Đức Dương Quận Chúa - Chương 63
“Ta…”
“Quận chúa Diệp đại nhân
” Ân Thành bỗng nhiên xuất hiện “Có thể dùng bữa tối ”
“Được chúng tới ngay” Ân Trường Hoan đáp Ân Thành một tiếng đầu hỏi Diệp Hoàn “Huynh gì”
Diệp Hoàn hít sâu một bình tĩnh “Không gì”
Ân Trường Hoan sắc mặt cứng ngắc của Diệp Hoàn nín lạnh nhạt “Chúng ăn cơm tối thôi”
Người nhiều nên phân bàn cho nam nữ Ân Trường Hoan thấy Lâm An và Lâm Giai sát bên Lâm Giai ăn món gì ngon đều sẽ dùng đũa gắp cho Lâm An Lâm An khẽ với Lâm Giai “Muội mau ăn cần để ý đến ”
Lâm Giai vẫn thay Lâm An gắp thức ăn mà Lâm An thì ngoan ngoãn ăn hết đồ do Lâm Giai gắp
Trên bàn cơm còn nhiều khác nhưng bọn họ phảng phất như những khác đều tồn tại
“Quận chúa nếm thử món đậu hũ gạch cua hương vị ngon đấy” Diệp Hoàn múc một muỗng đậu hũ bát Ân Trường Hoan
Ân Trường Hoan thu hồi ánh mắt Diệp Hoàn nàng cũng gắp thức ăn cho đấy nha
Cúi đầu nếm thử một miếng đậu hũ gạch cua tươi non hương vị thật tuyệt
Dùng bữa tối xong thì trời đã tối đen Ân Thành đề nghị đưa Ân Trường Hoan về phủ quận chúa
Ân Trường Hoan cự tuyệt “Không cần Diệp đại nhân đưa về ”
Diệp Hoàn Ân Trường Hoan đúng là dự định đưa Ân Trường Hoan về nhưng Ân Trường Hoan chủ động đề xuất như làm kinh ngạc
Ân Thành còn điều gì thì Đồng Thục Tĩnh đụng tay một cái với Diệp Hoàn “Vậy làm phiền Diệp đại nhân”
Diệp Hoàn “Không phiền phức là việc nên làm”
Đưa mắt Ân Trường Hoan và Diệp Hoàn cưỡi ngựa rời Ân Thành nhỏ giọng “Con cảm thấy ánh mắt Diệp đại nhân con cứ sắc lạnh”
Đồng Thục Tĩnh tìm nữ nhi về nên vui liền trêu chọc “Đó là do con biết điều đáng đời”
Trên phố vắng nên thể cả tiếng vó ngựa
Ân Trường Hoan đầu Diệp Hoàn ánh trăng như hoa lúc Diệp đại nhân càng
“Lúc ở vườn hoa nhà tam thẩm gì ”
Diệp Hoàn sững sờ ngờ Ân Trường Hoan sẽ chủ động nhắc
Hắn giật dây cương làm con ngựa dừng Ân Trường Hoan thấy thế cũng ngừng mà Diệp Nhiên và hộ vệ đã sớm biết điều xa xa phía có thể bảo vệ bọn họ cũng thể hai chủ tử chuyện
Diệp Hoàn đã nhận cái gì trong mắt ẩn ẩn ý “Quận chúa nghĩ sẽ gì”
Ân trường tránh né trực tiếp Diệp Hoàn “Ta cho là sẽ về phu quân của chính là ”
Khoé miệng Diệp Hoàn khẽ cong từ chối cho ý kiến
“Cho nên Diệp đại nhân ” Người Ân Trường Hoan khẽ đụng đụng Diệp Hoàn gằn từng chữ hỏi “Huynh thật sự thích ”
Diệp Hoàn ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt mùi thơm hôm nay cũng ngửi thấy chính là lúc Ân Trường Hoan ôm lấy
“Vậy còn quận chúa” Diệp Hoàn hỏi “Quận chúa thích tại hạ ”
“Huynh thử xem”
Nụ của Ân Trường Hoan xán lạn Diệp Hoàn đưa tay vén tóc mai của Ân Trường Hoan đến tai ngón tay của cẩn thận chạm vành tai Ân Trường Hoan thấy tai Ân Trường Hoan khẽ động đó bắt đầu đỏ lên
Diệp Hoàn mỉm “Nếu quận chúa thích tại hạ tại hạ cũng thích quận chúa cho nên quyền quyết định đều ở trong tay quận chúa”
Ân Trường Hoan Diệp Hoàn ánh mắt như tỏa ánh sáng
Mặc dù bình thường nàng đều kìm lòng sự hấp dẫn của Diệp Hoàn nhưng bây giờ Diệp Hoàn tự tin và ung dung đến thản nhiên như càng thêm hấp dẫn nàng
Nàng nâng tay lên đưa ngón trỏ khẽ đụng mũi Diệp Hoàn “Diệp đại nhân biết thích mỹ nhân ”
Diệp Hoàn nhíu mày phủ nhận
Ân Trường Hoan hừ một tiếng thở hồng hộc chất vấn “Nói mau cố ý cố ý lượn qua lượn mặt để trầm mê sắc của đúng ”
“Bị quận chúa
” Nói thì như thế nhưng mặt Diệp Hoàn vẻ lo lắng gì mà ngược còn nở nụ
“Đã
” Ân Trường Hoan chọc chọc mặt Diệp Hoàn nghiêm túc “Huynh câu ~ dẫn ”
“Phải” Ý của Diệp Hoàn càng đậm hỏi “Vậy làm đây”
Ân Trường Hoan đảo đảo tròng mắt hí hí “Diệp đại nhân là trạng nguyên hẳn đã đến câu ”
“Câu gì”
“Ân cứu mạng lấy thân báo đáp
” Ân Trường Hoan phủi bụi bả vai Diệp Hoàn tủm tỉm “Hôm nay ở bờ sông cứu Diệp đại nhân Diệp đại nhân nên lấy thân báo đáp để báo ân ”
Diệp Hoàn: Không hôm nay ân cứu mạng chỉ là phòng ngừa ướt sũng mà thôi
“Quận chúa đúng lắm” Hắn “Tại hạ đều theo quận chúa”
“Về cũng ”
“Mãi mãi theo
“
“Cái còn tạm
” Ân Trường Hoan trở yên ngựa “Tốt tiễn về phủ ”
Diệp Hoàn nhíu mày cứ như là xong
Sự thật chứng minh đúng là cứ như là xong Ân Trường Hoan lưu luyến gì mà phủ quận chúa
Gió lạnh thổi qua làm Diệp Nhiên rùng một cái “Công tử chúng về thôi”
Ánh mắt Diệp Hoàn nhàn nhạt Diệp Nhiên cái khác với những gì nghĩ vì khi Ân Trường Hoan những lời thể bình tĩnh như
Không thì cũng hồi phủ Diệp Hoàn tới cửa lớn đã với đại lão gia Diệp gia tới
“Đại cữu cữu” Diệp Hoàn thư phòng chắp tay với Diệp đại lão gia “Đã trễ thế như cữu cữu còn tới”
Đại lão gia Diệp gia lườm một cái lãnh đạm “Ta đến thì biết cháu muộn như mới về”
Lúc Diệp Hoàn còn nhỏ mà mẫu thân đã xuất gia phụ thân là hoàng đế một năm gặp mấy lần đối với Diệp Hoàn mà trưởng bối nam thân cận nhất chính là vị đại cữu cữu
Trong lòng Diệp Hoàn Diệp đại lão gia là cữu cữu là thầy của còn là phụ thân nữa dạy cho biết nhiều đạo lý
Bị đại cữu cữu như Diệp Hoàn thẹn thùng sờ lên mũi gì
Thấy động tác Diệp Hoàn như Diệp đại lão gia kinh ngạc Diệp Hoàn thông minh từ sớm động tác như dù là khi Diệp Hoàn còn bé cũng gặp nhiều
Diệp Nhiên tới đưa trà Diệp đại lão gia hỏi hôm nay Diệp Hoàn
Diệp Nhiên Diệp Hoàn thấp giọng hành tung của Diệp Hoàn hôm nay
Diệp đại lão gia xong bật “Ta cháu thích Đức Dương quận chúa lâu như mãi chút tiến bộ nào nhớ ngày đó và đại cữu mẫu cháu lần đầu tiên gặp đại cữu mẫu cháu đã thích ”
Đối với việc Diệp Hoàn thích Ân Trường Hoan Diệp đại lão gia giơ hai tay hai chân tán thành
Hắn thấy Đoan vương Phó Dịch đúng là đồ đần thế mà từ bỏ Đức Dương quận chúa hạng mà có thể leo lên hoàng vị mới là lạ
Diệp Hoàn uống một ngụm trà “Ai một chút tiến bộ chứ”
Diệp đại lão gia lập tức “Vậy cháu mau tìm hoàng thượng tứ hôn cháu cũng trưởng thành nên thành thân sinh con”
Diệp Hoàn trầm mặc đêm nay ẩn ý trong lời của Ân Trường Hoan tựa như đang nàng cũng thích nguyện ý gả cho nhưng nàng rõ lúc về cũng chút dáng vẻ lưu luyến nào chỉ coi cái đoạn đối thoại là phán đoán của
“Cữu cữu đến muộn như việc gì” Diệp Hoàn sang chuyện khác
Diệp đại lão gia lườm nguýt một cái nhưng cũng chuyện tứ hôn nữa thuận theo lời Diệp Hoàn nghiêm mặt “Chuyện Lại bộ thượng thư cháu thấy thế nào”
“Hiện tại chỉ sợ đều đang chằm chằm vị trí
” Diệp Hoàn gõ bàn một cái nghĩ đến một “Nếu thì cứ để Vệ đại nhân đảm nhiệm ”
“Cháu đang đến Vệ Đào-ca ca của hoàng hậu” Diệp đại lão gia trong lòng suy nghĩ nhịn một tiếng “Đây quả thật là một lựa chọn ”
Hoàng hậu con luôn tham dự tranh đấu giữa các hoàng tử Vệ gia theo sát hoàng hậu cũng qua mật thiết với hoàng tử nào để Vệ Đào đảm nhiệm chức Lại bộ thượng thư mặc dù thể sẽ nhiều lợi cho Diệp Hoàn lắm nhưng ít cũng sẽ mang phiền phức đến cho Diệp Hoàn đảm nhiệm về chừng còn thể thêm một trợ lực
Diệp đại lão gia “Ngày mai sẽ góp lời với hoàng đế”
Sau đó Diệp Hoàn và Diệp đại lão gia cùng thảo luận vài chuyện lúc Diệp đại lão gia đang trở về thì Diệp Hoàn đột ngột “Đại cữu cữu cháu tìm cơ hội khôi phục thân phận hoàng tử”
“Vì ” Diệp đại lão gia sững sờ quá tán đồng “Hiện tại Anh Vương Khánh vương đang đánh đến nước sôi lửa bỏng Đoan vương mặc dù phạm sai lầm nhưng vẫn thánh tâm còn nhị hoàng tử âm thầm cản trở bây giờ cháu mà khôi phục thân phận thì chỉ kéo thêm phiền phức về thôi”
Hắn như nghĩ tới cái gì đó “Là vì Đức Dương quận chúa ”
“Không là
” Diệp Hoàn nghiêm nghị “Giấu diếm thân phận lợi hại giấu diếm là bởi vì cháu đủ lực lượng đối kháng với thế lực của Anh Vương và Khánh vương nhưng bây giờ đã khác mà cũng đến lúc để bọn lựa chọn”
Tòng long(*) chi công từ xưa đến nay đều là cái mà triều thần theo đuổi chọn đúng thể một bước lên mây Đoan vương Anh vương Khánh vương đều là hoàng tử danh chính ngôn thuận đương nhiên triều thần lựa chọn theo bọn mà Diệp Hoàn tuy Diệp gia nhưng chuyện là hoàng tử là tuyệt mật vì an nguy của thể tùy ý cho khác việc triều thần theo Diệp Hoàn sẽ kém hơn các vương gia khác
(*) Tòng long: hầu vua
Diệp đại lão gia trầm ngâm nửa ngày ngăn cản nữa chỉ “Chuyện còn cần bàn bạc kỹ hơn lợi dụng thật chừng có thể thu hoạch ngoài ý liệu”
“Đây là đương nhiên” Diệp Hoàn nghĩ trực tiếp khôi phục thân phận “Cháu cũng nóng vội”
“Thật sự nóng vội” Diệp đại lão gia chế nhạo “Đừng tưởng rằng cháu như là biết cháu là bởi vì Đức Dương quận chúa nên mới quyết định như thế”
Trước đó chỉ ở hàng triều thần
Hắn cũng trẻ con chút tâm tư của Diệp Hoàn cái là biết
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi