Gia Phả Nhà Họ Lưu - Chương 1
1.
Vừa tan ca về nhà, tôi định cầm điện thoại lên lướt một lúc cho thư giãn.
Chưa kịp ngồi ấm chỗ thì đã thấy nhóm WeChat gia đình “Đại Gia Đình” nhảy lên thông báo hơn 99 tin chưa đọc.
Bình thường trong nhóm toàn mấy chuyện lặt vặt, kiểu tám chuyện trong nhà ngoài ngõ, nên tôi để chế độ “miễn làm phiền”, chẳng mấy khi quan tâm.
Tôi tưởng lần này cũng vậy, đang định thoát WeChat thì bị chị chồng tag thẳng tên:
【Chi Văn, sao em không trả lời tin nhắn?】
Tôi mới lười biếng mở khung chat ra xem thử.
Vừa lướt thấy tin nhắn chị chồng đứng ra phát động kêu gọi cả nhóm đóng tiền, còn đặc biệt tag tôi:
【Em dâu à, em cũng không phải người nhà họ Lưu bọn chị, không cần ghi tên vào gia phả đâu. Nhưng mà cháu trai và em trai chị phải lên danh sách, nên em trả giúp phần đó đi. Tổng cộng 1 vạn, em chuyển khoản cho chị là được.】
Lửa giận bùng lên đầu tôi ngay lập tức.
Chị ta dám công khai trong nhóm nói tôi không phải người nhà họ Lưu, không xứng đáng lên gia phả nhà họ!
Bắt tôi một mình trả tiền ghi tên cho chồng và con trai, mẹ chồng còn ở dưới hùa theo:
【Tiểu Ngữ à, em dâu con lương tháng tận 1 vạn, chút tiền này với nó như muỗi cắn thôi. Đợi nó tan ca mẹ giục nó gửi.】
Dưới đó là bố chồng và chồng chị ta phụ họa.
Nghĩ đến chuyện chồng mình là chủ nhóm, tôi cũng không tiện chất vấn trực tiếp trong đó, đành nhắn riêng:
【Chị anh nói em không phải người nhà họ Lưu nên không được lên gia phả, bắt em đóng 1 vạn, anh thấy chưa?】
Chờ một lúc cũng chẳng thấy hồi âm.
Càng nghĩ đến chuyện bị cả nhà anh ta hợp sức làm nhục, tôi càng thấy phẫn nộ.
Tôi sập cửa cái rầm, bước thẳng sang phòng mẹ chồng:
“Mẹ, mẹ cũng đồng ý với chị cả nói là con không phải người nhà họ Lưu ạ?”
Mẹ chồng đang vừa ngâm chân vừa ôm điện thoại xem video.
Bà liếc tôi một cái, hờ hững nói:
“Chuyển tiền cho Tiểu Ngữ nhanh đi, cháu đích tôn nhà tôi còn đang chờ được ghi tên lên gia phả! Mà gia phả là chuyện nhà họ Lưu chúng ta, con là người ngoài, sao được vào gia phả họ Lưu?”
Tôi cố nuốt giận, bình tĩnh lý luận:
“Con không đồng ý. Chị cả là con nuôi mà vẫn lên gia phả được, sao con lại không được? Con đường đường là vợ cưới hỏi đàng hoàng của Lưu Mậu đấy ạ!”
Mẹ chồng hừ lạnh:
“Chi Văn, không phải mẹ không cho con lên gia phả, mà là con họ Lý, gia phả chúng ta toàn con cháu họ Lưu thôi. Hơn nữa chị cả con đặt xong hết rồi, đừng lằng nhằng nữa, lo mà chuyển tiền ghi tên chồng con với con trai con đi.”
Tôi chán chẳng buồn tranh cãi nữa:
“Đây là chuyện nhà mẹ, con không tham gia, một xu cũng không đóng!”
Mẹ chồng trợn mắt:
“Tiền này, con không muốn trả cũng phải trả!”
Tôi cười khẩy:
“Người ta không cho con vào gia phả, lại còn bắt con trả tiền? Tưởng con ngu chắc? Vì chút tiền mà bày mưu tính kế, có đáng không?”
Câu này trúng ngay chỗ đau của bà.
Bà giận run người:
“Giỏi, giỏi lắm! Không nghe lời tao, để xem tao không bóc phốt mày trong nhóm, đồ con dâu hư! Tao sẽ bảo con trai tao ly hôn với mày!”
Tôi không thèm đáp, sập cửa cái rầm rồi quay về phòng mình.
Lấy điện thoại định phản hồi trong nhóm thì vừa thấy ông anh rể lại nhảy vào bình luận:
【Mẹ, em dâu tan ca chưa? Đừng quên chuyển tiền đó nhé!】
Mẹ chồng:
【Mất mặt chết đi được, trong nhà cũng không dám lên tiếng.】
Thêm vài cái icon khóc lóc.
Anh rể:
【Sao vậy mẹ? Ai chọc mẹ rồi? Em dâu mắng mẹ à?】
Mẹ chồng:
【Tôi già rồi vô dụng, nói cũng chẳng ai nghe. Thôi để tôi trả tiền vậy, Chi Văn nó vất vả cả tháng cũng chẳng dễ dàng gì.】
Chị chồng nhảy vào:
【Em dâu, chuyện gì thế? Mẹ đang yên đang lành khóc lóc cái gì vậy? Em bắt nạt mẹ à?】
Tôi không nhịn nổi nữa, đáp lại trong nhóm:
【Tôi không bắt nạt ai cả. Chỉ là nếu tôi không được lên gia phả thì cũng không đến lượt tôi phải trả tiền.】
Chị chồng sôi máu:
【Mẹ, mẹ đừng sợ nó! Tiền này là dùng để làm gia phả, chứ có phải tiêu bậy đâu!】
Rồi lại tag tôi tiếp:
【Em dâu à, em nói vậy là không đúng đâu. Không lên gia phả thì sao? Chồng em với con trai em lên thì em phải trả tiền chứ! Đừng có lý sự nữa, chuyển tiền lẹ đi. Mà nói thật nhé, ban đầu là em cứ đòi đi làm bằng được, giờ kiếm tiền rồi thì đóng góp cho nhà chồng cũng là chuyện nên làm thôi!】
Tôi chẳng buồn đáp.
Anh rể lại nhảy ra hòa giải:
【Em dâu à, chút tiền này với em chẳng là bao, coi như bỏ ra mua niềm vui cho cả nhà đi!】
Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, bật cười khẩy.
Thì ra, cả nhà họ đang diễn một vở kịch lố bịch!
Chắc là lại vì chuyện hồi tôi mới đi làm…
2.
Lúc gần sinh con, tôi đã tính trước, nếu nghỉ làm thì với lương của chồng, chi phí sinh hoạt chắc chắn không kham nổi.
Nên tôi nói, sinh xong, hết ở cữ là tôi đi làm lại.
Đến gần ngày sinh, mẹ chồng lại bỏ sang nhà chị chồng – cũng sắp sinh – để chăm.
Trong khi hoàn cảnh kinh tế của vợ chồng tôi lúc đó vô cùng khó khăn, thuê giúp việc hay vú em đều không nổi.
Không còn cách nào, tôi đành mời mẹ ruột từ xa đến chăm tôi ở cữ.
Mẹ chồng còn tự hào nói: “Con gái mình thì mình chăm.”
Khi đó tôi yếu lắm, không có sữa, mẹ tôi phải tự bỏ tiền hầm canh bồi bổ cho tôi.
Mẹ chồng lén xem camera, thấy mẹ tôi mua gì cho tôi là lập tức về nhà, ăn ké rồi còn mang phần đi cho con gái bà ta.
Đến son phấn tôi không dùng được lúc mang thai, bà ta gom sạch đem tặng bạn nhảy ngoài công viên.
Quần áo cũ của tôi, cái vừa thì bà ta mặc, không vừa thì chuyển hết cho chị chồng.
Ra tháng chưa được bao lâu, bà ta lại bảo sữa bột và tã bỉm đắt quá, bảo dùng ga giường xé ra làm tã, còn trộn cháo vào sữa cho con tôi uống.
Không chịu nổi nữa, tôi gấp rút đi làm trở lại, trả cho mẹ ruột ba ngàn tệ mỗi tháng để trông con giúp.
Chuyện đó đến tai mẹ chồng, bà ta lập tức dẫn chị chồng và cháu trai dọn về nhà tôi ở.
Mẹ tôi nấu cơm, họ cũng chẳng ngại ăn.
Một hôm, tôi vừa phát lương, đưa mẹ tiền chợ, bị chị chồng bắt gặp, liền đá xoáy:
“Chi Văn, lương cao ghê ha? Còn cho dì nhiều thế, em trai tôi biết không đó?”
Chị ta hồi cấp hai đã yêu sớm, chồng chị ta là tên vô công rồi nghề hơn chị ta bảy tuổi, từng làm chị ta phá thai vài lần. Mẹ chồng tôi nghĩ chị ta “khó gả”, đành nhắm mắt gả đại chị ta đi.
Tôi đáp:
“Mẹ tôi nấu cơm, trông con, giặt giũ cho tôi, đây là tiền công. Rất xứng đáng!”
Chị ta trừng tôi:
“Cô lấy chồng họ Lưu, tiền cô kiếm được là của em tôi. Cô cho mẹ cô là lén lút. Mẹ cô chăm con gái mà còn lấy tiền, đúng là tham.”
Tôi nổi đoá thật sự.
“Cô hiểu thế nào là đạo lý không đấy? Chỉ biết mỗi bộ ngực mà không có não à? Tiền tôi làm ra, tôi muốn cho ai là quyền của tôi. Cô nói thêm một câu nữa thì cút ra khỏi nhà tôi ngay!”
Chị ta sững người. Không ngờ tôi – trước giờ luôn nhẫn nhịn – lại bùng nổ như vậy.
Chị ta gào lên:
“Đây là nhà em tôi, đứng tên nó. Tôi muốn ở thì cứ ở. Mau đưa tiền đó cho mẹ tôi. Bà ấy cũng chăm cô mà, cô phải có hiếu với bà ấy!”
Tôi chẳng buồn nể nang:
“Chăm à? Uống canh mẹ tôi hầm, sai mẹ tôi giặt tã, suốt ngày nằm lướt điện thoại. Chị gọi đó là chăm? Tôi nói cho chị biết, tiền thì đừng mơ, nếu không vì còn chút quan hệ với con trai tôi thì hôm nay chị đã bị tôi đuổi thẳng cổ rồi!”
Mẹ chồng và chị ta bị tôi mắng đến cứng họng, tôi cũng không buồn giữ thể diện nữa, xoay người bỏ vào phòng.
Từ đó về sau, họ có nói gì tôi cũng chẳng buồn quan tâm.
Nghĩ lại, chắc từ hôm đó, họ đã ghi hận tôi trong lòng rồi.
3
Nhìn cả nhà bọn họ ở trong nhóm WeChat phối hợp tung hứng rôm rả như biểu diễn tạp kỹ, tôi cũng suy nghĩ một lúc rồi bắt đầu gõ chữ. Nhân tiện, tôi còn làm hẳn một sơ đồ tư duy gia phả điện tử trên Word, gửi thẳng vào nhóm.
Tôi viết:
【Chị cả à, anh rể với mẹ chồng em đâu có mang họ Lưu nhỉ! Vậy chắc cũng là người ngoài, tên chắc không được ghi vào gia phả rồi ha? @Chị cả】
【Chị cả, chị lấy chồng rồi sao không đổi sang họ của chồng? Con gái gả đi rồi như bát nước hắt ra, chị đừng lo chuyện gia phả nữa làm gì! Theo quy củ, tên chị cũng nên bị xoá đi rồi đấy! @Chị cả】
【Chẳng phải chỉ là muốn đòi tiền sao? Mấy trò thủ đoạn này là ai trong nhà bày ra thế? Đừng nói là mẹ chồng em nha? Quá là độc mồm độc miệng luôn đấy. Em gửi bản gia phả điện tử rồi đó, chị cả nghiên cứu thử xem? Lỡ mai này ai trong mấy người “tạch” thì nó cũng tự động cập nhật ngày mất cho đỡ mất công! @Mẹ chồng @Chị cả】
Một tràng xả giận của tôi khiến cái nhóm nổ tung như thả pháo.
Chị cả lập tức nhảy vào gào lên:
【Chi Văn, cô đang nói gì thế hả? Đồ đàn bà chua ngoa, sao lại dám mắng mẹ tôi độc mồm độc miệng?】
Anh rể cũng rối rít theo sau:
【Em dâu à, mau thu hồi mấy tin nhắn kia đi! Quá đáng lắm rồi đó!】
Ba chồng thì nhắn:
【Chi Văn à, chị con với mẹ con không có ý xấu đâu, chỉ là muốn làm gia phả thôi.】
Tôi đáp ngay:
【Nhà họ Lưu có nhân vật tầm cỡ gì đâu mà cũng bày đặt làm gia phả? Mắng mấy người thiếu đức đúng là xúc phạm từ ‘thiếu đức’ luôn đấy!】
Ba chồng lại nhắn:
【Chi Văn, nói năng cho cẩn thận. Thôi thì thêm tên con vào, con đóng thêm 5 ngàn nữa, thế là được, đừng cãi nhau nữa.】
Tôi cười lạnh:
【Ai thèm lên cái gia phả nhà mấy người chứ!】
Chồng tôi cuối cùng cũng lò mặt:
【Chi Văn, em thu hồi tin nhắn đi, có gì để anh giải quyết, em yên tâm.】
Tôi chẳng nhịn được, phun thẳng:
【Có anh mới không yên tâm đấy! Chỉ giỏi làm anh hùng sau trận chiến thôi.】
Anh ta còn gửi tin nhắn riêng mấy đoạn, tôi không thèm đọc, tiện tay chặn luôn.
Nghĩ đến mấy tin nhắn trước đây tôi đã gửi cho anh ta để cầu cứu, mắt tôi cay xè. Ngay từ đầu, tôi đã nhờ vả anh ta, kể chuyện mẹ chồng và chị chồng đối xử thiên vị, cả nhà thì lạnh nhạt, ngang ngược, anh ta chưa bao giờ thấy được điều đó. Trong mắt anh ta, tôi chỉ là người dám cãi lại nhà chồng.
Trong nhóm.
Ba chồng lại nhắn:
【Thôi được rồi, nếu Chi Văn đã không đồng ý thì khỏi làm gia phả nữa.】
【Chỉ cần cả nhà hoà thuận là quý giá nhất.】
Tôi đúng là bó tay với ông ấy. Người không có mặt ở đây thì giữ vai người tốt để làm gì? Làm màu cho ai xem chứ?
Một nhà toàn rác rưởi.
Tôi bắt đầu nghĩ đến việc phản công.
Không ngờ, chỉ vài ngày sau, ông trời lại cho tôi một cơ hội tuyệt vời.