Gặp Lại Cũng Chỉ Là Người Xưa - Chương 1
1
Khó nhọc mới thoát khỏi ác mộng mở mắt liền thấy túc trực một bên lòng bất giác ấm áp
Vốn định mở miệng cùng giãi bày một câu của nghẹn nơi cổ họng
Nghe rõ lời vẫn thấy khó lòng tin nổi
“Ngươi… ngươi gì”
“Ngươi gọi đó là thử thách ư”
Kỷ Nhược Thanh thản nhiên như chuyện thường ngày:
“Cũng gì to tát Trước khi nàng đến Cô Tô chỉ rắc chút mị hương lên y phục mà thôi”
Nhìn bộ dạng nghiêm túc của tim như chìm hàn băng
“Ngươi là tất cả đều do ngươi bày ”
Ta vung tay rút khỏi tay
Hắn thoáng ngây : “A Mạnh bỗng nhiên giận như thế Chuyện nhỏ thôi mà…”
Tức giận trào dâng
Đêm đó đã quá sức mệt mỏi mị dược dày vò thiêu đốt tâm trí
Ta lật đổ trà án tay siết chặt mảnh sứ vỡ dùng đau đớn để giữ thần trí
Thứ động tĩnh hương tuyết tùng lạnh lẽo suýt khiến mất kiểm soát
Sợ xảy chuyện trái lẽ liều nhảy xuống hàn đàm suýt chút nữa bỏ mạng nơi đó
Vậy mà nay một lòng yêu thương xem là trò đùa
Ta hít sâu cố nén giận
“Ngươi lui đầu vẫn còn choáng nghỉ ngơi”
Sắc mặt Kỷ Nhược Thanh thoáng chốc biến thành tủi hờn
“Chỉ vì mà nàng đuổi ”
Hắn cao giọng: “Ta biết là kẻ què thân phận cùng nàng khác biệt một trời một vực…”
Lại nữa
Lại là những lời tự thương thân trách phận
Ta còn hết phong hàn làm náo loạn đến đầu cũng nổ tung
“ A Mạnh thuở nhỏ chúng rơi xuống vực là dùng thân che chở nàng”
Giọng trầm xuống: “Hồi đó nàng rõ ràng đã thề đời sẽ bao giờ rời bỏ …”
Ta chịu nổi nữa bật thốt:
“Đủ ”
“Phải đã từng nhưng đó lý do để ngươi liên tiếp thử thách ”
“Ngươi nên thiết kế như càng nên hoài nghi điều hề tồn tại”
Hắn ngắt lời :
“Sao thể Mạnh Cẩn chẳng ruột với nàng ở gần ngày ngày nghi ngờ”
“Chẳng vì mà nàng liên tục từ chối gặp ”
Ta cố gắng kiên nhẫn:
“Ngươi cũng biết gần đây Hoàng thượng đa nghi phủ Thừa tướng rối ren Ta là đích nữ Lang Gia nào thể cứ quanh quẩn bên ngươi mãi ”
Nhìn bộ dạng chẳng chút cảm kích chỉ thấy vô cùng mỏi mệt
“Kỷ Nhược Thanh ngươi biết Ta biết bơi”
“Khi thà nước dìm ch t cũng chẳng làm điều với ngươi”
2
Cuối cùng hai vui mà tản
Nhìn bóng lưng giận dữ rời khỏi chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ
Ta thật sự chẳng hiểu nổi đã giở những thủ đoạn như với vị hôn thê còn dám giận ngược
Tiểu Thúy bưng thuốc bất bình thay :
“Đâu phu quân như chứ đính ước còn bày trò thử thách”
Nàng lè lưỡi: “Rõ ràng tiểu thư cầu xin cưới mà”
Ta cầm chén thuốc khẽ thở dài
Những trò thử lòng của chỉ lần
Có lần cố ý mặc áo dính máu cứng đờ đất chỉ để lóc gọi tên trong hoảng hốt
Lại một lần khác diễn trò cùng nữ tử thanh lâu tay trong tay thân mật phi thường
Khi tin truyền về lập tức từ Tuần Dương chạy ba ngày xe ngựa trở về Biện Kinh đối chất
Tới khi sắp hì hì dang tay:
“A Mạnh trêu nàng chút thôi Xem nàng kìa…”
Tiếng vang vọng trong tửu lâu khiến bao kẻ xung quanh rộ lên
Từ khắp Biện Kinh đều truyền tai :
Mạnh Tinh Hà là chó liếm của Kỷ Nhược Thanh
Xem điều khiển đích nữ Lang Gia như trò chơi
Lần thân ướt sũng trở về chẳng rõ thiên hạ ngoài sẽ đàm tiếu thế nào
Huống hồ chuyện sổ sách ở Cô Tô là việc hệ trọng cha mới để cùng đại ca đích thân
Đối với đúng sai xưa nay luôn rõ ràng
Vì để một mảnh giấy bảo Tiểu Thúy đưa đến cho :
“Chưa nghĩ thông thì đừng tới gặp ”
3
Phụ thân quả nhiên nổi giận
Ba đời làm Thừa tướng vốn luôn điềm đạm trầm lần hiếm thấy phát hỏa
Ta quỳ đất một chén trà nóng ném mạnh xuống bên cạnh
Trà sôi bắn lên cúi đầu dám lên tiếng
“Mạnh Tinh Hà hiện giờ thật sự thất vọng về con”
“Con biết sổ sách quan trọng với chúng nhường nào ”
“May mà đại ca con cũng theo nếu cả phủ lẽ sẽ bại trong tay con ”
Nước mắt dâng trào nơi khóe mắt
Từ khi mẫu thân mất đã thề sẽ để ai thứ hai vì mà thất vọng nữa
Phụ thân khẽ lắc đầu
“Từ con thật sự chẳng thấy chút bóng dáng nào của một quý nữ Lang Gia”
“Vì một nam nhân như thế con biết bản thân hiện giờ thảm hại đến mức nào ”
Ánh mắt hẹp
“Ta từng hứa với mẫu thân con chuyện hôn sự của con tuyệt đối can dự”
“ lần e rằng… nuốt lời ”
Ta ngẩng đầu ngập ngừng lên tiếng
“Phụ thân chuyện của … tự chủ ý …”
Người giận đến mức phất tay áo bỏ
“Tùy con”
“Nếu còn dứt bỏ thì cứ tiếp tục quỳ ở đây cho ”
Ta khẽ thở dài đưa tay xoa đầu gối đã gần như tê cứng
Cũng chẳng là dứt bỏ
Kỷ Nhược Thanh dù cũng là đã quen biết nhiều năm năm xưa còn vì mà thành tật giờ vẫn đời giễu cợt
Tuy đôi khi đa nghi ghen bóng ghen gió nhưng thật là dám vì mà liều mạng
Nếu ai hỏi ai sẽ do dự mà vì mà chết
Ta nghĩ đáp án cũng chỉ thể là Kỷ Nhược Thanh
Ta đến nay vẫn còn nhớ rõ khi còn nhỏ tặng bông hoa đầu tiên tự tay thêu
Trên đường về gặp một đám tiểu khất cái cướp
Ta bảo đưa cho bọn họ mà chịu
Cuối cùng Kỷ Nhược Thanh đánh đến đầu đầy máu vẫn còn ngốc nghếch
“A Mạnh cho thì mãi mãi là của ai cũng cướp nổi”
Từ nhỏ lớn lên giữa giới thế gia đó là lần đầu tiên thấy một tấm chân tình sáng trong như gương
Hắn lén lút đưa trèo cây bắt chim non chui qua lỗ chó phủ Thừa tướng để đưa miếng bánh gạo mật từng nếm
Ta từ nhỏ quản nghiêm bao giờ bạn chơi nhiệt tình như thế
Lúc phụ thân trách mắng sẽ xổm ngoài tường suốt mấy canh giờ dỗ kể chuyện cho
Những tháng ngày ấu thơ tẻ nhạt như một vầng trăng tròn sáng rực khiến lòng dịu
Từng ngày từng ngày cùng lớn lên đều là ký ức đáng giá nhất trong đời
Thôi thì thôi
Tình cảm gần mười năm
Nếu lần Kỷ Nhược Thanh chịu nhận sai một cách thành tâm cũng thể miễn cưỡng cho một bậc thang mà bước xuống
4
Tin tức lan truyền nhanh thật
Chỉ mấy ngày khắp Biện Kinh đã truyền khắp chuyện và Kỷ Nhược Thanh xích mích
Bình thường Kỷ Nhược Thanh khoe khoang vô tình cố ý nên ai cũng biết đối với là trăm điều thuận theo ai thay thế
Cho nên lần ít mở cả sòng bạc
Cược xem ai sẽ là chủ động xin
Kỷ Nhược Thanh chuyện đó còn tự cược năm trăm lượng bạc
Tương đương nửa gia sản của
Hắn vững tin nghi ngờ
“Các ngươi biết thôi tình cảm của bọn sâu đậm lắm ai cũng so ”
“A Mạnh sẽ mặc kệ tới mười ngày nàng nhất định sẽ chủ động đến tìm ”
“Bạc của các ngươi xin nhận nhé”
Ta bấy giờ bận đến sứt đầu mẻ trán chuyện truyền đến tai
Chỉ ngay cả đại ca xưa nay từng bước chân sòng bạc cũng đặt cược một ván
Nhìn gương mặt đắc ý của Kỷ Nhược Thanh Mạnh Cẩn vẫn giữ nét thản nhiên
Huynh xoay rời chỉ để một câu:
“Ép nữ nhân của cúi đầu cũng chẳng điều gì vẻ vang”
…
Cứ thế yên ắng trôi qua nửa tháng vẫn bất kỳ tin tức nào truyền đến
Kỷ Nhược Thanh cố kìm lòng đến tìm mà cũng bận đến mức quên cả
Một chiều nọ mấy trà quán tán gẫu đều cảm thấy lạ lẫm
Lý Giang dùng khuỷu tay huých nhẹ
“Thanh chuyện gì thế Vị tiểu thư thật sự giận ”
Kỷ Nhược Thanh mặt mày trầm xuống hé một lời
Lý Phù gượng ha hả
“Không đến nỗi nhỉ tẩu tử nhỏ mọn thế Chỉ là đùa một chút mà thôi mà”
Có cợt: “Phản ứng dữ chẳng khéo thật sự gian tình cũng nên…”
Cả đám phá lên ha hả
Đều là đám nhàn rỗi tầm thường năng chẳng kiêng dè gì
Lý Phù nhún vai
“Nói gì thì quen với tiểu thư nhà quyền quý cũng mệt thật đấy còn thấy thương cho đó”
“Thanh ca ca ngươi nghĩ xem nàng thật sự xem trọng đám dân thường chúng ”
Kỷ Nhược Thanh vẫn cúi đầu đáp
Hắn vốn là dễ ảnh hưởng ai gì cũng tin
Hai tay khẽ run
“Đừng nữa”
Lý Phù tiếc nuối ăn hạt dưa :
“Thanh ca ca ban đầu ngươi mà chọn thì biết mấy đôi môn đăng hộ đối mà”
Nàng cố ý nhấn mạnh:
“Hơn nữa chỉ mới thật lòng với ngươi tuyệt đối thôi”
5
Kỷ Nhược Thanh đến phủ tìm nhưng uổng công vô ích
“Tiểu thư nhà ngoài việc công tử uống chén trà ”
Sắc mặt sầm đầu bỏ
“Cửa phủ Thừa tướng các bước nổi”
Tìm nửa ngày cuối cùng thấy ở đại lộ Tây Bình
Ta đang cùng một vị chưởng quỹ của hiệu gạo bàn chuyện thuê cửa tiệm
Sắc mặt Kỷ Nhược Thanh lập tức u ám
Hắn một lời lao thẳng tới tung một quyền mặt vị chưởng quỹ trẻ tuổi
Ta sững vội vàng kéo
“Ngươi điên Hắn là nắm quyền ở nhất phẩm gạo Cô Tô đó ngươi đánh làm gì”
Ta hạ giọng nhắc nhở
Ý là đừng vô cớ đắc tội với thế lực
Không ngờ Kỷ Nhược Thanh như chạm đến điều gì đó
“Phải Cả thiên hạ chỉ là kẻ vô dụng Không xứng với nàng”
Hắn tay càng thêm hung bạo hề chút chiêu thức
Cuối cùng một đám thị vệ ào đến cưỡng chế kéo
Ta trừ khom lưng cúi đầu xin liên tục mãi vị chưởng quỹ mới giận dữ rời
Mấy ngày vất vả đổ sông đổ biển tức đến suýt ngất
“Ngươi định bày trò gì nữa Đây là cách ngươi xin ”
Kỷ Nhược Thanh khẽ lau máu nơi khóe miệng
“Ta vì xin ”
Hắn chăm chú hề né tránh
“Người nên nhận sai là nàng”
“Lần rõ ràng là nàng vô lý”
“Bằng hữu sẽ nàng biết ”
Kỷ Nhược Thanh vẫn lải nhải ngừng
Ta đờ đẫn ánh mắt nghiêm túc chịu nhượng bộ
Ta mới nhận thì thật sự từng cảm thấy sai
Trong lòng bỗng chốc trống rỗng
Thiếu niên thật thà và dịu dàng năm xưa ngày càng xa rời
Giờ đây Kỷ Nhược Thanh chỉ còn một nam nhân cố chấp và ích kỷ
Cái mặc cảm trong lòng cần liên tục chà đạp lên tự tôn của mới cảm thấy dễ chịu
Lúc đang mùa mưa ngâu mưa nhỏ lất phất rơi ngớt
Nước mưa hòa lẫn nước mắt âm thầm lăn xuống
Ta chợt thấy may vì nó thể che lấp vẻ thảm hại của bản thân lúc
Không thêm điều gì nữa xoay bỏ