Gặp Lại Rồi - Chương 6: Ngoại Truyện - Mạnh Diễn Mộ
Tôi là một kẻ điên.
Từ khi nào tôi phát hiện ra mình điên?
Có lẽ là khoảnh khắc tôi chụp lén vô số bức ảnh khi Hứa Nhiễm đứng trên sân khấu…
Cũng có thể là khi tôi lén lút theo dõi cô ấy ngày qua ngày.
Tôi ghen tị với Giang Yến.
Dựa vào đâu mà hắn lại có được Nhiễm Nhiễm?
Nhưng ông trời cho tôi cơ hội – tôi vô tình biết được nơi hẹn hò của họ.
Vậy nên đêm đó, tôi lợi dụng thời cơ để làm nhục Hứa Nhiễm.
Giang Yến thì có gì tốt?
Rõ ràng cô ấy đã khóc và gọi tên Giang Yến không ngừng,
Tôi bèn túm tóc cô ấy, bắt cô ấy nhìn lên pháo hoa rực rỡ khắp bầu trời.
Cô ấy khóc trong đau đớn, còn tôi thì cười thỏa mãn.
Trong những ngày trốn chạy, tôi luôn thấp thỏm sợ bị cảnh sát tìm ra.
Nhưng tôi đã ngụy trang quá kỹ, chắc chắn không để lại chứng cứ.
Thực tế chứng minh tôi đã thắng cược.
Tôi không chắc sau này Nhiễm Nhiễm còn làm nhà thiết kế thời trang nữa hay không…
Nhưng tôi vẫn đổi nghề làm người mẫu, chỉ để có cơ hội gặp lại cô ấy.
Có lẽ là điên quá lâu rồi, khi gặp lại Nhiễm Nhiễm, tôi không kìm được mà lấy đoạn video hôm đó ra cho cô xem.
Tôi chỉ muốn nhìn thấy dáng vẻ cô ấy đau khổ rơi lệ…
Không ngờ chính sự điên rồ của tôi lại tạo cơ hội cho bọn họ.
Khi Nhiễm Nhiễm hẹn gặp tôi, tôi cứ ngỡ thời cơ đã đến.
Tôi muốn nói với cô ấy rằng.
Nếu không ai cần cô, tôi cần.
Cô nhất định sẽ cảm kích mà lao vào lòng tôi. Dù sao ngoại hình của tôi cũng chẳng thua kém gì Giang Yến.
Hóa ra chỉ là tôi hoang tưởng.
Tất cả đều là cái bẫy.
Họ dùng camera siêu nhỏ, quay lại bằng chứng tội ác của tôi.
Còn tôi lại đắc ý, như một tên ngốc, vừa ăn bò bít tết vừa uống rượu vang.
Khi mọi chuyện vỡ lở, tôi cầm lấy con dao steak, bắt Hứa Nhiễm làm con tin.
Nếu không thể sống cùng nhau… vậy thì cùng chết.
Khoảnh khắc giơ dao lên,
Tôi ngỡ rằng cuối cùng cô ấy sẽ thuộc về tôi.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp bọn họ.
Một cú cắn bất ngờ khiến tôi đau điếng.
Tôi lại giơ dao lên…
Nhưng cả người lạnh toát, bên tai vang lên tiếng nổ chói tai.
Tôi ngoảnh đầu lại, thấy Hứa Nhiễm đã được Giang Yến ôm chặt trong lòng, an toàn vô sự.
Làn gió lạnh xuyên qua lồng ngực tôi, máu phun ra không ngớt.
Nhưng… sao tôi không thấy đau?
À, thì ra…
Tôi đã điên đến tận xương tủy rồi.
-HẾT-