Gia Phả Nhà Họ Lưu - Chương 2
4
Chị cả đúng là một “chuyên gia gây chuyện”, hồi đó cưới anh rể mà chẳng đòi sính lễ gì, cứ thế mà gả đi.
Mẹ chồng của chị ta thấy vậy thì càng coi thường, suốt ngày mặt nặng mày nhẹ với chị ta.
Lại thêm việc sau khi anh rể bỏ học mở quán cơm nhỏ kinh doanh có chút khấm khá, mẹ chồng chị ta càng ghét chị ta hơn. Đến lúc chị ta mang thai rồi mà vẫn ngày ngày về nhà mẹ đẻ khóc lóc than khổ.
Khi đó tôi còn ngây thơ, khuyên chị ta nhân lúc còn trẻ thì ly hôn rồi tìm người khác tốt hơn. Ai mà ngờ chị ta quay ngoắt đi méc luôn với cả nhà bên chồng.
Anh rể là kiểu người nóng nảy, dễ nổi điên, nghe nói bình thường một mình ở quán cũng có thể tự tay giết lợn. Khi ấy, suýt nữa anh ta đã cầm dao chém tôi vì dám khuyên chị ta chia tay. Phải nhờ tôi gọi cảnh sát thì mới thoát được trận đó.
Sau vụ đó, tôi bị cả nhà chồng ghét lây, trong ngoài chẳng còn đường sống. Tôi đành phải tránh càng xa càng tốt.
Chỉ có Lưu Mậu – chồng tôi – là vẫn hay qua bên nhà chị ta thăm, nói là “chị cả sống cũng không dễ dàng, anh đi để giúp chị giữ thể diện.”
Không ngờ vừa ầm ĩ trong nhóm chưa được hai ngày, chồng tôi – đang công tác xa – đã xách theo cả đống quà vặt đến nhà chị cả, còn rút 1 vạn để đóng phí làm gia phả.
Chị cả mừng đến mức nhảy cẫng, đăng story lên WeChat: 【Có em trai thật tốt, thật chu đáo, yêu em!】
Kèm theo bức ảnh chụp kiểu “góc nhìn người yêu”: ảnh cận mặt chị ta và bóng lưng Lưu Mậu đang rửa trái cây.
Người ngoài nhìn vào chắc tưởng hai người là một cặp luôn ấy.
Tôi bực dọc tắt điện thoại.
Nửa đêm, Lưu Mậu rón rén về nhà, thấy tôi ngủ say thì quay lưng đi thẳng sang phòng mẹ chồng.
Tôi bị tiếng đóng cửa làm cho tỉnh, thấy anh ta mãi chưa quay lại, hiếu kỳ nổi lên nên tôi cũng bước ra khỏi phòng.
Từ khe cửa, tôi nghe thấy thứ lời lẽ ghê tởm nhất đời.
Lưu Mậu ngồi trên thảm dưới chân giường.
Mẹ chồng nắm tay anh ta, ánh mắt dịu dàng, giọng thì rầu rĩ kể chuyện nhóm chat:
“Chuyện thân phận chị con, chồng nó vẫn chưa biết. Nhưng hình như dạo này nghi ngờ rồi, suốt ngày ôm con mà nhìn chằm chằm, đã hơn nửa tháng rồi chưa cho chị con đồng nào tiêu vặt. Mẹ cũng hết tiền rồi, mới nghĩ nhờ vợ con giúp chút. Ai ngờ nó… haizz…”
Tôi cạn lời. Mẹ chồng tôi thật sự định để tôi chu cấp tiền tiêu vặt cho chị cả sao?
Tiền của tôi là từ trên trời rơi xuống chắc?
Chị cả sống khổ bên nhà chồng thì liên quan gì đến tôi?
Tự chị ta không biết quý trọng bản thân, đâm đầu vào người khác, giờ chị ta khổ thì tôi phải trả giá thay à?
Tôi cố gắng kìm lại không xông vào.
Càng nghĩ càng tức.
Lưu Mậu nắm lại tay mẹ mình, tôi lập tức rút điện thoại ra bật ghi âm.
“Yên tâm đi mẹ, chị là báu vật của con, con nhất định không để chị thiếu tiền đâu. Mấy năm nay Chi Văn đi làm, chắc cũng để dành được gần 5 vạn rồi. Con sẽ nghĩ cách lấy chỗ tiền đó về.”
Mẹ chồng cảm động đến mức không ngớt lời khen ngợi Lưu Mậu. Còn tôi, đứng bên ngoài nghe mà tim như lạnh đi một nửa.
Từng nghe nói đến thằng chồng “mẹ là trời”, chứ chưa thấy ai “thờ chị như thánh” như Lưu Mậu.
Lúc yêu nhau, Lưu Mậu từng kể với tôi rằng chị cả là con nuôi. Ngày xưa mẹ chồng không sinh được, mới nhận nuôi một đứa bé gái, rồi sau đó mới có anh ta.
Tôi luôn nghĩ rằng dù không ruột thịt nhưng cùng lớn lên nên thân thiết cũng là bình thường.
Còn 5 vạn kia là khoản tôi chắt chiu suốt mấy năm sau khi sinh con, định để dành làm học phí tiểu học cho con, hoặc dùng để đóng lớp học năng khiếu cho con nếu nó có hứng thú sau này.
Không ngờ trong mắt anh ta, tiền tiêu vặt của chị mình còn quan trọng hơn cả học phí của con trai!
Tôi vẫn tưởng, cho dù anh ta thương chị đến mấy thì cũng không vượt qua tôi và con chứ. Giờ mới biết, tôi đã sai quá sai rồi!
Sự thật chứng minh, trong mắt anh ta, người thân là tay chân, còn vợ chỉ là chiếc áo, thay lúc nào chẳng được!
Tôi không chịu nổi nữa! Thật sự không thể chịu đựng thêm! Tôi muốn ly hôn!
5
Lúc này, giọng mẹ chồng lại vang lên khe khẽ, gần như thì thầm:
“Con trai à, từ sau khi con kết hôn, chị con về nhà mình cũng không dám nói lớn trước mặt vợ con. Haizz, có con dâu ở trong nhà đúng là bất tiện quá!”
“Chuyện gì phải ngại chứ mẹ! Trong cái nhà này, mẹ mới là bà chủ thật sự. Còn cô ta thì là gì? Nhiều nhất cũng chỉ là một con hầu chuyên hầu hạ mẹ thôi! Mẹ với chị không cần nhìn sắc mặt cô ta làm gì!”
“Biết là nó sinh được con trai, cũng coi như có công. Nhưng chị con cũng sinh con trai, tuy không mang họ con, nhưng con cũng không được đối xử khác biệt đấy nhé!”
Mẹ chồng nói với giọng đầy ý nhị như đang dặn dò một việc đại sự.
“Yên tâm đi mẹ, con thì thương con mình là chắc rồi. Chi Văn mà còn dám làm loạn nữa, con đuổi về nhà mẹ đẻ luôn! Cùng lắm là ly hôn, có gì ghê gớm đâu. Cũng chỉ là một đứa đàn bà thôi mà! Chị con còn hơn cô ta cả vạn lần! Đến lúc đó, ba mẹ con mình sống chung, ngày nào mẹ cũng có cháu bế, chẳng phải rất tuyệt sao?”
Lưu Mậu sốt ruột gãi đầu.
“Con đừng có bốc đồng như thế, trước hết cứ đưa cho chị con ít tiền tiêu vặt, những chuyện sau đó hãy tính dần. Vì cuộc sống hạnh phúc của con và chị con, mẹ làm gì cũng được!”
Lưu Mậu bực bội nói:
“Con thật sự không muốn nhịn nữa đâu mẹ! Mẹ nhìn xem, cô ta ngày nào cũng đi làm, đưa đón con, chẳng có lúc nào chịu chăm chút cho bản thân, nhìn như mấy bà già ở nhà quê. Chuyện kia cũng chẳng chủ động, lúc nào cũng như đang nằm với xác chết vậy. Còn chị con thì khác, mềm mại dễ thương, nhất là sau khi sinh xong, người vẫn còn thơm mùi sữa. Chi Văn sinh con xong tới giờ, số lần tụi con gần gũi còn chưa đếm đủ trên một bàn tay!”
Tôi đứng bên ngoài nghe tất cả, cả người run bần bật, hai chân mềm nhũn đến mức suýt ngã quỵ.
Dạ dày cuộn trào, cơn buồn nôn kéo đến tận cổ họng.
Toàn bộ thế giới quan của tôi như vỡ vụn từng mảnh – hoá ra đứa con của chị cả là con của Lưu Mậu!
Và mẹ chồng tôi đồng ý cho họ ở bên nhau!
Tôi chẳng khác nào bị bịt mắt suốt bao lâu nay, chẳng biết gì cả!
Lúc này tôi mới hiểu, sự tồn tại của tôi chẳng qua chỉ là tấm bình phong, che giấu hết thảy cái dơ bẩn kinh tởm của bọn họ.
Tôi từng là một cô gái rạng rỡ, vui vẻ biết bao, vậy mà giờ đây, trái tim tôi như bị ai móc đi một khối lớn, đau đến chết lặng.
Sau khi sinh con, tôi sợ hãi chuyện chăn gối.
Mỗi sáng đều dậy thật sớm nấu ăn cho con, rồi đưa con đến trường mầm non bằng xe điện, sau đó mới đi làm.
Dù mưa hay nắng, mệt rã rời về nhà vẫn phải hầu hạ mẹ chồng khó tính, còn phải giặt giũ dọn dẹp mấy thứ lặt vặt trong nhà.
Thời gian đâu mà làm đẹp?
Tôi đã hi sinh bao năm thanh xuân cho cái gia đình này.
Cuối cùng chỉ nhận lại một câu: “Cô ta như xác chết, còn chị con thì mềm mại thơm mùi sữa.”
Tôi cảm thấy rõ ràng sự xa cách của Lưu Mậu từ lâu, nhưng chưa bao giờ nghĩ nguyên nhân lại là chị chồng!
Giọng mẹ chồng lại vang lên:
“Chị con nói cuối tuần này sẽ đến gặp con, đến lúc đó mẹ sẽ dắt Chi Văn đi trung tâm thương mại, con nhớ tranh thủ cơ hội nhé!”
6
“Là mẹ muốn chị sinh thêm đứa nữa sao?”
“Sinh thêm mấy đứa cũng được, mẹ đều trông giúp! Nhưng con cũng phải cẩn thận đấy, xong việc nhớ dọn dẹp nhà cửa một chút. Mẹ sẽ dẫn Chi Văn và cháu ra trung tâm thương mại mua vài món trang sức chị con thích lâu rồi. Có gì nhớ báo cho mẹ kịp thời.”
“Con biết rồi, mẹ.”
Tôi tranh thủ quay về phòng trước khi Lưu Mậu ra ngoài, co người ngồi ở góc giường.
Trong đầu tôi cứ văng vẳng lặp lại những lời bàn tính của bọn họ.
Cho đến khi trời sáng bảnh, tôi vẫn không tài nào chợp mắt nổi.
Buổi sáng như mọi ngày, tôi dậy đưa con đến trường mẫu giáo, rồi đi làm.
Ngồi ở chỗ làm, tay tôi khẽ chạm lên bức ảnh con trai.
Con còn nhỏ quá, vẫn còn đáng yêu như thiên thần.
Nhìn gương mặt ngây thơ ấy, lòng tôi như bị kim đâm hàng ngàn mũi, đau đến mức nước mắt lăn dài trên má mà không hay.
Ba mẹ ơi… con xin lỗi… có lẽ con đã sai rồi…
Nhà tôi cách thành phố này hai ngàn dặm. Ngày xưa Lưu Mậu theo đuổi ráo riết, chẳng bao lâu tôi đã mềm lòng.
Gia đình tôi không phải phú hào gì, nhưng ở quê cũng thuộc dạng khá giả.
Thành phố tuy không lớn, nhưng ba mẹ luôn cho tôi một cuộc sống đầy đủ, chưa bao giờ để tôi thiếu thốn.
So với nhà chồng hiện tại – một căn ba phòng ở chung với mẹ chồng – thì điều kiện bên nhà tôi đúng là hơn hẳn một bậc.
Lúc đó ba mẹ ra sức phản đối chuyện tôi lấy chồng xa, nhưng tôi cứ như bị mỡ lợn che mắt, nghĩ rằng khoảng cách chẳng là gì cả.
Giao thông phát triển thế này, tôi có thể về thăm nhà bất cứ lúc nào.
Nhưng sau khi kết hôn, chuyện cơm áo gạo tiền, sinh con, đi làm… khiến tôi gần như không về nhà được mấy lần. Giá vé máy bay một chuyến cũng khiến tôi phải xoay xở từng đồng.
Sau khi sinh con, vì phải chăm con, tôi chỉ có thể làm bán thời gian, lương còn chưa bằng một nửa lúc trước.
So với Lưu Mậu, anh ta có công việc ổn định, trong mắt người ngoài là kiểu đàn ông tốt – có gia đình, có nghề nghiệp.
Nhưng sự hy sinh của tôi đâu có đổi lấy được hạnh phúc gia đình?
Trước đây nhìn mấy chị em than khổ trên mạng, tôi còn thấy phiền, nghĩ họ yếu đuối, không có chính kiến. Giờ nghĩ lại, tôi và họ có khác gì nhau?
Khóc không giải quyết được vấn đề!
Ly hôn! Tôi nhất định phải ly hôn!
Tôi sống không yên thì đừng hòng ai sống yên!
7
Cuối tuần đến đúng như hẹn, tôi vẫn luôn âm thầm chuẩn bị kế hoạch báo thù của mình.
Đợi khi chị cả đến, tôi liền đi cùng mẹ chồng ra ngoài.
Tôi kiếm cớ nói con có tiết học thủ công do trường mẫu giáo tổ chức.
Mẹ chồng nghe nói không phải trông trẻ mà còn được đi mua sắm, vui như mở cờ, cũng chẳng buồn nghi ngờ gì thêm.
Tôi liền đưa con đến gặp ba mẹ tôi – đã chờ sẵn ở khách sạn – để họ ở đó đợi tin tốt, sau đó tôi đến trung tâm thương mại gặp mẹ chồng.
Vừa đến nơi, mẹ chồng đã lao thẳng đến cửa hàng vàng.
Dưới sự giới thiệu của nhân viên, bà ta để ý một sợi dây chuyền vàng mặt to hình “hoa khai phú quý”, vừa nặng vừa đắt.
Tính cả trọng lượng và công làm, cái dây chuyền đó trị giá tới 8.300 tệ – đắt hơn cả một năm học phí của con trai tôi!
Mẹ chồng tỏ vẻ cực kỳ thích thú:
“Chi Văn à, con nhìn sợi dây này xem, có phải rất đẹp, hợp với mẹ lắm đúng không?”
Tôi lắc đầu: “Mẹ, cái này nhỏ quá rồi, mình chọn cái to hơn đi.”
Mẹ chồng nghe xong cười không khép được miệng: “Thật sao? Thực ra mẹ cũng thấy vậy.”
Rồi bà ta cầm ngay con heo vàng cỡ đại bản sưu tầm mà nhân viên giới thiệu, lại lấy thêm hai chiếc vòng vàng sáng loáng, cứ đứng trước gương đeo lên, ngắm nghía mãi không chán.
Nhân lúc mẹ chồng mải mê thử đồ, tôi mở điện thoại kiểm tra camera giám sát trong nhà.
Thấy chị cả vừa về đã tắm rửa sạch sẽ, sau đó cùng Lưu Mậu… lao vào “chủ đề chính”.
Hai kẻ đó quấn lấy nhau trên giường đôi của tôi, dày vò nhau như thể thế giới chỉ còn lại hai người họ. Cảnh tượng khiến dạ dày tôi muốn lộn ra ngoài.
Họ hoàn toàn không biết có camera đối diện ngay giường ngủ.
Chị cả không mảnh vải che thân, còn nói mấy câu nhạy cảm khiến người nghe chỉ muốn rửa tai.
Tôi âm thầm lưu lại đoạn video, cắt gọn gàng.
Sau đó, tôi ẩn danh gửi bản ghi âm cho anh rể, đồng thời gửi luôn cho mẹ chồng chị cả – lúc này đang bận múa dưỡng sinh ngoài công viên.
Vài phút sau, hai người trong clip nằm vật xuống giường đầy thỏa mãn.
Chị cả mặt đỏ rực:
“Tiểu Mậu à, hôm nay chị đến gặp em, vui không?”
Lưu Mậu vừa hút thuốc vừa lim dim mắt:
“Chị, em vui lắm, thực sự thích lắm!”
“À, mẹ dẫn Chi Văn đi mua đồ rồi. Em chẳng nói là thích đôi vòng vàng kia à? Hôm nay để Chi Văn trả tiền cho chị nhé!”
“Thật á? Tuyệt quá! Vẫn là em trai với mẹ thương chị nhất!” – chị ta vui đến phát điên.
Nói rồi, chị ta lại nhào đến, dính lấy Lưu Mậu như yêu tinh hút dương khí.
Còn buông một câu khiến người ta muốn nôn:
“Nước phù sa không chảy ruộng ngoài.”
Tôi thật sự không dám nhìn tiếp nữa. Đoạn video này mà lộ ra, chắc chắn hot hơn cả phim hành động mấy nước đảo quốc.
Cứ đợi mà xem! Đôi cẩu nam nữ kia, tôi sẽ khiến các người thân bại danh liệt!