Đức Dương Quận Chúa - Chương 83
Buổi trưa hôm hoàng đế đến hành cung của hoàng lăng
Đêm qua mưa to một trận xen lẫn nước và gió làm khỏi rùng
Ân Trường Hoan mặc quần áo trắng chờ ở cửa hành cung thấy ngự liễn của hoàng đế thì lập tức chạy đến nghênh đón gương mặt nhỏ tái nhợt vô cùng đáng thương cáo trạng “Hoàng cữu cữu hại cháu”
Nói xong hốc mắt của nàng dần đỏ lên
Ân Trường Hoan lúc đầu ý định thế nhưng thấy hoàng đế nhịn
Nàng chỉ đối với chuyện lần cảm thấy ủy khuất còn đời hiểu thấu kẻ độc hại nếu nàng số trùng sinh thì làm gì cơ hội cáo trạng
Ân Trường Hoan cúi đầu lau nước mắt nghẹn ngào “Cháu hôm qua lúc ngoại tổ mẫu tới cháu hề ”
Hoàng đế thấy Ân Trường Hoan như vốn đã đau lòng xong lời tựa hồ cảm thấy nàng coi quan trọng hơn cả Trịnh thái hậu càng đau đến tận xương tủy vỗ vỗ bả vai Ân Trường Hoan hoàng đế ấm giọng an ủi “Không việc gì ngoại tổ mẫu cháu lớn tuổi đừng khiến bận tâm cái gì ủy khuất thì cho trẫm trẫm chính là phụ thân của cháu trẫm đến làm chủ”
“Hoàng cữu cữu” Ân Trường Hoan ngẩng đầu hai mắt đẫm lệ mông lung hoàng đế
Nếu như đời nàng phát hiện Phó Dịch cùng Ân Bạch Tuyết tư tình liền cho hoàng đế lẽ nàng sẽ hạ độc cảm giác hạ độc khó chịu
nếu là có thể trùng sinh cứu ngoại tổ mẫu về nàng cũng nguyện ý chịu đựng
Nghĩ đến điểm Ân Trường Hoan nín đỏ hồng mắt “Hoàng cữu cữu đây chính là cho phép nuốt lời”
Thấy Ân Trường Hoan hoàng đế cũng một tiếng “Trẫm khi nào nuốt lời với cháu ”
Ân Trường Hoan nghiêm túc nghĩ “Nói cũng hoàng cữu cữu là nhất ”
Hoàng đế về phía Diệp Hoàn bên cạnh hôm qua tin tức truyền từ phủ quận chúa của phủ quận chúa tiến cung thông tri đồng thời còn phái báo cho Diệp Hoàn mà Diệp Hoàn nhận tin tức thì hoàng cung cũng đã chạy đến hoàng lăng
Điểm hoàng đế hài lòng Trường Hoan tìm một hôn phu và thái hậu cũng coi là cái bàn giao cho Gia Di
Hoàng đế trêu tức Ân Trường Hoan “Vậy giữa trẫm và Vĩnh vương thì ai hơn”
Ân Trường Hoan chút nghĩ ngợi “Đương nhiên là hoàng cữu cữu hơn thể hơn hoàng cữu cữu chứ”
Nụ mặt hoàng đế càng lớn hơn với Diệp Hoàn “Phó xem con còn cần cố gắng nhiều đấy”
Diệp Hoàn Ân Trường Hoan thần sắc chút bất đắc dĩ “Nhi thần cảm thấy nhi thần dù cố gắng hơn nữa thì địa vị trong lòng Trường Hoan cũng vẫn kém phụ hoàng”
“Cái còn ” Ân Trường Hoan bên cạnh hoàng đế thản nhiên “Vị hôn phu thể hơn hoàng cữu cữu”
Đi hành cung một lúc khi trở viện tử thì đã là giờ Thân(*) buổi chiều nàng bao lâu thì Kỷ Thừa cùng Kỷ Oánh Oánh đến
(*) Giờ Thân: từ 15h-17h chiều
Kỷ Oánh Oánh đánh giá Ân Trường Hoan với Kỷ Thừa “Muội biết mà tai họa dù là ngàn năm thì nàng làm mà xảy chuyện ”
“Oánh Oánh
” Kỷ Thừa đồng ý Kỷ Oánh Oánh ân cần hỏi Ân Trường Hoan “Đã bắt hạ độc ”
“Tự sát ”
Kỷ Thừa hỏi “Có tin tức của kẻ ”
Ân Trường Hoan lắc đầu “Tạm thời tin tức gì”
Kỷ Thừa khẽ vuốt cằm hỏi chuyện nữa
Hôm qua suy nghĩ cả một đêm cũng nghĩ lý do mẫu thân mưu hại Trường Hoan vì Oánh Oánh khả năng mặc dù nghĩ nhưng trong lòng của loại cảm giác chuyện nhất định liên quan đến mẫu thân
Gia Hòa trưởng công chúa và Gia Di trưởng công chúa là tỷ nên Gia Hòa trưởng công chúa cũng tới khi về từ chỗ Ân Trường Hoan Kỷ Thừa liền đơn độc gặp mẫu thân
Nói chuyện phiếm vài câu giống như tùy ý “Mặc dù bây giờ còn tra là ai hại Trường Hoan nhưng hoàng thượng cùng Vĩnh vương ở đây chắc hẳn lâu nữa sẽ thể tìm kẻ chủ mưu”
Hắn dùng nắp trà…lướt qua mặt trà khóe mắt cẩn thận quan sát thần sắc Gia Hòa trưởng công chúa
Có lẽ bởi vì Kỷ Thừa là con của nàng cũng lẽ là bởi vì Ân Trường Hoan bình yên vô sự khiến nàng quá tức giận nên Gia Hòa trưởng công chúa lộ vẻ giận dữ mặc dù chỉ là chợt lóe lên nhưng vẫn Kỷ Thừa thấy
Trái tim Kỷ Thừa trong nháy mắt chìm đến đáy cốc Gia Hòa trưởng công chúa mặt đen như mực để ý tới gì “Mẫu thân kẻ độc hại Trường Hoan là ”
Gia Hòa trưởng công chúa chằm chằm Kỷ Thừa bỗng nhiên một tiếng “Con bậy bạ gì đó Ta đang êm hại nàng làm gì”
“Con cũng biết đang êm hại Trường Hoan” Kỷ Thừa “Hôm qua khi biết Trường Hoan thì đã nổi giận nên con đã chỗ hoài nghi mãi đến khi con xong lộ vẻ giận dữ”
“Chỉ như mà con đã cảm thấy là bản cung hãm hại Trường Hoan” Gia Hòa trưởng công chúa tức
Thần sắc Kỷ Thừa ngưng trọng “Con cũng nghĩ như nhưng con nghĩ nguyên nhân khác cũng cho rằng sẽ là như ”
Gia Hòa trưởng công chúa thở dài biểu lộ bất đắc dĩ buồn “Nói thật cho con biết hôm qua bản cung sở dĩ tức giận là một nô tài ở trang tử ỷ bản cung tín nhiệm mà ngang ngược ở trong trang tử làm ít chuyện ác về phần bản cung căn bản con gì còn đang suy nghĩ chuyện tên nô tài ”
“Người thật chứ”
“Đó là dĩ nhiên” Gia Hòa trưởng công chúa “Hại Trường Hoan thì bản cung thể chỗ gì Vĩnh vương thích của con chẳng lẽ Trường Hoan thì thể thích con ”
Sẽ Vĩnh vương như thích chính là thích Kỷ Thừa chút tin tưởng lời Gia Hòa trưởng công chúa
“Lại Trường Hoan Trịnh thái hậu Từ Ninh cung và hoàng cữu cữu con che chở bản cung cho dù thích nàng cũng dám hạ độc thủ” Gia Hòa trưởng công chúa “Nói chừng trong lòng hoàng cữu cữu con ruột là bản cung đây còn bằng Trường Hoan
Bản cung dám xuống tay với nàng cũng ngại thời gian quá dễ chịu ”
Lời lý cứ ngữ khí ôn hòa giống như là Gia Hòa trưởng công chúa Kỷ Thừa ở trong lòng hỏi chính chẳng lẽ chính là hiểu lầm
“Người đó vì cứ gả Oánh Oánh cho Vĩnh vương gia”
Gia Hòa trưởng công chúa là mẫu thân Kỷ Thừa đối với nhi tử đương nhiên là hiểu rõ thấy Kỷ Thừa như liền biết sắp tin tưởng vì tiếp tục “Đây còn là bởi vì Oánh Oánh thích Đừng tưởng rằng bản cung con bé tuy thích Vĩnh vương chỉ là bởi vì Trường Hoan cùng Vĩnh vương lưỡng tình tương duyệt nhưng bản cung là mẫu thân Oánh Oánh giữa nữ nhi và cháu gái thì thể giúp nữ nhi của ”
Kỷ Thừa trong lòng vẫn tin tưởng nhưng hi vọng là như
Hắn dậy quỳ mặt Gia Hòa trưởng công chúa thỉnh tội “Là nhi tử hiểu lầm mẫu thân”
Gia Hòa trưởng công chúa đỡ Kỷ Thừa dậy “Con thích Trường Hoan nhưng bản cung cự tuyệt Oánh Oánh thích Vĩnh vương thêm trùng hợp như con nghĩ thế cũng thể”
Kỷ Thừa vài câu xin mới rời khỏi chỗ Gia Hòa trưởng công chúa
Kỷ Thừa rời mặt Gia Hòa trưởng công chúa liền trầm xuống
Nàng truyền tâm phúc phân phó “Ân Bác Văn thể giữ ”
Ân Trường Hoan xảy chuyện cũng nên một kẻ cõng cái nồi (*)
(*) Ý câu là thế tội thay đó
“Thế nhưng vạn nhất chuyện của chủ tử thì ”
Gia Hòa trưởng công chúa lạnh “Ngươi thực sự nghĩ rằng sẽ chuyện bản cung mới là đã hại Gia Di cho khác biết ”
Tâm phúc hiểu “Thế nhưng chủ tử là bởi vì cái mới cứu ư”
Ân Bác Văn sẽ chuyện cho khác nếu như Gia Hòa trưởng công chúa cứu chuyện sẽ công khai
“Bản cung chẳng qua là cảm thấy còn chỗ dùng hiện tại xem đã đến lúc dùng đến ”
Gia Hòa trưởng công chúa nhẹ nhàng một tiếng trong tiếng tràn đầy tự đắc “Ân Bác Văn tự phụ kiêu ngạo một con bài rơi xuống như nếu Gia Di trời linh biết Ân Bác Văn từ lúc Ân Trường Hoan còn nhỏ đã sắp xếp theo dõi bên cạnh sợ là nàng sẽ tức giận đến sống dậy mất”
Tâm phúc gì nhiều lúc nàng hiểu liệu chủ tử thật sự thích Ân Bác Văn Hay chỉ là bởi vì ghen ghét Gia Di trưởng công chúa
“Lập thái tử” Trịnh thái hậu kinh ngạc hoàng đế “Đang yên lành đột nhiên lập thái tử”
Hoàng đế đối diện Trịnh thái hậu mặt hổ thẹn “Không dối gạt mẫu hậu trẫm cảm thấy Trường Hoan lần hạ độc khả năng liên quan đến mấy nhi tử của trẫm”
Trịnh thái hậu cũng hoài nghi trong nội tâm bà mấy phần lo lắng bà cảm thấy ở những nơi bà thấy luôn một đôi tay thao túng tất cả
Bà “Sớm lập thái tử cũng hoàng tử thành niên càng lúc càng nhiều hoàng thất đấu tranh sẽ chỉ càng tăng sớm lập thái tử cũng giúp định triều chính miễn cho chúng vương gia kéo bè kết phái làm cho triều đình chướng khí mù mịt”
“Trẫm cũng nghĩ như thế mà Phó Hoàn cũng đã nhận tổ quy tông”
Trịnh thái hậu “Hoàng đế ý lập Vĩnh vương làm thái tử”
“
” Hoàng đế gật đầu “Tính tình của Trường Hoan nếu làm hoàng hậu tân đế trẫm lo là con bé sẽ ức hiếp”
Trịnh thái hậu cũng “Con bé làm hoàng hậu đó chính là con bé ức hiếp khác con nó và Oánh Oánh xem lần nào cũng khiến Oánh Oánh tức giận đến giậm chân”
“Tuy là như thế nhưng nguy hiểm lúc mắt Trường Hoan cứu Oánh Oánh
” Hoàng đế “Lần Phó Hoàn tập kích Trường Hoan chính là đã bảo vệ Oánh Oánh ở lưng”
“Mà Vĩnh vương là thích hợp nhất
” Hoàng đế tuy là bởi vì Diệp Quỳnh bất công Diệp Hoàn nhưng lập thái tử trải qua suy nghĩ lâu “Mấy nhi tử của trẫm An vương cùng Phó Ninh thì Khánh vương thì ôn hòa nhưng kì thực tâm ngoan thủ lạt
Đoan vương quả quyết chỉ thể trở thành phụ vương thể làm quân
Anh vương làm việc xúc động nó vững vị trí tân đế
Về phần những khác thì còn quá nhỏ trẫm đều cẩn thận quan sát dù một hai thì cũng đều kém hơn Vĩnh vương nếu cứ để bọn chúng tranh đấu ngừng thì bằng sớm lập Vĩnh vương làm thái tử cắt đứt ý nghĩ của bọn họ”
Nghe hoàng đế Trịnh thái hậu từ ái một tiếng “Trong lòng hoàng đế hiểu rõ là Vĩnh vương tài đức vẹn đích thật là một lựa chọn ”
Hoàng đế chút kiêu ngạo “Trẫm cũng ngờ nó lớn lên xuất sắc như ”
Trịnh thái hậu “Con là cảm tạ Diệp gia thật đấy”
“Diệp gia đều
” Hoàng đế “Trẫm đã nghĩ kỹ nữ nhi của Diệp các lão sắp xuất giá trẫm phong nàng làm huyện chủ về phần những khác ở Diệp gia thì cứ để cho Diệp Hoàn về phong ”
Tân đế đăng cơ phong thưởng quan thần công là lệ cũ hoàng đế có thể nghĩ xa như thể thấy là thật tâm truyền vị cho Diệp Hoàn
“Sắp tới là sinh thần của mẫu hậu trẫm dự định ngày đó sẽ hạ chỉ lập thái tử”
Nhìn cửa lớn lăng công chúa dần đóng Ân Trường Hoan lau nước mắt mỉm
Công chúa của hoàng thất trải qua long đong rốt cục cũng về tới nơi mà nên đợi
Hi vọng kiếp khỏe mạnh bình an nhân duyên mỹ mãn nhi nữ song phúc thọ an khang
Ân Trường Hoan quỳ xuống đất lạy ba cái “Mẫu thân cám ơn ”