Đúng Người Đúng Thời Điểm - Chương 6
9
Hiện tại cũng coi như là đã sửa quỹ đạo sai lầm ở kiếp theo hướng đúng đắn con đường vốn dĩ nên như
Chỉ điều mặc dù lấy trộm bức thư tình khi bắt đầu lần nữa nhưng cũng vì thế mà cố ý xa lánh Cố Phỉ của kiếp ít nhất là khi thi đại học tất cả mọi thứ vẫn giống hệt kiếp
Chỉ là suy cho cùng thì chúng cũng sống trong vòng tròn khác suốt bốn năm thế nên khi họp lớp chúng hề với câu nào từ lúc gặp gỡ cho đến khi buổi tiệc kết thúc
Thật mối quan hệ ngày càng xa cách hề ảnh hưởng gì đến thế nên cũng chủ động tìm hòa giải
Cho đến khi mẹ bệnh nhập viện
Mẹ đưa đến thăm mẹ khi đặt trái cây mang đến xuống trong căn phòng tràn ngập mùi nước sát trùng mẹ và mẹ về những chuyện nhỏ nhặt hằng ngày
Sau đó ngoài một cuộc gọi lúc thì tình cờ gặp Cố Phỉ bên bồn hoa
Cậu mặc một chiếc áo khoác màu đen giữa chân mày tràn đầy sự mệt mỏi và buồn phiền đầu ngón tay kẹp nửa điếu thuốc đang cháy dở
Vẻ mặt quen thuộc khiến ngây trong chốc lát
Ở kiếp thường vẻ mặt khi gặp cản trở trong các dự án nghiên cứu khóa học hoặc là những khi níu kéo Giang Thu Ngôn nhưng
Lúc đó mặc dù nổi tiếng nhưng vẫn âm thầm cố gắng nhiều bởi con đường học thuật luôn gian khổ và cô đơn như
Còn về phần níu kéo Giang Thu Ngôn thật Cố Phỉ đã từng tìm cô khi thành công nhất định cũng từng liên lạc với cô
Lúc đó tất cả các mối quan hệ nguồn lực các mối xã giao của Cố Phỉ đều ở thành phố học đại học hơn nữa phần lớn thời gian đều ở trong phòng thí nghiệm thế nên nếu so với những ấm con nhà giàu tiền thời gian rảnh đang theo đuổi Giang Thu Ngôn thì chẳng hề chiếm ưu thế
Cuối cùng nửa năm Cố Phỉ theo đuổi Giang Thu Ngôn đã từ chối và rời khỏi cuộc sống của
Từ đó bao giờ ánh trăng sáng nữa
Mà tội danh lấy trộm thư tình ngăn cản họ ở bên cũng theo suốt cả đời
Dù gì thì từ góc độ của nếu như năm đó học cùng trường đại học với Giang Thu Ngôn hai vẫn luôn ở bên thì chắc chắn kết quả sẽ khác
Hiện tại đang đây biết tại lộ vẻ mặt như khi ánh mắt chúng chạm đã dập tắt điếu thuốc tay
Sau đó dậy bình tĩnh về phía giọng khàn vì hút thuốc:
“Lần gặp mặt kịp chào hỏi Ôn Thiển đã thay đổi nhiều trở nên càng xinh càng giỏi giang hơn …”
Dừng một lúc dường như chút hổ thẹn xin :
“Năm đó hiểu biết vì lo lắng cô hiểu lầm sợ tình cảm ảnh hưởng thế nên đã chúng chỉ là bạn bè bình thường quả thật là do chín chắn”
Tôi yên lặng đợi hết đó thản nhiên mỉm hào phóng đáp :
“Không cả Cố Phỉ chúng vốn là bạn bè bình thường”
Nếu còn quan hệ gì nữa chứ
Vẻ mặt cứng đờ sa sầm hẳn đó ánh hoàng hôn đang dần khuất bầu trời bật như tự chế giễu bản thân thất vọng :
“Thật đã tưởng tượng vô số lần nếu như năm đó thấy bức thư tình đó thì hiện tại sẽ như thế nào”
Tôi tiếp lời giọng điệu hờ hững:
“Sẽ bức thư tình đặt ngay đó thể nào thấy ”
Cậu bỗng nghiêng đầu :
“Vậy nếu lấy nó thì ”
Tôi sững trong giây lát còn kịp gì đã hỏi:
“Ôn Thiển nếu như thấy bức thư đó lấy nó ”
Tôi kỹ vẻ mặt của tìm kiếm điều gì đó nhưng chẳng phát hiện gì thế là bình tĩnh lắc đầu:
“Không sẽ lấy bức thư”
Chúng im lặng tránh né ánh mắt bỗng bật giống như là cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm câu lặp lặp một câu như thể vui:
“Vậy thì thì ”
Sau đó :
“Sau khi chia tay cứ liên tục mơ thấy một giấc mơ mơ thấy năm đó lấy bức thư tình đó cuối cùng và cô đến với ”
“ hận cả một đời”
“Cuối cùng vì mà chúng ch//ết trong một vụ tai nạn xe cộ”
“Cảm giác ấm nóng của m//áu tươi chân thực cứ như là đã từng xảy ”
Tôi “ồ” một tiếng định phòng bệnh nên nhẹ nhàng với :
“Tất cả đều là giả thôi cần để ý làm gì”