Gặp Lại Cũng Chỉ Là Người Xưa - Chương 2
6
“Đứng ”
Kỷ Nhược Thanh kéo tay hôm nay đè nén lửa giận cả một bụng
“Chuyện hôm nay giữa và nàng cho rõ ràng”
Mưa lạnh thấm ướt cả xiêm y khiến giọng cũng nhuốm đầy băng giá
“Ngươi rõ thế nào”
Hắn ngẫm nghĩ quả quyết
“Ở Tửu lâu Thanh Dương mặt mọi nàng xin vì cả tháng lạnh nhạt”
Bi thương và phẫn nộ cùng lúc trào dâng nơi đáy lòng
“Nếu thì ”
Hắn mím môi
“Chuyện gì để thương lượng Huống hồ… còn đặt cược năm trăm lượng bạc”
Ta giật ngẩng đầu
“Ta chẳng đã bảo ngươi đừng đụng mấy trò đó nữa ”
Ba năm Kỷ Nhược Thanh từng nghiện cờ bạc suýt chút nữa bán cả nhà
Khi chủ nợ kéo đến đòi tiền một cước đá thẳng đầu liều chắn phía
“Tiền tiền đưa các Cầu xin các đừng đánh nữa”
Hồi tưởng chuyện cũ cúi đầu
“Dù thế nào cũng thể để mất năm trăm lượng ”
Nhìn gương mặt quen thuộc chỉ thấy thất vọng
Giữa và cớ thành thế
Ta thể giữ vẻ bình tĩnh và kiêu ngạo nữa
Nước mắt như hạt châu đứt chuỗi khiến giọng cũng khàn đặc
“Hồi nhỏ yếu đuối Ngươi cứ gọi là tiểu nhè”
“Hồi đó ngươi còn ánh trăng thề rằng cả đời sẽ để rơi lệ nữa”
“Thế mà đến khi cố gắng lớn lên trở nên mạnh mẽ mới phát hiện …”
Ánh mắt Kỷ Nhược Thanh cuối cùng cũng mang theo hoảng hốt và luống cuống
“Ta mới phát hiện giờ đây mỗi lần … đều là vì ngươi”
Ta nắm lấy cổ áo thì thào như mộng
“Kỷ Nhược Thanh chính ngươi là khiến đau lòng nhất”
Kỷ Nhược Thanh dường như thật sự cảm nhận thứ gì đó quý giá đang tuột khỏi tầm tay
Hắn cố đưa tay níu lấy
chỉ chụp …
Mạnh Cẩn bung cây ô giấy dầu che lên đầu nhàn nhạt đẩy tay
Sau đó
“Về nhà thôi Phụ thân đã chọn cho một vị hôn phu mới chờ ngày lành thành thân”
7
Lời thốt chỉ sững sờ mà Kỷ Nhược Thanh càng lạnh khinh miệt
“Chọn phu quân gì chứ Chẳng lẽ cả Biện Kinh ai biết A Mạnh chỉ thể là của ”
“Chúng chỉ là giận dỗi chút đỉnh tổn hại gì”
Mạnh Cẩn mặc trường bào màu nguyệt nha giọng cũng lạnh nhạt
“Vậy thì Kỷ công tử thể chờ xem tân lang một tháng liệu còn là ngươi ”
“Ngươi ý gì”
Kỷ Nhược Thanh siết nắm tay gằn
“Không gì”
Mạnh Cẩn như chẳng buồn liếc mắt tới chỉ thản nhiên quét mắt một cái khẽ nhíu mày
Một chiếc áo khoác giữ ấm ném qua
“Tháng ba trời lạnh ngoài cũng mang ô tre”
Ta thật sự lạnh cần soi gương cũng biết mặt mũi lúc tệ đến thế nào
Vừa định đón lấy Kỷ Nhược Thanh đã giật phăng áo khỏi tay ném thẳng xuống bùn
Hắn khẩy
“Ta sớm biết ngươi tâm tư thuần với nàng”
“Liên quan gì tới ngươi Ngươi là thứ gì chứ”
Ta khẽ nhíu mày
“Đủ Đừng nữa”
Người vây quanh ngày càng đông
Mạnh Cẩn là đại ca lời hoang đường chẳng khác nào giẫm đạp danh tiết của và cả thể diện của phủ Thừa tướng
Đối mặt với lời mắng nhiếc của Kỷ Nhược Thanh đại ca vẫn đổi sắc mặt
Tựa như vạn sự đời đều thể lay chuyển tâm
Chỉ nhàn nhạt đáp một câu:
“Vậy thì ”
Kỷ Nhược Thanh ghét cay ghét đắng cái vẻ cao cao tại thượng của những công tử thế gia như
Hắn tìm mọi cách để khiêu khích
“Cho nên cho dù hạ Hợp Hoan Hương xiêm y nàng cho dù nàng đau đớn đến thế nào…”
“Nàng cũng thà nhảy xuống hồ chứ tuyệt đối chút dính líu nào với ngươi”
Hắn đắc ý vô cùng
“Đó chính là sự khác biệt giữa và ngươi”
Mạnh Cẩn cuối cùng cũng thẳng
Ánh mắt như bừng sáng một tia lửa vụt qua khiến khác khó đoán nổi tâm ý
“Vậy thì bây giờ sẽ vì nỗi đau ngày của thay nàng đòi công bằng”
Ta giật
Chưa kịp phản ứng Mạnh Cẩn đã lạnh lùng tay một quyền giáng thẳng mặt
8
Ngồi trong xe ngựa ấm áp lặng lẽ vị nam tử trầm mặc bên cạnh
Huynh đang sách như thể chuyện ban nãy từng xảy
Ta do dự mở lời
“Hắn vốn ăn hồ đồ đại ca cần để bụng”
Mạnh Cẩn đáp chuyển đề tài
“Dạo thân thể đã hồi phục ”
“Nếu bận quá để chia bớt việc cửa hàng ở Hàm Dương”
Tim bỗng nghẹn
Thật lần ngã xuống nước vẫn khỏi hẳn phong hàn nhưng Kỷ Nhược Thanh một câu cũng từng hỏi
Ta nhớ ba năm chỉ vì ho đôi chút đã trèo non vượt núi lên Lang Gia sơn hái thuốc
Mắt chợt ươn ướt
Sợ để thấy vội lái sang chuyện khác
“ đại ca lúc nãy phụ thân đã chọn cho một vị hôn phu…”
“Giả đấy”
“Ồ…”
Không khí rơi trầm mặc
Lật thêm vài trang sách Mạnh Cẩn vẫn thản nhiên mở miệng
“Sao Muội còn lấy ”
Ta vén rèm xe hai đứa trẻ cột tóc kiểu sừng dê đang che ô tre dẫm nước bên vệ đường mà đùa nghịch
“Mật bánh gạo của thím Vương ngon lắm đó mời ngươi ăn”
Cả hai nắm tay tung tăng chạy
Ta thu ánh mắt về
Mạnh Cẩn vẫn đang chờ câu trả lời
Ta khẽ
“Không lấy nữa”
“Đa tạ đại ca quan tâm Chuyện để tự rõ với ”
9
Những ngày tiếp theo vẫn như thường lệ bận rộn
Phụ thân đã còn quản việc trong phủ trọng trách vai chia đều cho và đại ca gánh vác
Lần là thời gian chiến tranh lạnh giữa và Kỷ Nhược Thanh kéo dài nhất từ đến nay
Từ hôm lời của Mạnh Cẩn làm cho bấn loạn như đống lửa
Ngày nào cũng sai tới tìm hoặc gửi đến mấy món đồ lặt vặt thú vị
Nào là tượng gỗ chong chóng cả bánh gạo mật quen thuộc
Ta mỗi lần đều lễ độ từ chối
Về Kỷ Nhược Thanh bắt đầu chuyển sang khổ nhục kế
Người đưa tin :
“Tẩu tử hôm đó Mạnh Cẩn hạ thủ nặng Thanh ca giờ vẫn xuống nổi giường…”
“Hắn phát sốt cao suốt mấy hôm nay miệng cứ gọi tên tẩu tử mãi thôi…”
“Ồ”
Tựa hồ biết bản thân quá sức nén ý nơi khóe môi
Ta yên lặng ánh mắt liếc sang góc tường bên trái
Vài bóng lập tức co biến mất
Ta biết Kỷ Nhược Thanh đang nấp ở đó bỗng cảm thấy cực kỳ phiền chán
Đến nước vẫn còn tiếp tục thử thách giới hạn của
Ta cố ý nâng cao giọng từng chữ từng chữ rõ ràng
“Thật ngại quá cái danh tẩu tử e là dám nhận”
“Chuyện hủy hôn phiền ngươi chuyển lời giúp”
Ta chợt nhớ tới một chuyện
“Phải đây là năm trăm lượng bạc bảo hủy kèo cá cược ”
Gió xuân tháng ba thổi nhẹ qua tóc mai khẽ tung bay
Mang theo đôi chút khoan khoái khẽ cong môi mắt
“Ta sẽ xin cũng tư cách nhận lời xin của nữa”
10
“Gì… gì cơ”
Người đưa tin mặt mở to mắt dám tin tai
Từ góc tường xa bỗng vang lên một tiếng động mạnh
Chưa đến ba khắc một bóng lao
Quả nhiên là Kỷ Nhược Thanh
Hắn với ánh mắt đầy bi thương và oán trách
“A Mạnh nàng thật sự bỏ rơi ”
Ta chẳng đáp lời chỉ đưa tay che miệng làm bộ kinh ngạc
“Ơ Không ngươi đang trọng thương liệt giường ”
Sắc mặt cứng giây liền phản ứng
“Ái da ái da đúng chân còn đau lắm”
“ thật sự nhớ nàng…”
Hắn tỏ vẻ tủi thân đưa tay chạm
“Tay cũng đau nữa A Mạnh thổi thổi cho đỡ đau…”
Ta theo bản năng hất tay
“Đừng chạm ”
Câu thốt cả hai chúng đều sững
Từ khi quen biết đến nay từng với lời nào nặng nề như thế
Ánh mắt Kỷ Nhược Thanh đầy kinh ngạc khó tin
“A Mạnh đừng giận nữa mà chuyện sai”
“Nhiều lắm coi như mất năm trăm lượng bạc thôi”
Hắn mím môi lén lút liếc
“Hôm đó vốn chỉ định cho nàng dùng chút lan hương thôi…”
“ Tiểu Phù chẳng may lấy nhầm thành Hợp Hoan Hương loại đó mạnh hơn một chút…”
Ta cụp mắt xuống
“Chuyện đó… cũng là nàng xúi giục ngươi ”
Kỷ Nhược Thanh định thôi
“Trước đã bảo đừng qua với mấy kẻ gì như ”
“Chúng ngoài việc xúi ngươi đánh bạc uống rượu hạ dược thì còn làm gì”
Hắn dịu giọng xuống
“Được nàng hết nàng đừng giận nữa mà…”
Nếu là đây chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình vặn tai bắt dứt khoát đoạn tuyệt quan hệ với đám đó
giờ đây đã thể bình tĩnh đến lạ
“Những quyết định đó tùy ngươi”
“Ta chỉ là lòng nhắc nhở một câu thôi”
“Sau … sẽ can thiệp nữa”
11
Lần đầu tiên thấy cương quyết đến Kỷ Nhược Thanh thật sự đã hoảng
Hắn nắm chặt cổ tay
“Đừng như mà A Mạnh nếu nàng giận lắm thì đánh cũng ”
Hắn giơ tay trái lên thề
“Ta cam đoan sẽ bao giờ tái phạm Ta tuyệt đối sẽ để nàng đau lòng nữa …”
“Chuyện đến nước gì cũng vô ích”
Hắn cam lòng gào lên
“Ta chỉ vì quá quan tâm nàng Ta sai chỗ nào chứ”
“Nếu nàng thật sự yêu mấy chuyện nhỏ đó đáng gì ”
“Rõ ràng là đầu tiên nàng gặp cơ mà”
Kỷ Nhược Thanh lúc giống như một con chó ướt sũng thất bại tựa tường
“Chúng biết bao ký ức chúng là thanh mai trúc mã từng cùng vượt qua sinh tử…”
Ta gật đầu
“Phải chúng nhiều hồi ức”