Gặp Lại Rồi - Chương 5: Ngoại Truyện - Giang Yến
Tôi có một cô gái mà tôi đã thích từ rất lâu.
Lần đầu gặp nhau, là lúc cô ấy vừa ăn bánh ngọt vừa vung tay múa chân vì vui sướng,
Dáng vẻ đáng yêu ấy giống hệt một con chuột đồng nhỏ xíu.
Từ đó, tôi càng mong được gặp cô ấy trong căng tin mỗi ngày.
Không ngờ rằng,
Cô nhóc ấy cũng gan không nhỏ.
Khuôn mặt đỏ bừng, ngập ngừng đứng trước mặt tôi, cẩn thận hỏi xin cách liên lạc.
Thì ra cô ấy cũng đã sớm chú ý đến tôi.
Lần đầu tiên tôi thấy vui vì ngoại hình của mình.
Nam nữ nếu trò chuyện lâu ngày thì tình cảm sẽ nảy sinh.
Chúng tôi giống như hai ngôi sao rơi thẳng vào lưới tình.
Và rồi đương nhiên thành đôi.
Nhiễm Nhiễm thực sự là một con chuột đồng tham ăn, mỗi lần thấy đồ ăn ngon, mắt cô ấy đều sáng rỡ, vội vàng nhét vào miệng, thậm chí còn bị bỏng mấy lần.
Tôi xót vô cùng, bèn hẹn với cô ấy:
Chỉ khi tôi chạm mũi cô ba lần, cô mới được ăn.
Như vậy tôi mới có cơ hội được thổi nguội miếng đầu tiên cho cô ấy.
Nhưng Nhiễm Nhiễm không chỉ là một con chuột nhỏ, cô ấy còn như một đóa hồng trắng rực rỡ.
Trong lễ hội âm nhạc trên bãi cỏ của trường, Nhiễm Nhiễm tổ chức một buổi trình diễn thời trang.
Khi cô ấy đứng trên sân khấu giới thiệu thiết kế của mình đầy hào quang,
Cả người cô như đang tỏa sáng.
Tôi cảm thấy mình thật may mắn, cứ vô thức mỉm cười.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Tôi và Nhiễm Nhiễm đã hẹn sẽ đến bờ sông thả pháo hoa vào dịp kỷ niệm một năm.
Tôi tặng cô ấy một chiếc váy trắng tinh khôi. Ngay khi nhìn thấy nó qua ô cửa kính, tôi đã biết chắc nó dành cho Nhiễm Nhiễm.
Nhưng hôm đó, tôi chờ rất lâu mà cô vẫn không đến.
Khi pháo hoa nổ tung trên bầu trời, tôi như nghe thấy tiếng cô gọi mình.
Tôi quay lại… nhưng chỉ là một khoảng tối đen.
Sau này Hứa Thịnh nói với tôi, nơi Nhiễm Nhiễm gặp chuyện chỉ cách tôi chưa đến 800 mét.
Tôi rất hối hận, nếu tôi chú ý hơn một chút, thì có lẽ Nhiễm Nhiễm đã không sao.
Kể từ đó, tôi chưa từng gặp lại cô.
Người ta nói cô đã chuyển trường.
Nhưng tôi chẳng còn bất kỳ tin tức gì về cô nữa.
Không ngờ, chúng tôi lại gặp lại nhau theo cách như vậy.
Phương Tư Tư cứ bám riết lấy tôi đòi đi họp lớp cùng.
Bây giờ nghĩ lại, tôi thật sự thấy may mắn vì đã đồng ý đi cùng cô ta hôm đó.
Nhiễm Nhiễm đã thay đổi rất nhiều. Cả người cô ấy mang vẻ mệt mỏi, ánh mắt không còn ánh sáng như xưa nữa.
Nhìn cô ấy gắp thức ăn cho Hứa Thịnh, tôi ghen đến phát điên.
Tôi tìm gặp cô ấy, nhưng cô chỉ một mực từ chối, coi tôi như người xa lạ.
Tôi thề sẽ không nghĩ về cô ấy nữa.
Thế mà trớ trêu thay, công ty của cô lại đúng lúc mua hệ thống an ninh của bên tôi. Bảo tôi làm sao quên nổi?
Tôi không ngờ cái gã người mẫu luôn quấy rối Nhiễm Nhiễm kia lại hèn hạ đến vậy.
Khi xem đoạn video ấy, tôi đã hiểu tất cả.
Hóa ra đêm đó… cô ấy không phải không đến.
Khi nhận được tin dữ rằng Nhiễm Nhiễm tự sát, tôi loạng choạng lao đến bệnh viện.
Cô nằm trên giường bệnh, khuôn mặt tái nhợt như búp bê sứ vỡ vụn, chẳng còn sức sống.
Tôi sợ lắm. Sợ rằng cô ấy sẽ rời bỏ tôi mãi mãi.
Vì thế tôi nhịn ăn, nhịn uống, chỉ ngồi canh bên giường, mong cô có thể tỉnh lại.
Hứa Thịnh đã nói cho tôi biết tất cả.
Là lỗi của tôi.
Hẹn gặp nhau vào buổi tối, lại còn ở một nơi hoang vắng ven sông.
Tôi không thể tưởng tượng nổi ba năm qua, Nhiễm Nhiễm đã sống trong đau khổ ra sao, từng ngày từng đêm.
Tôi nói với cô ấy, dù có khó khăn đến đâu, tôi cũng sẽ luôn bên cạnh.
May mắn thay, lần này cô ấy không còn đẩy tôi ra nữa.
Tôi không ngờ Mạnh Diễn Mộ lại dốc hết vốn liếng, muốn kéo Nhiễm Nhiễm chết cùng mình.
Cũng là tôi sai, không nên để cô ấy mạo hiểm.
Tôi đã nói với cảnh sát rằng tôi và Nhiễm Nhiễm có ám hiệu.
Cảnh sát đồng ý phối hợp, cho tôi một cơ hội.
Hóa ra, Nhiễm Nhiễm chưa từng quên.
Khoảnh khắc cô ấy lao về phía tôi, tôi chỉ muốn lấy cả tính mạng để che chở cho cô ấy.
Nhưng bây giờ, Nhiễm Nhiễm lại là bạn gái tôi rồi.
Dù cô ấy vẫn có chút kháng cự với những hành động thân mật…
Tôi có thể đợi.
Dù là ba năm, năm năm… hay cả đời.
Tôi yêu cô ấy.
Chưa từng là lời nói suông.