Đúng Người Đúng Thời Điểm - Chương 5
8
Chỉ điều ở kiếp đối mặt với sự oán giận và chán ghét của từ ngày qua ngày khác thật sự hối hận
Lúc đó vì học tập và công việc nên chúng sống cùng một thành phố hơn nữa chúng đều ở trong giới học thuật nên khó tránh khỏi liên quan đến
Khi về nhà bởi vì bố mẹ chúng chỉ đành duy trì sự hòa thuận ngoài mặt giữ cho chút thể diện
mỗi lần gặp hầu như lần nào cũng đối mặt với sự châm chọc của
Nghĩ nghĩ sự căm ghét của dành cho đã đạt đến đỉnh điểm khi biết yêu thầm
Từ nhỏ đã thói quen nhật ký vì thời gian ở cạnh Cố Phỉ lâu nhất thế nên trong nhật ký những nội dung liên quan đến cũng là nhiều nhất
Trong nhật ký ghi chép nhiều chuyện chúng cùng leo núi trẹo chân nên đã cõng về nhà ngủ quên nên đến trễ đã chịu phạt cùng lúc quên đem sách đã đưa sách của cho
Chúng cùng đến thư viện cuối tuần cùng đại diện cho trường học tham gia các cuộc thi đấu khác sẽ an ủi khi đối phương tụt hạng trong kỳ thi cũng sẽ tranh cãi ngừng vì cách giải của một đề bài
Tất cả những chuyện giữa và Cố Phỉ đều là những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống bất kỳ trải nghiệm nào thể khiến cảm xúc dao động mãnh liệt thế nên ban đầu hề nhận thích
Cho đến cái ngày chỉ bức ảnh bảng thông báo và hỏi tự tin mới chợt nhận sự yêu thích của đối với thể hiện qua từng dòng từng chữ trong từng trang nhật ký
Tôi thích thái độ sức phấn đấu để thực hiện lý tưởng của thích ánh mắt tự tin của khi đối diện với khó khăn cũng thích mỗi lần chán nản bỏ cuộc đều bằng ánh mắt nghiêm túc và hỏi :
“Thế nên định dừng bước tại đây Ôn Thiển”
Thế là tối hôm đó lần đầu tiên nhật ký:
“Thích Cố Phỉ thích Cố Phỉ”
Sau Giang Thu Ngôn xuất hiện cô ngày càng gần gũi với Cố Phỉ nhưng dù thì cũng chẳng tiếp xúc nhiều với cô mối liên hệ duy nhất giữa chúng là Cố Phỉ thế nên cũng chỉ nhắc đến một lần trong nhật ký lúc đó một câu:
“Cố Phỉ… thích Giang Thu Ngôn ”
Sau vì bức thư tình mà mối quan hệ giữa và Cố Phỉ càng lúc càng căng thẳng mỗi một lần tranh chấp đều làm tiêu hao sự yêu thích của cũng giống như sự rung động biết bắt đầu từ lúc nào kết thúc cũng chẳng nguyên do
Tôi vốn cho rằng sẽ bao giờ biết chuyện yêu thầm nhưng ngờ thấy nhật ký của khi bố nhờ đến lắp giùm kệ sách mới
Cho đến hôm nay vẫn nhớ rõ ánh mắt giễu cợt của khi giơ cuốn nhật ký lên và về phía
Cậu lạnh lùng hỏi :
“Cậu thích ”
Tôi cuốn nhật ký trong tay im lặng một lúc lâu thẳng thắn thừa nhận:
“ đã từng thích”
Có lẽ là vì dáng vẻ quá mức bình tĩnh của đã kích thích bỗng ném mạnh cuốn nhật ký về phía tức giận chất vấn:
“Thế nên đã lấy trộm bức thư tình đó”
Chiếc bìa cứng của cuốn nhật ký quẹt qua má đau
Chính giây phút đó bỗng nhận thật đã còn thích nữa hề cảm thấy buồn chút nào khi ném cuốn nhật ký chứa đựng quá khứ từng rung động của
Tôi nhặt cuốn nhật ký rơi đất lên lau sơ nghiêm túc lời xin với :
“Xin nhé Cố Phỉ nên lấy bức thư tình đó nên làm lỡ duyên phận giữa hai cũng nên… tự tiện thích ”
Cố Phỉ vẫn hài lòng chế nhạo một tiếng bỏ và để một câu khiến nhớ mãi quên
Đố kỵ ác độc
Thật lòng mà mặc dù ban đầu thích nhưng so với phần tình cảm nông cạn đó càng quý trọng tình bạn kề vai sát cánh hơn
Thế nên mục đích lấy trộm bức thư tình là để ngăn cản và Giang Thu Ngôn ở bên
Tôi chỉ hy vọng thể nhận thành tích xứng đáng với sự cố gắng trong mười hai năm qua mà ảnh hưởng bởi bất cứ điều gì
Từ đó kéo dài sự lựa chọn sắp đối mặt thêm vài ngày
Tôi cũng từng đố kỵ với Giang Thu Ngôn hiểu rõ thể cưỡng cầu chuyện tình cảm thế nên nếu và Giang Thu Ngôn thể đến với vẫn sẽ chúc phúc cho họ
Sau đó tiếp tục con đường thuộc về
Tôi cũng là thể sống thiếu Cố Phỉ