Đức Dương Quận Chúa - Chương 77
“Còn một việc
” Bị Diệp Hoàn làm cho kinh ngạc Diệp Nhiên suýt chút nữa quên mất chính sự tới cửa mới nhớ tới liền xoay “Ân Bác Văn mất tích ”
Diệp Hoàn cau mày “Mất tích”
“Nói là khác bắt còn giết mấy quan cai quản nữa”
Loại chuyện bắt trừ phi thay đổi triều đại nếu thì cả đời Ân Bác Văn đều thể xuất hiện với thân phận Ân Bác Văn
Ngón tay Diệp Hoàn gõ gõ mặt bàn thần sắc thanh lãnh
Có thể bắt Ân Bác Văn trong khi Ân gia đã vô vọng nếu đại ân thì chính là Ân Bác Văn đang trong tay thứ gì đó
Nghĩ đến cái chết của Gia Di trưởng công chúa ngữ khí Diệp Hoàn lãnh đạm “Chú ý đến phủ Gia Hòa trưởng công chúa và Ân gia”
“Rõ”
Phủ Đức Dương quận chúa
Ân Trường Hoan lười biếng xoay cũng biết do hôm qua gặp Ân Bạch Tuyết mà nàng mơ thấy chuyện kiếp
Trong mộng nàng cũng biết đây là mơ tựa như một lần nữa nhớ cảnh ngoại tổ mẫu qua đời và chuyện nàng độc hại
Sau khi tỉnh càng cảm thấy mệt mỏi hơn
Nhìn lên trần nhà đầu óc Ân Trường Hoan hỗn loạn
Bây giờ Ân gia sụp đổ thái độ hôm qua của Phó Dịch đối với Ân Bạch Tuyết thì chỉ sợ Ân Bạch Tuyết tiến phủ Đoan vương là dễ biết con đường đó nàng sẽ như thế nào nhưng vô luận là thế nào thì cũng đều dễ dàng
Suy nghĩ lung tung một lúc Ân Trường Hoan nghĩ tới Diệp Hoàn nhớ tới gương mặt Diệp Hoàn vẻ cũng còn mệt mỏi nữa
Nghĩ nghĩ Ân Trường Hoan mơ mơ hồ hồ ngủ
Lần mơ tới kiếp nữa mà mộng thấy và Diệp Hoàn thành thân
Hai bọn họ mặc hỉ bào đỏ chót bái đường xong mọi vây quanh hỉ phòng
Trong hỉ phòng đều là nha và ma ma một ma ma mặt mũi hiền lành cầm khay đến mặt nàng cung kính “Mời quận chúa vén khăn cô dâu”
Trong mộng nàng tựa hồ hề thấy chỗ nào đúng cầm lấy cái gậy khay vén khăn cô dâu lên đối phương ngẩng đầu một cái là Diệp Hoàn đang đội mũ phượng
Trong mộng nàng lúc mới kịp phản ứng thân phận hai bọn họ mà đồ nàng mặc chính là của tân lang
Vừa sốt ruột thì liền tỉnh mộng
Ân Trường Hoan tỉnh vỗ vỗ mặt giấc mộng ẩn ý nha
Nhược Vân dẫn theo nha tiến đến hầu hạ nàng rửa mặt “Hộ vệ của Vĩnh vương gia-Diệp Mặc tới ạ”
“Trong phủ cũng gấm màu mây khói mà” Rửa mặt xong Ân Trường Hoan thấy Diệp Mặc đưa tới gấm màu mây khói nhíu mày “Sao giữ mà dùng”
Bị Diệp Nhiên cứng rắn kéo tới nhưng mặt Diệp Mặc vẫn biểu cảm gì chững chạc đàng hoàng thuật lời Diệp Nhiên cho biết: “Có hai xấp vải gấm màu khói giống như đúc vương gia dùng một cái may y phục mặc trong yến hội vương gia hi vọng quận chúa ngày hôm đó cũng thể mặc y phục may từ xấp vải ”
Vậy hai bọn họ sẽ mặc y phục giống Trong lòng Ân Trường Hoan yên lặng cảm khái: Hoàn Hoàn của nàng thật quá tâm cơ
Chỉ là như cũng để kinh thành thấy Hoàn Hoàn thích nàng đến cỡ nào đến lúc đó những ý với Hoàn Hoàn chắc hẳn cũng sẽ thu liễm
Theo nàng biết từ lúc Diệp Hoàn phong vương đến nay các cô nương tiểu thư mỗi ngày ngang qua phủ Vĩnh vương ngày càng nhiều hai ngày thậm chí còn một nữ tử ngã xuống cạnh xe của Diệp Hoàn dụng ý cần cũng biết
Ân Trường Hoan “Trở về cho vương gia các ngươi là đã biết nhất định sẽ để cho thất vọng”
Diệp Mặc gật đầu cáo từ rời khỏi Ân Trường Hoan bảo ở một chuyến đến khố phòng khiến cho xe ngựa theo Diệp Mặc về phủ Vĩnh vương đầy ắp đồ còn thưởng cho Diệp Mặc một thanh kiếm
Thanh kiếm mặc dù nổi danh bằng hắc nhận nhưng cũng là một thanh kiếm ngay cả lãnh đạm nghiêm túc như Diệp Mặc cầm thanh kiếm cũng khỏi tươi
Ân Trường Hoan “Ngươi cầm kiếm của thì về nhất định tuyệt đối trung thành với vương gia các ngươi”
Diệp Mặc trong lòng tự nhủ cho dù đưa thanh kiếm thì cũng sẽ tuyệt đối trung thành với vương gia
“Đặc biệt là những tiểu thư ăn mặc trang điểm lộng lẫy nữa ngươi nhất định chú ý đừng cho bọn họ tới gần vương gia” Ân Trường Hoan một chút cũng thấy chột khi hối lộ Diệp Mặc mặt vẫn thản nhiên “Nếu nhớ cho biết đấy”
Từ lần Ân Trường Hoan cứu Diệp Hoàn và nhóm hộ vệ bọn Diệp Mặc đối với Ân Trường Hoan là kính nể thôi học võ khả năng hiểu chỉ học võ mới biết như Ân Trường Hoan hiện tại thì nỗ lực bao nhiêu cho dù Ân Trường Hoan là luyện võ kỳ tài cũng đổ nhiều mồ hôi và công sức để
Huống hồ lấy sự cưng chiều của vương gia với quận chúa hẳn là sẽ thích khác
Diệp Mặc ở trong lòng cân nhắc một chút thống khoái đồng ý “Quận chúa thuộc hạ hiểu ”
Nhìn xe ngựa mặt đầy ắp đồ Diệp Hoàn nhếch miệng nở nụ rạo rực thấy Diệp Nhiên đang liền lập tức thu “Quận chúa lòng”
Diệp Nhiên oán thầm dùng vài xấp vải ―― là một xấp vải chứ mà Diệp Hoàn đổi cả một xe đồ có còn lương tâm
Mấu chốt là vương gia thế mà thấy hổ thật sự là thế phong nhật hạ(*)
(*) Thế phong nhật hạ: chỉ những sách bên ngoài thì đẽ nhưng bên trong thì thâm trầm tâm cơ
“Còn cái
” Diệp Mặc từ trong ngực lấy một hộp gấm “Đây là quận chúa cố ý phân phó thuộc hạ giao cho vương gia vương gia ở yến hội hôm đó dùng đến”
Diệp Hoàn cầm lấy hộp gấm mở thấy bên trong là một cái buộc tóc quan(*) làm bằng bạch ngọc phía mạ vàng tinh xảo còn vẽ thêm một con mèo nhỏ nữa trông ngây thơ đáng yêu
Ở phía khi buộc lên tóc che chắn sẽ khác trông thấy
“Ngươi vất vả ” Thu lễ vật Diệp Hoàn hài lòng “Đi khố phòng chọn đồ ngươi thích ”
Diệp Mặc: “Đa tạ vương gia”
Diệp Nhiên xem nhẹ: Vì tặng đồ đều từng nhận ban thưởng
Diệp Mặc lập tức rời Diệp Hoàn nhíu mày “Còn việc”
Diệp Mặc trầm mặc một chút chuyện Ân Trường Hoan chú ý cô nương nào tới gần Diệp Hoàn
Diệp Hoàn ho nhẹ hai tiếng hoa cúc đang nở ngoài vườn “Quận chúa yêu cầu thì ngươi cứ làm theo là ”
Diệp Mặc lui Diệp Nhiên chỉ kiếm bên hông hỏi “Sao ngươi đeo tận hai thanh kiếm”
Diệp Mặc cầm lấy một thanh kiếm một mặt yêu quý “Đây là quận chúa thưởng cho ”
Diệp Nhiên đã còn lời nào để vì cảm thấy việc thay vương gia truyền lời là mất mặt chứ lần để Diệp Mặc thua thiệt quá lớn
“Lần còn đa tạ ngươi
” Diệp Mặc biết Diệp Nhiên đang đau lòng thế nào chắp tay cảm kích thôi “Lần chuyện như nhớ kỹ tìm ”
Mặt Diệp Nhiên biểu tình ngươi vĩnh viễn đừng nghĩ tới
“Quận chúa
” Sau khi Diệp Mặc rời Nhược Vân nhịn “Người đưa nhiều đồ như cho Vĩnh vương gia quá phù hợp ”
Cho tới bây giờ đều là nam tử tặng cho nữ tử mặc dù Vĩnh vương gia cũng đưa quận chúa một vài thứ nhưng quận chúa thế mà đưa cả một xe đồ vật nào là vải vóc để bài trí đến bút mực giấy nghiên
Quận chúa sợ Vĩnh vương gia suy nghĩ nhiều
“Có gì mà thích hợp” Ân Trường Hoan hiểu Nhược Vân “Ta tặng đồ là sai ”
“Không là sai” Nhược Vân cân nhắc “Ngài dù cũng là vương gia đưa nhiều đồ như ngài liệu nghĩ đang xem thường ”
Nam nhân phần lớn đều thích sĩ diện Nhược Vân nghĩ như cũng là bình thường
Ân Trường Hoan một tiếng “Yên tâm sẽ ”
“Quận chúa khẳng định như ”
“ thế” Ân Trường Hoan gật đầu “Chàng thích như nhận đồ sẽ chỉ vui thôi nghĩ nhiều như chứ”
Miệng Nhược Vân ngập ngừng lý do làm nàng cách nào phản bác nổi
Phủ Vĩnh vương sắp tổ chức yến hội Nhược Vân đem vải gấm màu mây khói cho tú nương để may
Những tú nương là chuyên môn may xiêm y cho Ân Trường Hoan thuộc về kim khâu phòng trong phủ
Chỉ trong chốc lát Nhược Vân trở về báo sợ nhóm tú nương làm kịp mời thêm tiểu Vũ ở kim khâu phòng về trợ thủ
Tiểu Vũ chính là Ân Trường Hoan đuổi khỏi chính viện khi trùng sinh nàng theo một tú nương học thêu thùa may xiêm y tay nghề dù so với các tú nương nhưng hơn kim khâu phòng khá nhiều
Ân Trường Hoan nhanh đã quên mất bây giờ Ân gia đã sụp đổ nàng cũng xảy chuyện gì xem tiểu Vũ là trong sạch
Nàng gật đầu “Được khi làm xong cũng cần về kim khâu phòng để nàng theo mấy vị tú nương ”
Không lâu tiểu Vũ rời khỏi kim khâu trong ánh mắt hâm mộ của mọi
Nàng cầu kiến Ân Trường Hoan để tạ ơn nhưng Ân Trường Hoan cự tuyệt nàng vô duyên vô cớ đuổi đến kim khâu phòng dù thì tiểu Vũ cũng đã chịu ủy khuất nghĩ đến đây Ân Trường Hoan bảo Nhược Vân thưởng cho tiểu Vũ chút đồ trang sức và ngân lượng xem như đền bù
Rất nhanh Nhược Vân trở về “Nàng ở trong sân dập đầu với quận chúa mấy cái”
Ân Trường Hoan một tiếng để ở trong lòng nàng vẫn còn đang suy nghĩ giấc mộng buổi tối hôm qua
Phủ Vĩnh vương tổ chức yến tiệc cuối tháng chín
Ngày hôm đó Ân Trường Hoan dậy từ sáng sớm tắm rửa trang điểm từ sợi tóc đến gót chân tất cả đều cực kỳ lộng lẫy nàng tất cả các cô nương ý thèm Diệp Hoàn phát khiếp
Lúc nàng đến phủ Vĩnh vương thì vẫn còn sớm nhưng Diệp gia còn đến sớm hơn
Diệp lão phu nhân thấy Ân Trường Hoan đã bảo nàng Ân Trường Hoan bên cạnh sự yêu thích lộ rõ mặt những Diệp gia khác cũng đối với nàng mười phần khách khí
Ánh mắt Diệp Hành Ân Trường Hoan Diệp Hoàn “A y phục của quận chúa và biểu ca vương gia giống ”
Ân Trường Hoan cúi đầu quần áo “Đương nhiên là giống vốn chính là làm từ một loại vải mà”
Diệp Hành nháy mắt trêu chọc Ân Trường Hoan mấy cái nàng nghĩ Diệp Hoàn sẽ làm chuyện cho nên chỉ thể là Ân Trường Hoan cố ý làm để cho trong kinh thành biết nàng mới là nữ chủ nhân của phủ Vĩnh vương
Ân Trường Hoan biết Diệp Hành nghĩ sai nàng Diệp Hoàn nếu đây là do Diệp Hoàn Diệp Hoàn hẳn sẽ cảm thấy hổ mất
Ân Trường Hoan tự giác nhận lấy “Ta cảm thấy màu sắc và chất vải nên đem một xấp tới cho vương gia ngờ hôm nay mặc giống ”
Diệp Hành trêu ghẹo “Đây chính là tâm ý tương thông đó”
Diệp đại phu nhân gõ Diệp Hành một cái “Con mà còn trêu ghẹo quận chúa nữa thì cẩn thận biểu ca con sẽ tức giận đấy”
“Không thể nào” Diệp Hành cố ý hoảng sợ “Biểu ca sẽ mới đính hôn đã coi trọng hôn thê mà xem nhẹ biểu chứ”
lúc Diệp Nhiên trùng hợp thấy Diệp đại lão gia Diệp Hoàn vuốt vuốt râu “Sao hoàng thượng thưởng cho vương gia hai xấp vải gấm màu xanh lam mây khói nhỉ”
Hắn áo choàng Diệp Hoàn đang mặc “Đây cũng là màu xanh lam đúng ”
Ân Trường Hoan: …Đường đường là Diệp các lão thế mà cũng trêu như hoàng cữu cữu biết
Quay đầu Ân Trường Hoan Diệp Hoàn bằng ánh mắt nàng đã cố hết sức
Một thiếu gia Diệp gia bên cạnh đụng bả vai Diệp Hoàn thấp giọng “Được đấy ngươi cũng ý nghĩ như lúc nào rảnh nhớ dạy nhé”
Mặt Diệp Hoàn đổi sắc phảng phất như thấy Diệp đại lão gia trêu chọc với thiếu gia Diệp gia “Đây là thiên phú”
Hả
Nửa buổi sáng đến phủ Vĩnh vương dần nhiều lên quận vương phi Nam Dương là cô nãi nãi Diệp gia nên cũng mang theo nhi nữ tới
Quận vương phi Nam Dương xuất hiện mọi đều đổ dồn ánh mắt về phía bà mỗi cái đều đầy thâm ý
Tình huống bây giờ Diệp gia rõ ràng là ủng hộ Vĩnh vương gia thân là nhạc mẫu của Đoan vương gia quận vương phi Nam Dương thấy nhà mẹ đẻ lựa chọn Vĩnh vương biết sẽ cái ý nghĩ gì
Đối diện với cái của đám quận vương phi Nam Dương như để ý bà vẫn vui vẻ một chút cũng là bất mãn vì chuyện Diệp gia
Quận vương phi Nam Dương Ân Trường Hoan thở dài “Ta thấy quận chúa đã thích vốn dĩ quận chúa gả nhà ngờ Vĩnh vương cướp mất làm vẫn luôn thấy đáng tiếc”
Giọng của bà đột nhiên thay đổi “Chỉ là cũng nước phù sa chảy ruộng ngoài”
Lời chính là cho mọi biết bà vẫn coi Diệp Hoàn là Diệp gia vẫn xem như chất nhi mà đối đãi
Mọi trong phòng mặc kệ là thực tình giả ý thì đều chỉ là Ân Trường Hoan nổi lời thì là khen nàng nhưng ẩn ý là nàng chính là nước phù sa
Cách ví von thật sự chút…Một lời khó hết
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi