Dục Nhiên - Chương 6
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
“Cảnh tướng quân trời tuyết đường trơn tướng quân thể hộ tống bản công chúa lên núi cầu phúc ”
Cảnh Dục rõ ràng dừng định thúc ngựa tiếp nhưng Tam công chúa đã nhanh chóng chặn
“Cảnh mỗ việc quan trọng cần làm” lạnh nhạt từ chối rõ ràng dễ lung lay
“Trong xe ngựa của tướng quân ai Chẳng lẽ là nữ quyến của Tuyên Uy hầu phủ Bản công chúa cũng gặp mặt trò chuyện đôi câu” Tam công chúa thoáng thấy rèm xe luôn đóng kín liền cảm thấy bản thân coi thường giọng điệu lập tức trở nên gay gắt
Ta thầm nghĩ hỏng kiểu gì cũng chuyện
Dù chỉ là một công chúa nhưng gây khó dễ cho cũng điều gì khó khăn
“Người trong xe bất tiện thể bái kiến công chúa ” May thay Cảnh Dục ý định để đối diện với Tam công chúa
“Thế nào bản công chúa thể gặp ” Nàng lập tức bước xuống xe
Cảnh Dục tiện ngăn cản chỉ trong một thoáng nàng đã vén rèm xe lên thấy một nữ nhân đang bất tỉnh – chính là
Để tránh đối mặt với Tam công chúa đành dốc hết vốn liếng diễn xuất giả vờ ngất xỉu
“Trong xe là bệnh thể gặp gió Mong công chúa thứ ” Cảnh Dục dùng nhánh cây trong tay hạ rèm xe xuống chặn ánh sắc bén của Tam công chúa đó dẫn thẳng hề đầu
Đi bao xa Cảnh Dục đã bỏ ngựa bước lên xe
“Nằm như thế mãi sợ lạnh đến phát bệnh thật ” lấy áo choàng của phủ lên Ta cũng chẳng giả vờ nữa mở mắt
“Ta biết nàng vướng rắc rối nhưng nàng cũng cần sợ hãi thể bảo vệ nàng” Cảnh Dục bổ sung thêm
“Mạng nhẹ như cỏ ven đường nếu thực sự xảy chuyện chịu tội cuối cùng vẫn là bản thân” Ta nhịn buột miệng đáp
Ngay cả ngươi còn đấu làm thể đấu với công chúa cao quý
“Ta sẽ để nàng chịu tội” Cảnh Dục nghiêm túc hứa hẹn
Ta im lặng Ngươi mới chính là khổ nạn lớn nhất mà từng chịu đến nay
–
Vào thành Cảnh Dục việc cần giải quyết liền thúc ngựa
Kinh thành an ninh cao rời mà chút lo lắng
Khi xe ngựa qua phố lớn gặp cảnh tắc đường rèm xe gió cuốn lên xuống xe để vận động gân cốt
Ta gặp Cố Cẩn
Cố Cẩn cũng thấy lập tức xuống ngựa tiến gần
“Ta từng tìm nàng nhưng nàng đã khác đón ”
“ ” Ta mỉm hờ hững rõ đón là ai hiện tại đang ở “Thương tích của ngươi đã khỏi hẳn ”
“Đã lành hẳn ” Cố Cẩn gật đầu
“ vẫn biết nàng là cô nương nhà nào…” Hắn lấy một miếng ngọc bội mang theo bên
lúc đó Cảnh Dục đột ngột xuất hiện
“Tất nhiên là nhà Thuận vương phủ Thế tử thật là trùng hợp” Cảnh Dục cưỡi ngựa kiêu ngạo xuống Cố Cẩn
“Thì là cô nương nhà Tuyên Uy hầu phủ Vân Cô nương nếu chuyện gì cứ cầm ngọc bội đến tìm ” Cố Cẩn tiếp câu dang dở
“Hừ” Cảnh Dục hừ lạnh một tiếng xuống ngựa bước đến bên cạnh đặt tay lên vai : “Nàng là cô nương nhà Tuyên Uy hầu phủ nàng là vị hôn thê của Đợi đến tuổi đội mũ chúng sẽ thành thân e là còn cơ hội để tìm Thế tử nữa”
Hai đối mặt ánh mắt như ẩn chứa địch ý
“Là thất lễ” Cố Cẩn nắm chặt ngọc bội ánh mắt dời nơi khác
“Công tử bậy như Thân phận thấp kém như làm xứng đáng làm vị hôn thê của công tử” Ta giận dữ lời bịa đặt của Cảnh Dục biết rõ nên vọng tưởng nhưng mặt Cố Cẩn vẫn phủi sạch quan hệ với Cảnh Dục
“Người biết Chúng còn việc xin phép cáo từ” Cảnh Dục thèm để ý đến lời chỉ nhàn nhạt đáp với Cố Cẩn Nói xong liền bế ngang đặt xe ngựa
Ta cảm nhận cơn giận dữ cuồn cuộn đang đè nén của Cảnh Dục nhưng vẫn giữ im lặng
Điều kỳ lạ là cho đến tận khi trở về đến phủ cũng phát tác
Tính khí của dường như gần đây đã hơn đôi chút
—
Ta hề biết rằng ngay khi rời khỏi Cảnh Dục đã khỏi thành đến đại doanh ngoại ô kinh thành Tại võ trường một đấu với mười binh sĩ thay vài lượt mới xong
Cảnh Dục ba ngày liền trở
Phu nhân hầu gia phái đến dò hỏi chỉ biết
—
Cảnh Dục vốn phủ riêng của nhưng vì đến tuổi đội mũ nên chuyển ở
Sau khi trở về dẫn đến phủ tướng quân lúc mới biết phủ riêng
“Vân Nhiên chúng thể thành thân ở đây”
Ta biết đã định sẵn mọi chuyện từ khi nào nhưng rõ ràng hề ý hỏi ý kiến
“Chuyện hôn nhân là do cha mẹ đặt con đấy Ngài nên tìm môn đăng hộ đối” Ta bình tĩnh phân tích
“Nàng yên tâm hôn sự đã hai bên cha mẹ quyết định Không bao lâu nữa sẽ đến cửa cầu thân đợi trưởng thành chúng liền thành thân” Cảnh Dục chắc chắn như đinh đóng cột
Hắn đã làm những chuyện từ bao giờ
Hắn làm thuyết phục hầu gia và phu nhân
“Vậy thì cũng nên về nhà thôi” Ta cúi đầu nhẹ nhàng
Nếu thực sự là minh môi chính thú chắc sẽ để xuất giá từ phủ hầu gia
“Vân Nhiên thể để nàng về nhà nhưng nàng trốn” Cảnh Dục nắm lấy vai ánh mắt sâu thẳm khó đoán
Đó là ánh mắt như thế nào chứ chứa đựng quá nhiều cảm xúc phức tạp tựa như cả dải ngân hà đầy nguy hiểm mà bí ẩn
“Ta thể trốn chứ” Ta nghiêng đầu dám để bản thân chìm đắm trong đôi mắt của
Phải trời cao đất rộng nhưng biết để thoát
Cảnh Dục giữ lời hứa để trở về nhà về với căn viện nhỏ quen thuộc
Phụ thân ở căn phòng nhất bởi sắp trở thành tôn quý nhất trong gia đình
Cả nhà thể “một đắc đạo gà chó lên trời” tất cả đều trông chờ
từ chối Dẫu cho vẻ mặt yêu thương của phụ thân và kế mẫu giả tạo thể phủ nhận là cũng khá thú vị
Có lẽ họ từng nghĩ đến ngày cúi đầu nịnh nọt
Tuy nhiên nếu chỉ vì sắp gả mà kiêu ngạo thì cũng chẳng gì đáng tự hào nên cũng làm khó họ
Nha theo trở về phủ huyện lệnh liền từ chối những hầu mà kế mẫu phái tới chỉ giữ nha đã cùng từ Hầu phủ tuyên uy trở về
Ta rõ kế mẫu nghĩ gì nhưng gần đây mỗi lần ngoài đều phiền phức hơn hẳn
Phụ thân công khai phái tới theo danh nghĩa là bảo vệ nhưng trong bóng tối của Cảnh Dục giám sát
Những kẻ âm thầm theo dõi quản nhưng những lộ liễu như thực sự phiền toái
“Phụ thân của Hầu phủ Tuyên Uy theo sát con con chẳng thể cũng đừng phí công vô ích nữa”
Dẫu cho phụ thân chọc tức đến đỏ mặt tía tai nhưng ông sợ đắc tội với nên cũng đành rút
Ta đưa bản thảo đã xong cho thư cục câu chuyện mà hơn một năm qua cuối cùng cũng đến hồi kết
“Xạ Dương cư sĩ định mắt tác phẩm mới Cuốn bán chạy đến ngờ” Chủ tiệm sách thấy bản thảo thành xúc động đến rơi nước mắt
“Tạm thời nhưng cũng chắc Có lẽ một ngày nào đó tiếp” Ta nhận tiền nhuận bút tháng quả thực khả quan
Thảo nào ông chủ tiệm sách luôn nhiệt tình với đến
“Tại hạ ngưỡng mộ Xạ Dương cư sĩ đã lâu liệu thể sắp xếp để gặp mặt chăng” Chủ tiệm sách dè dặt hỏi thêm
“Tiên sinh nhà đã xuất du cũng rõ ở e rằng tiện” Ta ngẫm một lát khéo léo từ chối
Chủ tiệm sách hiểu thể miễn cưỡng đành tiếc nuối rút lui
Ông ngoài là thương nhân còn là một mê sách Tâm trạng của ông thể hiểu
Chỉ là cũng chẳng thể biến một sống sờ sờ để ứng phó ông
Chỉ cần sách vẫn còn bán vẫn còn nhận chia lợi nhuận Quả nhiên đây là công việc lãi lớn
Những vết chai do ngày dốc sức nên cuối cùng cũng hồi báo
—
Ngày mùng bảy tháng Mười Cảnh Dục làm lễ đội mũ trưởng thành
Sau nghi lễ chính thức trở thành trưởng thành
Hầu phu nhân đặc biệt cử đến đón dự lễ giữa biển thấy đội mũ lắng những lời ca ngợi từ quan khách xung quanh Đột nhiên nhận bao giờ hiểu rõ con của Cảnh Dục cũng từng chủ động tìm hiểu
Những chiến công hiển hách những thành tích vang dội của giờ đây với chẳng khác nào một câu chuyện về xa lạ
“Nàng chính là đính hôn với Cảnh tướng quân ”
“Nghe chỉ là một thứ nữ ở phủ huyện lệnh biết làm mà trèo cao đến Hầu phủ Tuyên Uy”
“Môn đăng hộ đối Cảnh tướng quân sớm muộn gì cũng chán nàng thôi”
“…”
Những lời khó như đều từ miệng các tiểu thư quý tộc tự cho là cao quý mà
Nha bên cạnh tức giận mặt
Còn thì làm như thấy gì
biết khi nào Cảnh Dục mới cảm thấy chán nhỉ
“Quả nhiên là ngươi” Một nữ tử chúng nhân vây quanh tiến
Giọng nàng quen thuộc mọi bắt đầu hành lễ Quả nhiên là tam công chúa Hạ Uyển Quân
Ta thuận theo mọi hành lễ Người đông như Hạ Uyển Quân cũng tiện chỉ làm khó
“Người xe ngựa hôm đó chính là ngươi” Hạ Uyển Quân quả quyết
“Thần nữ lần đầu diện kiến công chúa rõ công chúa đang đến hôm nào” Thừa nhận là điều thể bởi hôm đó bất tỉnh nhân sự
“Ngươi sắp lấy ” Giọng Hạ Uyển Quân thoáng chút u buồn
Ta biết nàng đang trò chuyện cùng nên cũng trả lời
“Ngươi rốt cuộc gì ” Nàng quan sát từ đầu đến chân
“Thần nữ cũng biết” Ta đành khổ
“Ngươi xứng với ” Hạ Uyển Quân khẳng định
Ta phản bác
Nàng thật kỹ cuối cùng khi rời nàng bổ sung thêm vài câu: “Ngươi xứng với vì ngươi kém về thân phận dung mạo mà vì ngươi yêu Một như xứng đáng một vợ tâm ý yêu ”
Ta cúi đầu tà váy nàng đung đưa xa dần tư tưởng cũng bắt đầu trôi dạt
Ánh mắt yêu một giấu ánh mắt yêu một cũng giấu
“Nhị còn bận một lúc nếu mệt thì qua Tây viện nghỉ ngơi ” Thế tử phu nhân bước tới thấy dường như tam công chúa làm khó cũng an tâm hơn
Ta cảm tạ đến Tây viện
Sau đó Cảnh Dục tự đưa về phủ
Ta hỏi: “Cảnh Dục ngài thực sự cưới ”
Hắn đáp: “Phải”
“Hắn xứng đáng một thê tử hơn”
Ta xoay rời chút do dự
Hắn : “Ta xứng đáng với một nàng hơn nàng bằng lòng ”