Đức Dương Quận Chúa - Chương 74
“Trương ma ma ngươi xem nếu Thanh Tịnh sư thái thích thì làm đây”
Ân Trường Hoan lo lắng nhíu mày nhăn trán
Nàng thể tự hiểu phần lớn những làm mẫu thân đều thích con dâu ôn nhu nhã nhặn còn kiểu như nàng thì bình thường thể phát hiện ưu điểm
Trương ma ma bảo nha mang đến tầm mười bộ y phục đây đều là đồ năm nay mới làm từng mặc lần nào “Quận chúa cần lo lắng quận chúa như Thanh Tịnh sư thái nhất định sẽ thích thôi”
“Thế nhưng đã làm nữ công cũng sẽ trù nghệ ngay cả cầm kỳ thư họa cũng chỉ là biết qua loa
” Ân Trường Hoan trấn an “Ta Thanh Tịnh sư thái lúc còn trẻ chỉ dung mạo vô song mà còn là một tài nữ như thì bà sợ là sẽ hài lòng”
“Quận chúa mặc dù biết những thứ nhưng quận chúa biết võ nghệ nếu thể cứu Vĩnh vương gia chứ”
Ân Trường Hoan như hiểu mở to mắt “Đúng còn cứu Diệp Hoàn một mạng mà thấy ân cứu mạng Thanh Tịnh sư thái hẳn sẽ ghét bỏ
Không ngờ những tên thích khách đấy cũng chỗ dùng đến nha”
Trương ma ma gật đầu lấy một bộ y phục màu đỏ chói từ tay nha “Quận chúa mặc thử cái nhé”
Ân Trường Hoan thích màu sáng cảm thấy màu sáng quá nhẹ nhàng thể hiện khí thế mạnh mẽ
“Không cái
” Ân Trường Hoan lướt qua y phục chỉ một bộ váy màu hồng nhạt “Bộ ”
Nhược Vân cầm hộp trang sức đến “Quận chúa cảm thấy bộ y phục nhu thuận Thanh Tịnh sư thái sẽ thích ”
Tâm tư nha thấu Ân Trường Hoan cũng giận gật đầu “Bà là mẫu thân Diệp Hoàn lấy lòng là chuyện đương nhiên”
Hoàng đế đã hạ chỉ đổi tên Diệp Hoàn thành Phó Hoàn nhưng Ân Trường Hoan vẫn thích gọi là Diệp Hoàn
Trương ma ma và Nhược Vân xem quận chúa thích Vĩnh vương nếu thì với cái tùy tính tùy tiện của quận chúa thể phí tâm tư việc chứ
“Vậy nếu Thanh Tịnh sư thái vẫn thích quận chúa thì ” Trương ma ma đột nhiên hỏi Nhược Vân kỳ quái về phía bà
“Thật sự thích
” Ân Trường Hoan trầm ngâm “Vậy thì thích cũng thể cưỡng cầu mà”
Trương ma ma trong ánh mắt đầy ý vui mừng “Trong lòng quận chúa biết rõ là
Có thể trưởng bối thích đương nhiên nhưng càng quan trọng hơn là quận chúa sống vui vẻ”
Đừng quá cưỡng ép vì trưởng bối bởi vì trưởng bối nào cũng đều hiền lành
Nếu gặp trưởng bối cố tình gây sự vẫn là nên lấy lòng họ quá nhiều chính vui vẻ là
Biết dự định của Ân Trường Hoan Trương ma ma và Nhược Vân liền giúp Ân Trường Hoan phối cách ăn mặc ngay cả Diệp Hoàn tới đón Ân Trường Hoan thấy cũng kinh ngạc
Nếu như Ân Trường Hoan là một đóa mẫu đơn xán lạn bây giờ nàng chính là nụ hoa đào chớm nở ngày đầu xuân nhẹ nhàng non tơ làm cho lòng sinh trìu mến
“Nhìn ” Ân Trường Hoan dạo một vòng quanh Diệp Hoàn trong mắt chứa đầy chờ mong
“Rất ” Diệp Hoàn gật đầu
Hắn hỏi vì đột nhiên ăn mặc như nhớ biểu cảm hôm qua của Ân Trường Hoan đã đoán
Hoàng đế đã hạ chỉ tứ hôn cho bọn họ nên hai cùng một chiếc xe ngựa khỏi thành đến Vấn Đạo am
Người theo ngoại trừ thân vệ của Ân Trường Hoan thì còn thân vệ vương gia của Phó Hoàn
Ân Trường Hoan quan sát tỉ mỉ những thấy bọn họ thật giả lẫn lộn trong tay đúng bản lĩnh thật sự nàng nhỏ giọng hỏi Diệp Hoàn “Những đáng tin cậy ”
Không trách Ân Trường Hoan hỏi như giống như thân vệ vương gia của Đoan vương đều là theo bọn họ thật nhiều năm bình thường sẽ vấn đề nhưng Diệp Hoàn mới trở thành vương gia khó đảm bảo những do kẻ khác sắp xếp tai mắt
Diệp Hoàn “Bọn cũng đã theo nhiều năm”
“Hả” Làm thể
“Lúc còn vị thành niên thì phụ hoàng đã an bài cho hộ vệ
” Diệp Hoàn giải thích “Chỉ là cho bọn lộ diện thôi”
“Ra là thế” Ân Trường Hoan cảm khái “Hoàng cữu cữu đối với cũng tệ lắm”
“Phụ hoàng đối với cho nên hôm đó hỏi xử trí Anh vương thế nào thì chỉ nhắc tới chuyện hàng tước vị”
“Như cũng ” Ân Trường Hoan như điều suy nghĩ “Anh vương là nhi tử hoàng cữu cữu chán ghét phái ám sát chắc hẳn trong lòng hoàng cữu cữu cũng dễ chịu tha thứ một chút trong lòng hoàng cữu cữu đương nhiên sẽ càng hướng về ”
Dùng sự tha thứ cho Phó Triết để đổi lấy sự thiên vị của hoàng đế biết tính toán nha
“Quận chúa đúng” Diệp Hoàn chế giễu “Không ngờ quận chúa thì câu nệ tiểu tiết kì thực đối với mấy cái hiểu rõ như ”
“Đương nhiên” Ân Trường Hoan kiêu ngạo “Ta chính là đại trí nhược ngu(*) mà”
(*) Đại trí nhược ngu: kẻ trí tuệ siêu phàm giả ngu dốt
Xe ngựa đến chỗ lần Diệp Hoàn ám sát thấy Vấn Đạo am còn xa Ân Trường Hoan quấn quấn khăn tay thành cục tròn nhịn mở miệng “ kể cho chuyện cũ gì ”
Diệp Hoàn hiểu đang êm chuyện cũ làm gì “Chuyện cũ gì”
“Là ma ma trong phủ kể đó” Ân Trường Hoan dám Phó Hoàn uống ngụm trà nhỏ “Kể là một cặp nam nữ hai bọn họ yêu đã hẹn thề sẽ kết thành phu thê thế là nam tử dẫn nữ tử về nhà gặp mẫu thân ”
Diệp Hoàn nhíu mày
“Sau đó nữ tử liền theo nam tử đến nhà nhưng mọi chuyện giống như hai bọn họ nghĩ mẫu thân nam tử hài lòng nàng dâu nam tử cưới một cô nương ôn nhu hiền thục cùng thôn làm phu nhân” Ân Trường Hoan thận trọng dùng ánh mắt quan sát Diệp Hoàn thấy vẻ hứng thú thì càng thêm mất tự nhiên “Mặc dù nam tử thích nữ tử nhưng lệnh của mẫu thân thể trái nam tử cuối cùng đã phụ bạc nữ tử nữ tử thương tâm rời ”
Diệp Hoàn nín “Sau đó thì ”
Sau đó Ân Trường Hoan ngẩng đầu Diệp Hoàn thấy đang cố nín thì chợt cảm thấy hổ thở hồng hộc “Sau đó nữ tử tìm một nam tử khác hơn làm phu quân sinh nhiều con cái sống hạnh phúc mỹ mãn cả đời”
Thấy Ân Trường Hoan tức giận Diệp Hoàn liền giữ chặt tay Ân Trường Hoan Ân Trường Hoan đánh xuống chỉ hai bọn họ tự biết là dùng lực quá mạnh dù cũng thể vứt bỏ
Ân Trường Hoan hầm hừ “Chàng mau bỏ ”
“Không bỏ” Diệp Hoàn “Bây giờ nàng là vị hôn thê của về sẽ là vương phi của cả một đời đều nắm lấy tay nàng”
Ân Trường Hoan nghiêng đầu hỏi “Vạn nhất mẫu thân thích thì ”
“Nàng như bà nhất định sẽ thích” Diệp Hoàn thấy Ân Trường Hoan há mồm muốn nói thì vội chen “Dù cho bà thích nàng thì nàng vẫn còn phụ hoàng và thái hậu nương nương làm chỗ dựa sợ cái gì chứ
Huống hồ mẫu thân vẫn luôn ở Vấn Đạo am thường gặp mặt nàng sợ cái gì đây”
Ân Trường Hoan bĩu môi nhỏ giọng thầm thì “Ta là sợ giống tên nam nhân trong chuyện cũ ”
“Nàng tin ” Sắc mặt Diệp Hoàn trầm xuống
Ân Trường Hoan gật đầu “ ”
Nàng Phó Hoàn tựa như đang bây giờ mới biết
Diệp Hoàn bất đắc dĩ nghĩ bây giờ dù gì cũng ý nghĩa
Vấn Đạo am quá lớn là một tiểu am ni cô nhưng kiến trúc tệ
Ân Trường Hoan theo Diệp Hoàn một phòng thiền lâu nàng thấy tiếng bước chân liền lập tức lên thấy một cái mỹ nhân tuyệt sắc mặc tăng phục bụi tới
Ân Trường Hoan trừng lớn mắt một mỹ nhân thật xinh đây mới thật sự là nhất mỹ nhân kinh thành chứ dù đã qua hơn hai mươi năm nhưng vẫn làm cho quên mọi trần tục thế gian
“Mẫu thân đây là Trường Hoan” Diệp Hoàn giới thiệu
Diệp Quỳnh biết Phó Hoàn gặp thích khách Đức Dương quận chúa cứu liền ôn nhu một tiếng “Đa tạ quận chúa cứu nhi tử của một mạng”
Ân Trường Hoan hồn vội “Ngài tuyệt đối đừng như …”
Nàng cũng biết nghĩ như thế nào vội vàng “Ta sẽ thẹn thùng”
Diệp Quỳnh mặc dù ở Vấn Đạo am nhưng cũng từng qua thanh danh của Đức Dương quận chúa lúc thấy Ân Trường Hoan nàng sẽ thẹn thùng nhất thời khẽ
Ân Trường Hoan thích sắc bằng thì cũng sẽ tiếp xúc với Diệp Hoàn nhiều lần cuối cùng thích Diệp Hoàn
Lúc gặp đã từng trải như Diệp Quỳnh từ thực chất bên trong con tản sự quyến rũ động lòng nàng ngơ ngác “Sư thái ngài thật còn hơn cả Diệp Hoàn nữa”
Diệp Hoàn: …
Hắn khả năng nên thấy may mắn vì mẫu thân là nữ
Ý của Diệp Quỳnh càng sâu hơn ánh mắt Ân Trường Hoan ôn nhu mà từ ái “Con cũng ”
Bà lấy từ trong ngực một cái khăn tay dày bọc kĩ càng mở bên trong là một đôi ngọc bội màu đỏ mỗi ngọc bội đều một con ưng quá sinh động nhưng đầy sức hút
Diệp Quỳnh đưa một khối ngọc bội cho Ân Trường Hoan cái còn cho Diệp Hoàn
Ở Vấn Đạo am đến giờ Thân(*) thì Diệp Hoàn cùng Ân Trường Hoan mới chậm rãi cưỡi ngựa trở kinh thành
(*)Giờ Thân là từ 15 giờ đến 17 giờ chiều
Ân Trường Hoan “Hoàn Hoàn cảm thấy chúng thể thường xuyên đến thăm mẫu thân ”
Hoàn Hoàn là nhũ danh của Diệp Hoàn mà Ân Trường Hoan biết từ chỗ Diệp Quỳnh nàng vốn thích gọi Diệp Hoàn là Diệp đại nhân nhưng bây giờ đổi tên là Phó Hoàn phong vương nàng gọi như thì lắm thấy cái nhũ danh Ân Trường Hoan liền quyết định về nàng sẽ gọi Diệp Hoàn là Hoàn Hoàn
Diệp Hoàn bất đắc dĩ mặc dù đã kháng nghị nhưng vô hiệu chỉ thể mặc cho nàng gọi như
“Nàng là thấy mẫu thân dung mạo nên mới thăm ”
“Nào ” Mặc dù sự thật đúng là như nhưng Ân Trường Hoan kiên quyết thừa nhận “Bà là trưởng bối chúng là vãn bối tận hiếu nên làm ”
Diệp Hoàn liếc nàng một cái bất đắc dĩ “Nàng vui thì ”
Hôm Ân Trường Hoan tiến cung thỉnh an Trịnh thái hậu và hoàng đế
Nàng còn ngự thư phòng thì hoàng đế đã cho gọi nàng tới hơn nửa ngày mới mục đích “Nghe hôm qua cháu gặp dưỡng mẫu Phó Hoàn”
Ân Trường Hoan gật đầu tán thưởng “Thanh Tịnh sư thái thật nha cháu thích bà ”
Hoàng đế bật “Nàng lúc còn trẻ chính là nhất mỹ nhân kinh thành đấy” Hắn đánh giá Ân Trường Hoan “Ngay cả cháu cũng theo kịp ”
Bị hoàng đế bằng Diệp Quỳnh Ân Trường Hoan một chút cũng tức giận còn “Không kịp thì kịp cháu có thể so với sư thái chứ”
Thanh Tịnh sư thái chính là tuyết liên đỉnh núi đó mà nàng cùng lắm chỉ là cỏ dại bên cạnh tuyết liên thôi
“Bà còn đưa cho cháu và vương gia mỗi một khối ngọc bội”
Ngọc bội Thần sắc hoàng đế biến đổi khẩn cấp hỏi “Có ngọc bội hình chim ưng”
Đó là đồ đưa cho Diệp Quỳnh về Diệp Quỳnh nguyện ý cung khi cãi với một trận thì đã ném khối ngọc bội trong cơn tức giận cũng vứt khối ngọc bội của thì bà đã tìm ngọc bội về
Hoàng đế nhắm mắt chỉ cảm thấy yết hầu đầy chua xót khó nhịn
Ân Trường Hoan phảng phất như thấy thần sắc biến hoá của hoàng đế “Là khắc hình chim ưng cháu thấy ngọc bội bọc bằng vải gấm che chở như bảo bối ”
Hoàng đế mở mắt thở dài một tiếng “Đôi ngọc bội là cống phẩm Nguyệt quốc đưa tới phía ưng thiên sinh địa trưởng là vật bảo hiếm
Nàng đã tặng ngọc bội cho cháu và Phó Hoàn các ngươi quý trọng biết ”
“Vâng” Ân Trường Hoan hỏi hoàng đế vì trân quý đôi ngọc bội như nàng trịnh trọng “Đây là sư thái tặng quà gặp mặt cho cháu cháu nhất định sẽ cố gắng trân quý”
Hoàng đế thấy mặt Ân Trường Hoan đầy nghiêm túc thì và Diệp Quỳnh thể bên cả đời chỉ mong con của bọn họ thể cùng sống hạnh phúc bên yêu suốt đời
Nghĩ đến đây hoàng đế “Trường Hoan Phó Hoàn cũng còn nhỏ trẫm bảo Khâm Thiên giám tìm ngày lành tháng để thành thân ”
“Thành thân” Ân Trường Hoan giật “Cháu còn nghĩ tới việc ”
Hoàng đế “Vậy bây giờ cháu suy nghĩ dần ”
Ân Trường Hoan trung thực suy nghĩ một lát nàng hoàng đế bĩu môi “Hoàng cữu cữu cũng quá đau lòng cho Phó Hoàn ”
“Tại thế”
“Thành thân là chuyện lớn như nên bảo với ngoại tổ mẫu
” Ân Trường Hoan hừ hừ “Người sợ ngoại tổ mẫu nỡ xa cháu cho nên nghĩ thuyết phục cháu đó mới cho ngoại tổ mẫu đúng ”
Hoàng đế sửng sốt một chút lập tức ngực rộng to
Hắn chỉ là nghĩ đến Diệp Quỳnh nên mới đột nhiên sinh ý nghĩ chỉ là Trường Hoan cũng chuyện Gia Di thì mẫu hậu sợ là thật sự sẽ nỡ để Trường Hoan xuất giá
“Vậy cháu đồng ý ”
“Đồng ý chứ
Chờ đến lúc thành hôn thì cháu chính là Vĩnh vương phi cao hơn phẩm cấp quận chúa đó”
Ân Trường Hoan he he “Đến lúc đó Kỷ Oánh Oánh thấy cháu còn hành lễ nha”
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi