đó cô đã lừa cô đã thừa nhận Không cô đã lừa Xuất phát điểm là vì chọc tức ” Nhan Khả lạnh lùng đến gần cô
Ôn Nam Tịch mím môi hít một thật sâu và Phó Diên
Mà vẫn đó cúi đầu cô sắc mặt rõ ràng Ôn Nam Tịch bước thêm một bước về phía : “Phó Diên”
Đột nhiên trở nên mất cảnh giác lớp vỏ xé nát từng chút một cô sự chuẩn Cô một cách chăm chú
Phó Diên im lặng mái tóc rối bù che trán đôi mắt lạnh lùng thấy đáy Ôn Nam Tịch lặng lẽ : “Phó Diên em sẽ rõ cho ”
Cô chờ đợi phản ứng của những đầu ngón tay cô cuộn tròn
Chỉ cần cái gật đầu của là cô thể làm Phó Diên cô hồi lâu thấy trong mắt cô chút hoảng sợ bình tĩnh ấn đầu cô ôm lòng : “Được”
Áp ngực năng lượng tích cóp trong cơ thể Ôn Nam Tịch lập tức giải tỏa Thời niên thiếu từng giam cầm chính từng làm tổn thương yêu thương nhất rốt cuộc đã cố gắng giương nanh múa vuốt để vạch trần mọi thứ