Gia Phả Nhà Họ Lưu - Chương 3
8
Tắt điện thoại, tôi thấy mẹ chồng đang trò chuyện rôm rả với cô nhân viên cửa hàng vàng.
“Bộ dây chuyền này với hai chiếc vòng tay là bao nhiêu tiền vậy?” – bà ta hỏi.
Cô nhân viên cầm máy tính, bấm bấm một hồi rồi nói: “Bốn mươi hai ngàn.”
Tay mẹ chồng càng siết chặt hai chiếc vòng hơn, ánh mắt đảo như rang lạc.
Nhìn điệu bộ ấy là tôi biết bà ta đang tính toán gì trong đầu.
Tuy tổng hóa đơn chưa đến năm vạn, nhưng lát nữa mà thêm quần áo gì đó nữa thì chắc chắn bà ta sẽ vét sạch túi tôi cho mà xem.
Mẹ chồng nắm tay tôi:
“Chi Văn à, hôm nay mẹ ra ngoài không mang nhiều tiền mặt, chỗ này con trả giúp mẹ trước nhé, về nhà mẹ gửi lại.”
Gửi lại cho tôi? Trước giờ bà ta mua gì mà chẳng dùng cái cớ đó, nhưng có bao giờ tôi thấy tiền quay lại đâu?
Tôi làm ra vẻ khó xử: “Mẹ, con không có tiền.”
Nghe tôi từ chối, bà ta lập tức nổi cơn tam bành:
“Con là con dâu tôi, bỏ chút tiền cho mẹ chồng thì sao chứ? Chỉ có bốn mươi hai ngàn thôi, một tháng lương của con bằng chừng đó còn gì! Tôi thấy con đúng là bất hiếu! Bình thường chẳng thấy con tiêu gì, cũng chẳng mua sắm gì, lương tháng của con đi đâu hết rồi hả?”
Tôi cũng chẳng buồn giả vờ nữa:
“Tiền của con, tất nhiên là để dành cho con trai con rồi.”
Mẹ chồng tức tối lao tới giật lấy túi xách của tôi, lục tung tìm thẻ ngân hàng.
“Chắc chắn là mày có tiền! Lưu Mậu nói mày có tiền riêng giấu nữa cơ!”
Túi bị lục tung mà chẳng thấy gì, mẹ chồng giận đến phát điên.
“Tao mặc kệ, hôm nay mày phải trả tiền! Không thì tao ngồi lỳ ở đây không về nữa!”
Nói rồi bà ta phịch xuống sàn, ngay cạnh quầy vàng, tay vẫn giữ chặt dây chuyền và vòng tay, môi bĩu ra như đứa trẻ hờn dỗi.
Nhân viên cửa hàng liếc tôi đầy khó xử. Tôi nuốt cục tức trong lòng, lạnh lùng nói:
“Người mà tôi phải có hiếu, là cha mẹ tôi.
“Không phải bà – mẹ của Lưu Mậu.
“Mà cũng không đúng – là mẹ của chị cả.
“Khoan, đúng hơn nữa – là mẹ chồng của chị cả!”
Tôi cười, nhưng ánh mắt không mang chút cảm xúc nào. Từng chữ từng câu tôi nói ra, khiến mặt mẹ chồng biến sắc.
Từ phẫn uất tức giận, bà ta bỗng chốc chuyển sang vẻ sợ hãi.
Tôi tiếp lời, giọng đều đều:
“Mẹ dẫn con ra ngoài hôm nay, chẳng phải là vừa tiêu tiền của con, vừa tạo điều kiện cho chị và con trai mẹ có thời gian bên nhau sao? Giờ con không trả tiền thì mẹ nổi giận? Không biết anh rể có biết vụ lén lút này không nhỉ?”
Tôi tỏ vẻ ngây thơ:
“Không chừng, lúc này anh rể đang cầm dao, chuẩn bị đến nhà mình rồi ấy chứ?”
“Chị dâu anh rể, cô Vương đó, đâu phải dạng vừa đâu. Mẹ dám để chị cả – loại đàn bà rách nát – đội nón xanh cho con bà ấy? Nghĩ thôi đã thấy thú vị. Với tính cách của hai người đó, hôm nay chắc ‘bảo bối con gái’ và ‘con trai ngoan’ của mẹ không yên thân đâu nha!”
Mẹ chồng nghe xong lập tức bối rối, giọng run rẩy:
“Con… con đàn bà độc ác!
“Mày đang nói xằng nói bậy cái gì vậy hả! Chị cả đến nhà là để thăm tao!”
“Thăm mẹ? Vậy mẹ còn ra ngoài làm gì? Đừng nói là mẹ hẹn hò với ông già nào đó, sợ ba chồng con ở quê biết nên lén lút nhé?”
Mẹ chồng giận tím mặt, bị tôi nói trúng tim đen:
“Chi Văn! Dù gì mày cũng là con dâu tao, nếu còn dám nói xấu chồng tao nữa, tao sẽ bảo Lưu Mậu ly hôn với mày!”
“Ồ hô! Nổi giận rồi sao? Câu này mẹ nói bao nhiêu lần rồi nhỉ? Mẹ chưa chán thì con nghe đến chán rồi đấy! Buồn cười thật!”
Mẹ chồng há miệng định nói gì đó:
“Mày… mày… mày…”
“Mày” mấy tiếng mà cũng không nói được gì thành lời.
Nhìn bà ta lúc này tức đến cứng họng, tôi thấy sướng rơn cả người. Trước kia khi tôi còn bị lừa, bị che mắt, chắc trong bụng mấy người này cũng cười tôi ngu ngốc lắm.
Cô nhân viên bên cạnh mắt trợn tròn vì sốc. Dù đang ở tuyến đầu ăn dưa hóng drama, nhưng cô vẫn nhớ mình là nhân viên, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giật lại toàn bộ vàng bạc trên tay mẹ chồng, cất lại vào tủ kính.
Mẹ chồng không buồn để ý nữa, lập tức đứng bật dậy chạy ra cửa trung tâm thương mại định bắt xe.
Ai ngờ không cẩn thận, vấp phải rào chắn trước cửa.
Bà ta ngã nhào ra đất, rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.
Tôi lập tức gọi cấp cứu. Bác sĩ nói là đột quỵ não cấp tính, cần thông báo gấp cho người nhà.
Ngồi cạnh giường bệnh, nhìn mẹ chồng đang nằm đó với đủ ống truyền cắm khắp người, tôi khẽ cong môi.
Trên màn hình điện thoại, camera vẫn đang phát trực tiếp cảnh tượng trong phòng ngủ.
Cứ để cơn bão này cuốn phăng tất cả đi!
9
Hồi còn học cấp hai, chị cả đã quen biết anh rể – mà thật sự không phải người tốt lành gì, đúng chuẩn loại đầu đường xó chợ.
Nghe nói ngày xưa suốt ngày ăn dầm nằm dề ở tiệm net, không việc làm, không mục tiêu, sở thích duy nhất là đứng trước cổng trường gạ gái.
Từng có lần gạ nhầm bạn gái của trùm xã hội đen khu đó, suýt bị đánh đến thập tử nhất sinh.
Sau đó nhà kia dùng quan hệ tống ảnh ta vào trại giáo dưỡng một thời gian.
Mẹ của anh rể – dì Vương – cũng không phải dạng vừa. Hồi xưa đấu với tiểu tam, gọi là bão tố máu lửa cũng không ngoa.
Cha của anh rể dám dẫn tiểu tam về nhà, dì Vương nổi điên không nói nhiều, gọi luôn mấy người anh em đến lột sạch quần áo ông ta, dùng dây buộc rồi dắt đi dạo khắp làng vài vòng!
Giống hệt như dắt chó đi dạo, nhục nhã không tả được. Tiểu tam cũng bị đánh một trận tơi bời, quẳng thẳng ra khỏi cửa!
Về sau, anh rể gặp chị cả – người nhỏ hơn hắn ta 7 tuổi – tại một tiệm net.
Hai người gọi là tiếng sét ái tình, anh rể còn tưởng mình gặp được chân ái không chê quá khứ.
Thế là dẹp bỏ đời sống du côn, quay đầu làm người, mở quán cơm, sống cho tử tế.
Có lẽ từng yêu thật.
Trong đoạn ghi hình từ camera, anh rể mặc tạp dề xông vào, tay còn cầm cái xẻng nấu ăn.
Chắc vừa thấy tin nhắn là lập tức phóng đến.
Gương mặt anh ta đầy sát khí, đập cửa liên hồi, vội vàng muốn kiểm chứng đoạn ghi âm kia có thật không. Anh ta luôn tự thuyết phục mình: “Những gì mình chưa thấy thì không tồn tại.”
Dù giọng trong đoạn ghi âm chính là cậu em vợ và mẹ vợ mình…
Cửa bị đập ầm ầm, một lúc sau mới có người ra mở.
Anh rể đẩy cửa vào, đảo mắt khắp nhà.
Thấy chị cả đang ngồi xem tivi trên sofa, bàn trà còn có ly trà nóng vừa rót. Còn Lưu Mậu thì đang chơi game trong phòng, tiếng súng ầm ĩ vang ra. Anh rể mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
Dù vậy, trong lòng vẫn đầy ngờ vực.
Chị cả nhìn thấy anh rể, mặt hơi giật mình:
“Anh… sao anh lại đến?
Sao còn cầm theo cái xẻng?”
Anh rể lạnh giọng:
“Không phải em bảo về thăm mẹ à? Mẹ đâu?”
Chị cả vội kéo anh ngồi xuống sofa:
“Mẹ với Chi Văn đi trung tâm thương mại rồi. Em mệt nên không đi.
À đúng rồi, anh ăn trái cây không? Em vừa rửa xong mấy quả táo nè.”
Chị cả đưa đĩa táo cắt sẵn đến trước mặt anh rể.
Đúng lúc đó, Lưu Mậu từ phòng bước ra, thấy táo là xông tới bốc một miếng ăn không chút khách sáo.
Cùng lúc ấy, dì Vương – mặc nguyên bộ đồ múa chim công – mặt đen như đít nồi, xông vào nhà.
Vừa nãy dì còn đang dẫn nhóm mấy bà già tập nhảy ở quảng trường, vì là trưởng nhóm nên điện thoại dì nối thẳng với loa Bluetooth.
Vừa thấy có tin nhắn, dì chưa kịp nghĩ gì đã bấm vào xem – kết quả là nghe trúng đoạn ghi âm đầy mùi xăng!
Nào là: “Chị con thơm mùi sữa, con yêu chị con lắm.”
Rồi lại: “Con thương con mình là đúng rồi, ba mẹ con mình sống chung vui biết bao.”
Vừa nghe vài câu, dì đã lập tức nhận ra giọng của thằng con rể và con trai út.
Mấy bà già bên cạnh không biết chuyện gì, còn cười cợt:
“Gớm, già đầu rồi mà còn nghe mấy cái truyện sắc thế, muốn tìm đàn ông chắc?”
Nhưng dì Vương vừa nghe câu đầu đã xù lông nhím. Con dâu mình ngoại tình – lại còn là với em trai mình!
Quan trọng nhất: thằng bé kia không phải cháu ruột của bà ta!
Dì Vương tức đến mức đá văng cái loa Bluetooth, phi thẳng một mạch đến nhà!
Cái con tiện nhân kia! Dám cắm sừng con trai bà ta cái kiểu này!
Không thể nhịn được nữa!
Không thể nhịn thêm bất cứ giây nào!
Con đ thối tha kia!!!*
Bộ đồ múa còn chưa kịp thay, dì đã lao tới như hổ vồ mồi!