Đức Dương Quận Chúa - Chương 95
“Nếu đã ai …”
Gió lạnh thấu xương Ân Trường Hoan thẳng mắt Diệp Hoàn thần sắc dần dần mê ly
Nàng từng chút từng chút tới gần Diệp Hoàn mí mắt từng chút từng chút rũ xuống hai gò má đỏ ửng mê
Nhìn Ân Trường Hoan càng ngày càng gần cổ họng Diệp Hoàn khẽ nhúc nhích ánh mắt cũng càng ngày càng mờ mí mắt cũng theo rũ xuống
Kết quả mới rũ xuống thì cảm giác một cơn gió thổi qua gió tự nhiên mà là do động tác của con mở mắt một chút quả nhiên Ân Trường Hoan vòng qua thư phòng đầu ánh mắt thanh minh mỉm “Vào lời với ”
Diệp Hoàn bất đắc dĩ nhấp môi thư phòng “Chuyện gì”
“Chính là hôn sự của Cố Nguyên cùng Kỷ Oánh Oánh” Ân Trường Hoan như quen thuộc tìm chỗ xuống ưu sầu “Cố Nguyên bất lực Kỷ Oánh Oánh thể gả cho
Ta đã cho Kỷ Oánh Oánh chuyện đó cũng biết nàng nghĩ cái gì mà đồng ý cửa hôn sự ”
Diệp Hoàn đau đầu “Nàng cho Nhu Lạc”
“Nói
” Ân Trường Hoan Diệp Hoàn ánh mắt phảng phất như hỏi vấn đề “Loại chuyện đương nhiên thể lừa gạt”
Diệp Hoàn vỗ trán đây thật là…
“Trường Hoan đây quả thật là nàng hiểu lầm Cố Nguyên cái bệnh đó”
Ân Trường Hoan tin “Vậy lần gì”
Lần vốn là thuận miệng nơi nào cái gì Diệp Hoàn ngẫm nghĩ mấy lần đắn nghiêm túc “Đây là chuyện riêng của tiện cho nàng nhưng tuyệt đối như nàng nghĩ”
Thấy thần sắc Diệp Hoàn giống làm bộ Ân Trường Hoan trừng mắt “Thật sự như ”
“Không ”
Ân Trường Hoan trừng “Vậy lúc giải thích rõ ràng”
Làm bây giờ nàng đều đã hết cho Kỷ Oánh Oánh hôm nay còn vì việc mà chạy một chuyến nghĩ tới đêm động phòng hoa chúc Kỷ Oánh Oánh sẽ phát hiện Cố Nguyên bất lực Ân Trường Hoan như đập cái mặt tường
“Ta khi đó dì trúng nàng còn cầu hôn thay Cố Nguyên cho nên mới mấy câu để nàng tỉnh táo chút” Diệp Hoàn chậm rãi “Ai ngờ còn thì chính nàng đã đoán lung tung
Ta tưởng tượng cũng đại sự gì ngược thể làm nàng đáp ứng lời cầu hôn của dì nên tỉ mỉ”
“Thật” Ánh mắt Ân Trường Hoan hoài nghi nhìn Diệp Hoàn “Nói như thì từ khi đó đã thích ”
Mặt Diệp Hoàn đổi sắc nâng cốc trà lên uống một ngụm “Ta chỉ là khi gả Cố gia thì nàng hối hận”
“Vậy sợ Kỷ Oánh Oánh gả Cố gia cũng sẽ hối hận ” Ân Trường Hoan xong nghi ngờ hơn
Diệp Hoàn phẩm tính cao khiết Kỷ Oánh Oánh mặc dù ngốc nhưng vẫn đơn thuần Diệp Hoàn khả năng biết rõ Kỷ Oánh Oánh gả Cố gia sẽ hối hận mà hề làm gì
Nghĩ đến đây Ân Trường Hoan đánh giá Diệp Hoàn bỗng nhiên sắc bén hỏi “Có Cố gia cùng Cố Nguyên căn bản chỗ nào đúng lúc thích sợ coi trọng Cố Nguyên nên cố ý lừa dối ”
Thần sắc Diệp Hoàn cứng thấy Ân Trường Hoan chớp mắt mà chằm đôi mắt đen trắng rõ ràng tựa hồ đã thấu hết tất cả
Người bình thường đối mặt với tình huống như sẽ đỏ cả mặt lên nhưng Diệp Hoàn bình tĩnh uống thêm ngụm trà nữa mở mắt hướng phía ngoài tiểu hoa viên ngữ khí bình thản “Không quận chúa suy nghĩ nhiều ”
ngôn tình sủng
Nghe câu quen thuộc Ân Trường Hoan nín ngay cả quận chúa cũng gọi còn nàng suy nghĩ nhiều
Khuỷu tay đặt ở cao Ân Trường Hoan một tay nâng hàm một tay hướng tới chỗ Diệp Hoàn
Nhìn mu bàn tay trắng nõn mặt Diệp Hoàn né tránh mà nâng mí mắt lên Ân Trường Hoan
Ân Trường Hoan và Diệp Hoàn đối mặt một hồi thấy sắc mặt chút biến hóa thở thật dài duỗi ngón tay nhẹ nhàng chạm chóp mũi Diệp Hoàn “Thái tử điện hạ của cần sĩ diện như thế chúng đã là hôn phu thê của thừa nhận đã sớm thích ”
Diệp Hoàn nắm lấy tay đặt ở bên môi ho khan hai tiếng đáp phi sở vấn(*) “Chuyện của tiểu Vũ đã tra ”
(*) Đáp phi sở vấn: một đằng trả lời một nẻo
“Hả” Ân Trường Hoan thẳng “Chuyện gì xảy ”
“Nàng nàng nhặt về phủ quận chúa là phương nam chạy nạn
Ta cho ngóng thì đúng là một tiểu cô nương tên tiểu Vũ chạy nạn từ phương nam tới là cô nhi chỉ là kinh lâu đã mất mạng” Diệp Hoàn ngừng “Là do chết đói”
Ân Trường Hoan trong lòng run lên nàng mặc dù nhớ rõ nhưng năm đó đại hạn là trăm năm khó gặp bách tính thu hoạch một hạt nào triều đình cấp lương thực xuống thì tham quan lấy hết xác chết bách tính ở khắp nơi nhao nhao chạy nạn đến phương bắc
Bởi vì việc hoàng cữu cữu tức giận xử trí nhiều quan viên cũng quét sạch tập tục của triều đình cái sử sách đều ghi chép tỉ mỉ
“Chuyện biết nhiều cùng chạy nạn đều cho rằng nàng lạc cho nên lúc nàng phái điều tra mới phát hiện dị dạng”
“Lúc thẩm vấn Ân Bác Văn thì phát hiện từng phái phương nam cụ thể làm gì thì biết nhưng thời gian lúc trở về và nhóm tiểu Vũ chạy nạn chênh lệch nhiều
Chỉ là đáng tiếc mấy năm đã bệnh qua đời”
Ân Trường Hoan nhếch khóe môi như điều suy nghĩ cho nên thuộc hạ của Ân Bác Văn biết tiểu Vũ chết đói lẽ là lúc Ân Bác Văn biết chuyện đã an bài tiểu Vũ giả để nàng nhặt về phủ quận chúa
Dù cũng là cô nhi chạy nạn đến đây tự nhiên khả năng sạch sẽ nhận diện mạo cũng chẳng dễ dàng việc thay thế đơn giản
Diệp Hoàn mới lên làm thái tử mấy ngày nhưng hoàng đế coi trọng thật lòng bồi dưỡng chỉ mấy ngày mà đã bận rộn hơn lúc làm Vĩnh vương nhiều
Ân Trường Hoan mới đợi một hồi đã thật nhiều gặp nàng ở thêm nữa mà chuẩn trở về Từ Ninh cung
Diệp Hoàn tự đưa nàng đưa đến cửa Đông Cung lúc ở cửa trông thấy mấy vị quan viên mặc triều phục tới Đông Cung Diệp đại lão gia cũng ở trong đó
Ân Trường Hoan chờ Diệp đại lão gia tới bắt chuyện chào hỏi mới rời khỏi
Nàng biết khi nàng rời thì một vị quan viên chừng sáu mươi tuổi mở miệng khen “Đều Đức Dương quận chúa coi ai gì thấy ánh mắt thanh chính tự nhiên hào phóng hổ là do thái hậu nương nương nắm tay dạy dỗ”
Trịnh thái hậu lúc còn khuê trung chính là tài nữ kinh thành cung chính là hoàng hậu dù sinh hạ hoàng tử nhưng tiên hoàng coi trọng tự tay nuôi lớn đương kim thánh thượng nhúng tay triều chính Trịnh gia cũng quy củ ỷ địa vị của Trịnh thái hậu mà làm xằng làm bậy cho nên trong lòng triều thần Trịnh thái hậu địa vị cao
Diệp đại lão gia ha ha to “Thái hậu nương nương tự tay nuôi dưỡng lớn lên đương nhiên là ”
Được thái hậu tự tay nuôi dưỡng tổng cộng ba ngoại trừ Gia Di trưởng công chúa thì chỉ Ân Trường Hoan cùng hoàng đế
Nói Ân Trường Hoan là hoàng đế
Mấy triều thần liên tục phụ họa tán dương Ân Trường Hoan còn một Ân Trường Hoan vận khí Gia Hòa nhiều lần mưu hại mà nàng vẫn bình an
Mọi gật đầu biểu thị đồng ý lúc hạ độc ở hoàng lăng thì cần bọn dù biết cụ thể tình hình nhưng tin tức truyền là bát cháo độc đã bưng đến mặt Đức Dương quận chúa mà còn vận khí ư
Rơi xuống nước thì càng thần kỳ biết bơi mà có thể sống sót còn tiểu thư Trần gia tương trợ
“Theo thấy chỉ thế Đức Dương quận chúa chỉ vận khí mà mệnh cách cũng
” Diệp đại lão gia về phía Diệp Hoàn “Nếu thì thái tử thể trong thời gian ngắn như đã đến bước hiện tại ”
Có hỏi “Ý Diệp các lão là quận chúa vượng phu”
Những khác xong nghĩ cũng cảm thấy hợp lý
Lúc Đoan vương Phó Dịch là hôn phu của Đức Dương quận chúa thì uy phong trong triều bao nhiêu đều cho rằng khả năng là tân đế nhất kết quả bao lâu đã phai mờ giữa các vương gia hoàng tử trái Diệp Hoàn từ một Đại Lý tự thiếu khanh vọt trở thành thái tử tuy là hoàng tử nhưng cũng quá nhanh
Cái gọi vượng phu thì cái gì mới là vượng phu
Diệp đại lão gia mỉm gật đầu “Chính là ―― thái tử a cần đối xử thật với Đức Dương quận chúa đấy nếu là khi dễ nàng đừng là hoàng thượng thái hậu cũng sẽ bỏ qua ”
Tuy thái tử hoàng đế trăm dặm còn chín mươi(*) nhưng từ một vương gia đến thái tử là vô cùng khó bằng cũng sẽ phần Diệp Hoàn
(*) Đi trăm dặm còn chín mươi: con đường dài trăm dặm thì đã 90 dặm ý càng gần đến đích thì càng khó khăn khuyến khích mọi cần nỗ lực cố gắng nhiều hơn
Không chỉ bọn nghĩ đến những còn cũng thể nghĩ tới chỗ dần dần trong kinh thành lưu truyền tin đồn Ân Trường Hoan vượng phu truyền đến tai Ân Trường Hoan
Ân Trường Hoan Trần Tử Thiến thở dài “May mà đã đính hôn bằng bây giờ cầu thân sẽ xếp tới tận ngoại thành mất”
Trong ngày mùa đông rơi xuống nước dù là Ân Trường Hoan công phu thì cũng cảm Trần Tử Thiến cũng bệnh một trận Trịnh thái hậu phái thái y tới còn thưởng nhiều dược liệu quý báu
Sau khi xong chuyện trong cung Ân Trường Hoan liền đến Trần gia bái phỏng một là vì cảm tạ ân cứu mạng của Trần Tử Thiến hai cũng là vì thăm Trần Tử Thiến
Trần gia là chân chính thư hương thế gia đối với Ân Trường Hoan mười phần khách khí lễ nhưng lộ quá ân cần cảm giác như ở nhà
Gặp Trần gia xong Ân Trường Hoan liền đến viện của Trần Tử Thiến
Trần Tử Thiến là tài nữ tính cách cởi mở thấy lời chỉ cảm thấy Ân Trường Hoan da mặt dày còn “Cũng như mới cứu một lần mà mấy ngày nay biết bao nhiêu bà mối tới ”
“Bà mối” Ân Trường Hoan hiếu kì Trần Tử Thiến
Sau khi gặp Trần Tử Thiến ở yến hội trong phủ Vĩnh vương Ân Trường Hoan chuyện của nàng
Trần Tử Thiến đó đã định thân nhưng nam tử sinh bệnh cấp tính qua đời Trần Tử Thiến chủ động thay nam tử giữ trong ba năm bởi đã mười tám mà vẫn thành thân
“Lần cứu trong họa phúc
” Nói lên chuyện chung thân của Trần Tử Thiến thản nhiên “Sau khi hồi kinh thì làm mai cho hạng háo sắc thì cũng là kẻ đã nguyên phối phu nhân qua đời cứu xong thì mấy kẻ đó đều dám tới nữa”
“Vậy Trần tỷ tỷ để ý ai ”
“Nào đơn giản như
” Trần Tử Thiến lạnh nhạt “Trước cứ từ từ xem đã dù mọi chuyện đã như cũng nóng nảy”
“Đúng việc tuyệt đối nên sốt ruột
” Ân Trường Hoan “Trần tỷ tỷ như đáng giá gả cho nam tử hơn”
Trần Tử Thiến kỳ quái Ân Trường Hoan “Sao nam tử nhất”
Người bình thường câu đều sẽ nam nhân nhất mà
Ân Trường Hoan một tiếng mười phần đương nhiên “Bởi vì trong lòng thái tử chính là nam nhân nhất thiên hạ mà đã là của ”
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi