Em Họ Nôn Nóng Muốn Hiến Thân - Chương 2
5
Ai cũng muốn đẩy tôi ra làm dê tế thần, nhưng chuyện này vốn đã rành rành ra đó.
Phỉ Mộng chẳng còn cách nào chối cãi được nữa.
Nhìn cô ta nước mắt ròng ròng, mợ lại bắt đầu nghĩ ra mấy trò nhảm nhí.
“Haiz, chuyện đã ầm ĩ thế này rồi, hay là để Dư Tuấn chịu trách nhiệm đi! Nó là tổng tài nhà họ Dư, chẳng lẽ vì chuyện nhỏ như vậy mà để mất mặt sao?”
“Một cô gái trong trắng như ngọc, vì nó mà danh tiếng tan tành, nó phải cưới con bé chứ còn gì nữa!”
Mợ nói hùng hồn như thể lẽ đương nhiên, mấy người còn lại nghe mà trố mắt, thậm chí có vẻ còn thấy hợp lý thật.
Phỉ Mộng đỏ mặt e thẹn nhìn mọi người: “Thật sự… có thể sao?”
Mẹ tôi đập bàn đồng tình: “Tất nhiên là có thể! Mộng Mộng vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, cưới nó chẳng khác nào giúp nhà họ Dư nở mày nở mặt!”
Cậu cũng gật đầu phụ họa.
Vài câu tới tấp của bọn họ khiến Phỉ Mộng sướng đến mức đỏ cả mặt.
Cô ta lau nước mắt, mặt đỏ ửng mà nói:
“Nhưng mà… bọn con chưa có tình cảm thì phải làm sao ạ?”
“Ôi dào, tình cảm thì có thể vun đắp mà!”
“Giờ gọi điện cho Dư Tuấn luôn đi!”
Bọn họ không có số của Dư Tuấn, thế là thẳng thừng gọi lên tổng bộ Dư thị.
Còn vênh váo yêu cầu lễ tân chuyển máy tới văn phòng tổng tài.
Thật sự nghĩ mình là cái thá gì ấy nhỉ.
Lễ tân lập tức từ chối:
【Xin lỗi ông, văn phòng tổng tài không tiếp điện thoại từ người không liên quan.】
Một câu “người không liên quan” khiến cậu đỏ mặt tía tai.
【Người không liên quan cái con khỉ! Con gái tôi là vợ tương lai của tổng tài đấy!】
6
Tôi thật sự thấy bọn họ ngu đến tội, nên liền nhắn tin cho Dư Cảnh Xuyên.
Cuối cùng điện thoại cũng được kết nối.
Một phút sau, bên kia vang lên một giọng nam lạnh nhạt:
【Ai đấy?】
Vừa nghe thấy giọng đó, Phỉ Mộng lập tức kích động siết chặt tay.
Cô ta nào có biết, người vừa bắt máy chẳng phải cái “tổng tài nhà họ Dư” mà cô ta ngày đêm mơ mộng, mà chính là bạn trai tôi – Dư Cảnh Xuyên, tổng tài thật sự của Dư thị.
【Anh Dư~ chào anh~ Anh không nhớ em sao? Em là Phỉ Mộng mà, tối qua ở quán bar uống rượu do anh đưa, rồi còn vào đồn công an cùng nhau nữa đó~】
【Trong tay em có video tối qua nha~ Anh có muốn xem không?】
Cô ta bật loa ngoài, tôi rõ ràng nghe thấy Dư Cảnh Xuyên bật cười khẩy, sau đó hỏi:
【Địa chỉ nhà cô là gì?】
Phỉ Mộng phấn khích đọc rõ ràng địa chỉ nhà.
Mọi người đều nín thở chờ phản hồi từ đầu dây bên kia. Nhưng Dư Cảnh Xuyên lại lạnh giọng nói:
【Vu khống bịa đặt. Tôi sẽ cho người gửi thư từ luật sư đến địa chỉ này.】
Dứt lời, đầu dây bên kia chỉ còn tiếng tút tút bận máy.
Cả phòng im phăng phắc.
Phỉ Mộng nước mắt vòng quanh:
“Ba… anh ấy… anh ấy không chịu nhận…”
Tôi cuối cùng không nhịn được nữa, lên tiếng:
“Ai nói Dư Tuấn là tổng tài Dư thị vậy?”
Phỉ Mộng trừng mắt nhìn tôi:
“Cô nói gì?! Không phải Dư Tuấn thì còn ai? Cô ghen tị với tôi nên mới nói thế!”
Đúng là ngu không cứu nổi…
Cái tên Dư Tuấn đầu óc toàn cỏ rác như vậy mà cũng bị tâng lên làm tổng tài, đúng là chuyện lạ thế kỷ.
Tôi còn chưa kịp nói thêm thì điện thoại Phỉ Mộng lại vang lên.
Là cố vấn học tập gọi tới.
Báo rằng hành vi của Phỉ Mộng đã vi phạm nghiêm trọng quy chế sinh viên, làm ảnh hưởng lớn tới danh dự nhà trường.
Sau khi hội đồng lãnh đạo thảo luận, quyết định đuổi học cô ta.
Rầm! – điện thoại rơi xuống sàn.
Nhìn biểu cảm vỡ vụn trên mặt Phỉ Mộng, tôi khẽ cong môi, nở nụ cười không rõ ràng.
Có vẻ như đơn tố cáo của tôi đã phát huy tác dụng rồi.
Phỉ Mộng chẳng đạt được gì, lại mất sạch danh dự, bị đại học đuổi học.
Kiếp này, tôi sẽ để bọn họ nếm thử cảm giác: tiền mất, danh tan, người cũng chẳng còn gì.
7
Miệng dân mạng đúng là như tẩm thuốc độc, mắng chửi đến mức Phỉ Mộng không dám mở điện thoại ra xem.
Cả nhà vây quanh dỗ dành cô ta suốt cả buổi chiều.
Mẹ tôi giận mà không có chỗ trút, tối về nhà lại lôi tôi ra mắng xối xả:
“Nhìn cái bộ dạng như chẳng liên quan gì của mày kìa, có phải mày mong cho em họ mày xảy ra chuyện đúng không?”
“Hôm nay đánh mày mà còn dám né, gan càng lúc càng to nhỉ!”
Tôi gan to?
Người gan to thật sự là bà ấy mới đúng chứ.
Tôi đang lái xe đấy!
Mẹ tôi nhìn vào gương, thấy rõ vết sưng đỏ trên má, ngực phập phồng tức giận.
“Tôi tạo nghiệt gì mà sinh ra thứ báo đời như mày!”
“Mày và cái thằng chết tiệt ba mày, đúng là cùng một giuộc chẳng ra gì!”
Vừa nói, bà ta lại giơ tay chọc thẳng vào thái dương tôi, nghiến răng nghiến lợi:
“Sao mày không chết thay người tốt đi?!”
Nghe vậy, tôi nghiêng đầu, lạnh lùng trừng mắt nhìn bà ta.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Có gan rồi hả? Tao chọc mày thì sao hả?!”
Cơn giận trong tôi bùng lên tới đỉnh điểm.
Tôi liếc nhanh về phía sau bên phải, xác định không có xe.
Một tia lạnh lẽo lóe lên trong mắt tôi.
Khi mẹ tôi lại vung tay định đánh tiếp, tôi chợt kêu lên một tiếng rồi giả vờ tay trượt vô lăng.
Xe lập tức lao nhanh về phía bên phải.
Ngay sát bên ghế phụ là hàng rào chắn đường.
Mẹ tôi hoảng loạn hét toáng lên, ôm đầu cuống cuồng né tránh.
Tôi khẽ cong môi cười, rồi cố tình để xe quệt mạnh vào rào chắn.
Dù sao, đây cũng là xe của mẹ tôi.
Tốc độ xe khá nhanh, cửa bên bị đập lõm hẳn vào, tay mẹ tôi cũng bị kẹt, đau đến méo mặt.
Xuống xe, bà ta ôm cánh tay hét toáng:
“Diệp Tuệ, mày lái xe kiểu gì thế hả?! Cái xe mới mua chưa tới hai tháng mà mày làm ra cái dạng này à?!”
“Mộng Mộng còn định dùng xe này để đi học kỳ sau đấy!”
Đường lúc này đã vắng tanh, chỉ còn ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường.
Tôi khẽ cười mỉa:
“Đúng lúc, xe hỏng rồi, sau này cô ta cũng chẳng cần đi học nữa đâu.”
Mẹ tôi tức đến phát điên, vớ đại cành cây bên lề đường định đánh tôi.
Tôi giơ tay, siết lấy cổ tay bà ta.
Từng chữ từng chữ lạnh lẽo bật ra:
“Mẹ con đánh nhau giữa đường lúc nửa đêm… tin này chắc cũng hút kha khá độ hot từ vụ Phỉ Mộng đấy.”
Mẹ tôi sững người, từ từ rụt tay lại.
Nhưng không hiểu sao, trong mắt bà ta, tôi lại thấy le lói một tia… bất thường. Một tia hiểm ác quen thuộc.
Tắm xong, tôi tắt vòi nước thì chợt nhíu mày vì nghe thấy tiếng động bên ngoài.
Tôi đang tắm, bà ta lượn lờ ngoài cửa phòng tắm làm cái gì?
Tôi vơ lấy khăn tắm quấn người rồi bước ra ngoài, vừa hay thấy mẹ tôi đang nắm chặt điện thoại, chân trần vội vã chạy về phòng.
— Có gì đó không ổn.
Chờ bà ta vào phòng tắm, tôi lặng lẽ lẻn vào phòng mẹ.
Tôi lục soát một vòng, cuối cùng phát hiện ra bà ta mang điện thoại vào cả phòng tắm. Tôi tức đến bật cười.
Hai giờ sáng, tôi lại một lần nữa lén lút quay trở lại phòng ngủ của bà ta.
Dùng sinh nhật của Phỉ Mộng để mở khóa điện thoại, và ngay khi nhìn thấy những bức ảnh trong album — ảnh chụp toàn thân tôi đang tắm, hoàn toàn trần trụi, máu trong người tôi sôi trào, suýt thì bốc khói.
Đây chính là… mẹ ruột của tôi đấy ư?!
Tôi siết chặt điện thoại, sau đó lướt tiếp đến đoạn tin nhắn giữa bà ta và Phỉ Mộng:
【Mộng Mộng, đừng khóc. Dì đã có cách giải quyết rồi.】
Phỉ Mộng:
【Cách gì? Nói nhanh đi, đừng úp mở nữa.】
【Tung thêm một tin sốc nữa, chẳng phải có thể đè sự việc của con xuống hay sao?】
【Thôi nào, ngày mai con sẽ biết thôi.】
Tôi run cả người vì tức.
Cùng là phụ nữ, vậy mà để cứu lấy Phỉ Mộng, mẹ tôi lại có thể lén chụp ảnh khỏa thân của tôi để tung lên mạng?!
Tôi nhìn chằm chằm vào người đàn bà đang say ngủ trước mắt.
Bà ta thật sự yêu thương Phỉ Mộng đến mức ấy sao?
Nếu bà ta đã vô tình, vậy thì cũng đừng trách… tôi vô nghĩa.
9
Cả đêm tôi không ngủ, mãi đến khi trời sáng mới làm xong mọi chuyện.
Sáng hôm sau, mẹ tôi vừa ăn sáng vừa khe khẽ hát.
“Mẹ, mẹ không lo cho em họ nữa à? Sao tự nhiên vui thế?”
Bà ta liếc tôi một cái, giọng đầy ẩn ý:
“Lo cho mày thì hơn đó.”
Nhìn cái vẻ mặt đắc ý của bà ta, tôi rốt cuộc không nhịn được, hỏi ra điều tôi đã trăn trở suốt bao năm.
“Rõ ràng con mới là con gái ruột của mẹ, tại sao mẹ lại thương Phỉ Mộng như thế?”
Tôi đã cố nghĩ đủ mọi cách, nhưng suốt bao năm trời, chẳng tìm được chút bằng chứng nào cho thấy bà ta từng yêu thương tôi.
Bà ta hừ mũi một tiếng đầy khinh thường.
“Chuyện nhỏ vậy mà mày cũng nghĩ không thông, sách vở đọc hết rồi cũng chỉ là chó gặm giấy thôi.”
“Ba mày là thứ chết yểu, còn mày thì là con nhỏ sao chổi. Tao còn biết làm gì? Cả đời sau này của tao chỉ có thể dựa vào em trai tao, mày nhìn vấn đề quá nông cạn.”
“Tao thương Mộng Mộng tức là tao đang thương cậu mày, hiểu chưa?”
Tay tôi khẽ run lên bên người, rồi tôi gật đầu.
“Được. Vậy mẹ cứ tiếp tục thương cô ta đi.”
Bà ta bĩu môi:
“Đừng có tủi thân. Ai bảo mày sinh ra đã là mệnh tiện.”
Nói rồi, mẹ tôi vớ lấy điện thoại, sải bước ra khỏi nhà, đến nhà cậu.
Khoảng nửa tiếng sau, một tin tức chấn động lại bùng nổ trên mạng.
【Kẻ dâm ô hóa ra là kẻ tái phạm!】
【Sinh viên nữ chuyên tạo dáng chụp ảnh khỏa thân – giới trẻ ngày nay rốt cuộc đang nghĩ gì?】
Dưới mấy tiêu đề giật gân đó là cả một lô ảnh khỏa thân kiểu chín ô.
Tư thế khiêu gợi, ánh mắt mê ly – nhìn vào là biết ngay ảnh được tạo dáng có chủ đích.
Dù loạt ảnh ấy chưa đầy nửa tiếng sau đã bị xóa sạch khỏi nền tảng, nhưng vẫn bị không ít cư dân mạng kịp thời lưu lại.
Bình luận dồn dập đổ vào:
【Đừng lôi kéo danh tiếng của đại học nữ chúng tôi vào, bọn tôi tuy ngây thơ nhưng không mù quáng đi làm chuyện như vậy đâu.】
【Cái đứa này trước là bạn học tôi đấy. Ở trường thì chuyên mặc đồ kiểu “trong sáng quyến rũ”, giờ bị đuổi học là đáng.】
【Rác rưởi xã hội. Những đứa như thế nên bị tử hình đi cho sạch mạng, ảnh hưởng quá xấu đến giới trẻ.】
【Ngon đấy, cho xin info với.】
Mẹ tôi nghĩ rằng trong ảnh là tôi, chẳng thèm kiểm tra kỹ đã tự tay tung lên mạng.
Nhưng mà… những tấm ảnh đó, chính là của Phỉ Mộng.
Phỉ Mộng lại nổi tiếng rồi.
Lần này là… nổi bần bật theo đúng nghĩa đen.
Mẹ tôi tức đến phát điên, điên cuồng gửi tin nhắn tới tấp cho tôi:
【Có phải mày giở trò không?!】
【Tại sao ảnh lại là của nó?!】
【Mày muốn lấy mạng nó thật à?!】
【Lập tức đến nhà cậu ngay cho tao!!】
Những bức ảnh đó ấy à? Chính là do tôi mò vào mấy diễn đàn nước ngoài, chọn lọc kỹ lưỡng mấy bộ ảnh có thân hình đẹp, rồi dùng AI để ghép mặt Phỉ Mộng vào.
Mà nói đúng hơn, tôi đâu chỉ muốn lấy mạng mỗi mình Phỉ Mộng…
Tôi muốn mọi người trong cái nhà đó… đều phải chết.