Dục Nhiên - Chương 3
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
07
Lần chuyện đó chủ động tìm một bát thuốc tránh thai Đừng đến chuyện cơ thể mới mười lăm tuổi thích hợp để mang thai kể cả đủ điều kiện cũng sinh con cho Cảnh Dục
Nghe Cảnh Dục gì chỉ thưởng thêm vài tấm vải và trang sức
Hiệu sách báo rằng truyện của bán chạy danh tiếng đã xây dựng thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa ai mà biết khi nào Cảnh Dục bất chợt nổi hứng Hắn thì chút quyền từ chối
Vì thế bắt đầu lập kế hoạch bỏ trốn Ta cải trang tìm một ngôi làng nhỏ ở ngoại ô kinh thành thuê một căn nhà nhỏ Chỉ cần hai mươi lượng bạc là thuê một năm hợp lý cho làm nơi ở tạm thời
Ta chắc Cảnh Dục cho giám sát nên chỉ thể làm mọi việc thật cẩn thận Sau vài lần lui tới cuối cùng mọi chuyện cũng đã chuẩn xong
Rằm tháng Tám là ngày phủ tổ chức tiệc gia đình tất cả mọi đều bận rộn với buổi tiệc Bếp nhỏ mở cửa vì đây là thời điểm lý tưởng để bỏ trốn
May mắn thay đã từ chối nha mà phu nhân Hầu gia phái đến cũng giao lưu nhiều với trong phủ nên ngoài Cảnh Dục ai để ý đến hành tung của
Tranh thủ lúc cổng thành còn đóng mang theo bộ tài sản hai bộ quần áo thay đổi và lặng lẽ rời khỏi phủ
Để an ghé một cửa hàng may thay đổi trang phục cải trang thành một thiếu niên Sau đó rời cửa hàng từ cổng
Nếu gì bất ngờ xảy Cảnh Dục sẽ phát hiện biến mất sáng mai và lúc đó đã ở trong căn nhà thuê Hắn sẽ thể tìm thấy
Hít một thật sâu bắt đầu chạy về phía tự do
trời chiều lòng Hôm nay là Trung Thu phố xá đông đúc tốc độ của chậm hơn dự tính nhiều
Khi đến cổng Tây nhận thông báo rằng thể khỏi thành nữa Lòng lạnh toát
Nếu bỏ lỡ cơ hội khó để gom đủ can đảm chạy trốn thêm lần nữa Nếu Cảnh Dục phát hiện cơ hội thoát thân sẽ càng mong manh
Ta đã trả tiền thuê nhà một ngày ở là lãng phí một ngày
“Binh gia ông nội bệnh nặng đang chờ thuốc mang về cứu mạng” Ta lau mặt hạ giọng van xin Lúc sợ lo nước mắt rơi lã chã
Không thử thì làm biết Hiện tại cổng thành còn đóng
“Đi chỗ khác Giờ đã hết giờ ai ngoài” Vị lính thấy níu kéo liền đẩy mạnh
Ta ngã xuống đất thuận thế diễn vai một yếu thế
“Binh gia cầu xin ngài rộng lượng gia biết ơn ngài” Ta quỳ gối nhanh chóng nghĩ cách
“Để ” Một giọng như tiếng trời vang lên
Ngẩng đầu lên thấy mà từng lướt qua trong một lần gặp gỡ
Hai lần gặp mặt đều là khi đang ở trong tình cảnh thảm hại nhất
“Đa tạ đại nhân” Ta cúi đầu nhặt hành lý cảm ơn xong liền vội vàng rời
“Ta cũng khỏi thành để tiện đường đưa ngươi một đoạn” Hắn tên là Cố Cẩn Có lẽ vì cảm động bởi bộ dạng đáng thương của lúc nãy nên chủ động đề nghị giúp đỡ
“Đa tạ đại nhân” Ta ở chỗ xa phu xe ngựa
Dù vì lý do cá nhân bất cứ điều gì nếu thể nhờ một đoạn đường sẽ đến ngôi làng khi trời tối
—
Xe ngựa dừng ở ngã rẽ dẫn đến ngôi làng xuống xe
“Đa tạ đại nhân giúp đỡ Tiểu tử nhà ở thôn Hạnh Hoa ngày nếu cơ hội nhất định sẽ báo đáp” Ta địa chỉ cụ thể chỉ đại khái
Lần trốn thoát thành công công lao của lớn Hắn đối với quả thực là đại ân nhân
Khi đến nơi trời đã tối đen Ăn vội chút lương khô mang theo nhanh chóng ngủ để mọi chuyện còn sang ngày mai
—
Ta biết rằng việc biến mất Cảnh Dục biết còn sớm hơn dự đoán
Tối Trung Thu khi tiệc gia đình kết thúc cầm một cây trâm tự tay tặng đến phòng thấy
Hầu phu nhân tin con trai lục soát cả kinh thành suýt chút nữa thì ngất xỉu
Giờ giới nghiêm đã bắt đầu làm thể lục soát thành mà gây điều tiếng
“Nếu để lời đàm tiếu con Hầu phủ đối diện thế nào” Hầu phu nhân nghiêm nghị ngăn cản
Cảnh Dục siết chặt nắm tay giống như một con sư tử giận dữ Chiếc trâm ngọc trong tay bẻ gãy làm đôi
Cuối cùng nhịn đến sáng
Sáng hôm cung xin thánh chỉ rằng phủ Hầu mất một quan trọng là ân nhân cứu mạng của mong lệnh truy tìm khắp kinh thành
Hoàng đế hiểu rõ ngọn ngành nhưng vẫn đặc biệt tin tưởng Cảnh Dục Người từng cao tăng là thần tướng hạ phàm đương nhiên thể đối xử lạnh nhạt
Nhận thánh chỉ Cảnh Dục bắt đầu tìm kiếm thanh thế cực kỳ lớn
Chẳng bao lâu khắp kinh thành đều biết rằng phủ Tuyên Uy Hầu đang tìm kiếm một nhân vật quan trọng là nữ nhân
08
Hôm khi mở mắt lên mái nhà đơn sơ cảm thấy như sống
Ta hộ tịch cũng giấy thông hành nên chỉ thể tạm náu trong ngôi làng
Khi đến đây đã với chủ nhà rằng là góa phụ mới nhà chồng đuổi nhà mẹ đẻ cũng dung nạp nên mới đến làng tìm nơi tá túc
Bà chủ nhà thấy tay hào phóng đã với lý trưởng rằng là họ hàng xa đến nương nhờ Lý trưởng cũng hỏi thêm
Thân phận mới khiến khó kết giao với khác nên phần lớn thời gian chỉ ở trong nhà đóng cửa từ chối tiếp khách
Trong vườn vài luống rau xanh nhờ bà chủ mua thêm một ít nồi niêu gạo muối dầu ăn thịt xông khói trứng gà và thịt lợn tươi Hành động đó khiến bà vui vẻ mặt vì kiếm chút tiền lời
Khi bà giao đồ đến đang hai tay nhấc cái chum nước lớn để chuyển chỗ tiện tay cầm dao quăng chết một con chuột đang chạy vụt qua ở góc tường
Sau chuyện đó bà chủ bắt đầu cái khác về sức mạnh của và những ý đồ mờ ám nếu cũng bà lập tức dẹp bỏ
“Tài để lộ” Nếu đủ sức bảo vệ bản thân sớm muộn gì cũng thành con cừu non chờ xẻ thịt
Dẫu sống một đời mơ hồ như cá mặn nhưng từ nhỏ đã học ít cách tự vệ Suy cho cùng ở thời đại chỉ khi mạnh mẽ mới bảo vệ mạng
Công phu mèo ba chân của tuy chẳng đáng gì nhưng đủ để dọa những nông dân từng thấy qua thế giới rộng lớn
—
Chỉ trong hai ba ngày ngôi nhà nhỏ đã dọn dẹp gọn gàng khang trang
Trong khi tất bật với cuộc sống mới bầu khí ở phủ Hầu ngày càng nặng nề
Những thị vệ của Cảnh Dục đều là từng cùng xông pha trận mạc Khi cần làm ám vệ họ thể theo dõi xa nghìn dặm; khi làm gián điệp họ thể thu thập tin tức bí mật; còn khi làm sát thủ họ vô cùng lợi hại
Một đội quân tinh nhuệ như mà dùng để tìm kiếm một đầu bếp quả thực là phí phạm
Rõ ràng Cảnh Dục đã mất lý trí
—
Cảnh Dục đến tận phủ huyện lệnh để tìm
biết một khi rời khỏi nơi gọi là “nhà” đó đã quyết sẽ
Hắn trèo qua bức tường mà từng trèo nhiều lần thẳng đến sân viện nhỏ nơi từng ở
Có lẽ vì đã phủ Hầu biết ngày nào sẽ phất lên nên viện của vẫn giữ còn định kỳ đến quét dọn Vì mà nơi đến nỗi bừa bộn
đối với Cảnh Dục – sinh trong nhung lụa – thì nó vẫn quá đơn sơ
Sân nhỏ chỉ hai gian phòng qua đã thấy ai ở
Cảnh Dục về tay trắng Lần cuối cùng cũng tin rằng nhất thời hứng lên mà trốn mà là dự mưu từ
Nếu làm thể chạy thoát sạch sẽ như
Trước khi rời còn đích thân lệnh cho cả phủ huyện lệnh bảo họ chú ý Một khi thấy tung tích của lập tức bẩm báo
Khi biết đã bỏ trốn huyện lệnh suýt nữa thì ngất xỉu ngay tại chỗ vì ánh mắt lạnh lẽo của Cảnh Dục ông đành cố gắng chịu đựng
—
Những ngày cả kinh thành rộn ràng chuyện tìm Nhân vật chính của sự việc hóa là
Ta hàng xóm bà tám kể mà lòng dậy sóng
Phủ Hầu làm ầm ĩ đến mức thật ngoài dự đoán của
Cảnh Dục điên
Chẳng qua chỉ là một nữ tử nhỏ bé đáng chú ý rời thì thôi hà tất tìm
Chẳng lẽ bắt về để hành hạ cho hả giận
—