Đức Dương Quận Chúa - Chương 62
Ân Trường Hoan nghĩ Diệp Hoàn cố ý nhưng như làm Ân Trường Hoan cảm thấy khi đây thật sự là cố ý
Trong thoại bản đều : Ân cứu mạng thể báo đáp chỉ thể lấy thân báo đáp
Diệp đại nhân thích nàng như thế nghĩ đến việc quận chúa cứu mỹ nhân lấy thân báo đáp cũng khả năng nhưng nghĩ tới vạn nhất nàng thể giữ chặt rơi xuống sông thì làm
Ân Trường Hoan ngoài sông may mắn sông khá cạn rơi xuống trừ ướt y phục cũng sẽ gì nghiêm trọng lắm nhưng vạn nhất nhiễm phong hàn thì vạn nhất sốt nhiệt độ cao nữa thì
Còn nữa lần là sông nhỏ lần là sông lớn biển cả thì mạng sống chỉ một Diệp đại nhân chết nàng biết để tìm một nam nhân tuấn như đây
“Diệp đại nhân
” Ân Trường Hoan Diệp Hoàn nhướng mày ngữ khí cực kỳ nghiêm túc “Lần làm chuyện nguy hiểm như nữa”
Diệp Nhiên tới:…
Hắn thấy ngữ khí của quận chúa cứ như một công tử đang chuyện với sủng thế cảm thấy bất đắc dĩ bởi yêu quý và cưng chiều
Cứ nghĩ đến cảnh công tử nép ngực quận chúa ha ha quả là giống sủng mười phần
Diệp Hoàn cong cong khóe miệng “Nghe theo quận chúa”
Đối với mỹ nhân thể quá nghiêm túc Ân Trường Hoan thả Diệp Hoàn xuống thần sắc hòa hoãn “Vừa chắc dọa ”
“Không ” Diệp Hoàn sửa sang y phục ôn nhu với Ân Trường Hoan “Vừa đa tạ quận chúa nếu chỉ sợ hôm nay đã ướt sũng ”
Làm màu rõ ràng là giả bộ Ân Trường Hoan bất đắc dĩ lắc đầu nhưng Diệp Nhiên đang ở bên cạnh thể trách cứ ngay mặt thuộc hạ của “Chúng nướng cua chờ bọn họ xiên cá xong thì nướng cá”
“Được”
Ân Trường Hoan chế nhạo “Chẳng lẽ gì thì cũng ”
Ánh mắt Diệp Hoàn sáng rực Ân Trường Hoan vô cùng trịnh trọng “Phải”
Vốn là trêu chọc Diệp Hoàn một chút nhưng thấy Diệp Hoàn nghiêm túc như làm Ân Trường Hoan cảm thấy mất tự nhiên nàng bảo hộ vệ dựng một cái lò nướng cua
Thừa dịp Diệp Hoàn tới Ân Trường Hoan hỏi hộ vệ “Sao ngươi xa ”
Nếu hộ vệ xa hộ vệ ở đây thì sẽ xảy chuyện như
Nữ hộ vệ đàng hoàng “Là Diệp đại nhân và hộ vệ của bảo thuộc hạ xa”
Ân Trường Hoan: Quả nhiên Diệp đại nhân chắc chắn là cố ý
Một chỗ khác Diệp Nhiên cũng đang hỏi Diệp Hoàn là cố ý
“Ngươi suy nghĩ nhiều ” Diệp Hoàn nghiêng qua Diệp Nhiên “Ta là do thấy một con cua lớn”
Nào biết tảng đá sẽ lung lay như rõ ràng thấy Ân Trường Hoan vững mà
Diệp Nhiên bĩu môi nhỏ giọng lẩm bẩm “Sao đáng tin chút nào ”
Gia vị tẩm ướp dã ngoại hạn vô luận là cua cá đều thể ngon khi nếm thử một chút Ân Trường Hoan liền rủ Diệp Hoàn đến Lâm gia uống canh gà
Canh gà mái cần thêm thứ gì cũng vẫn ngon bàn cơm lúc nãy Ân Trường Hoan đã uống một bát nhưng vì Diệp Hoàn nàng uống thêm một chén nữa
Để Diệp Hoàn uống một sẽ ngại ngùng nha
“Có ngon ” Tiểu viện Lâm gia một cái lều nhỏ bên trong bàn ghế Ân Trường Hoan và Diệp Hoàn đây thưởng thức canh gà còn Lâm gia và mẫu tử Đồng Thục Tĩnh thì vẫn ở trong phòng
Diệp Hoàn “Khá ngon nhưng vẫn kém hơn món gạch cua mà quận chúa tặng cho buổi tối hôm qua còn ăn nhiều thêm một bát cơm”
“Thật ” Mắt Ân Trường Hoan lóe sáng “Vậy món gì ngon đều mang cho một phần nhé”
“Làm phiền phức quá ”
“Không dù chỉ là chuyện ăn thôi mà cũng do làm”
Diệp Hoàn “Vậy đa tạ quận chúa”
Bọn họ dùng xong canh gà thì uống một cốc trà hoa cúc lúc mẫu tử Đồng Thục Tĩnh và Lâm gia bước khỏi phòng mắt Đồng Thục Tĩnh sưng đỏ cả lên nhưng mặt hiện rõ ý thể thấy đã nhận thân thành công
Đồng Thục Tĩnh dẫn Lâm Giai đến chỗ Ân Trường Hoan giới thiệu “Đây là Đức Dương quận chúa là đường của con”
Ân Thành “Nếu nhờ Đức Dương quận chúa chúng còn biết tiểu đánh tráo ”
Lâm Giai cảm tạ Ân Trường Hoan “Đa tạ quận chúa”
Đồng Thục Tĩnh áy náy với Ân Trường Hoan Lâm Giai lớn lên ở nông thôn từng học qua mấy việc hành lễ nhưng cái thì dễ Đồng Thục Tĩnh cũng sợ tổn thương tâm Lâm Giai
Ân Trường Hoan để ý ôn hoà “Không cần đa lễ dù ngươi còn là đường tỷ của ”
“Đây là Diệp đại nhân” Đồng Thục Tĩnh giới thiệu Diệp Hoàn “Hắn chính là trạng nguyên đầu hiện nay”
“Trạng nguyên” Mắt Lâm Giai sáng rực lên đầu kinh hỉ gọi Lâm An “Ca ca đây chính là Diệp đại nhân- trạng nguyên đầu hiện tại đó”
Hoàng Thúy Hoa cũng nở nụ vui mừng tới với Diệp Hoàn “Lâm An của chúng là tú tài nếu lần khi thi cử nhân sốt cao thì chừng hiện tại đã là cử nhân ”
Lâm Giai liên tục gật đầu nàng và dưỡng mẫu tự tin với học vấn của Lâm An
“Mẫu thân
” Lâm An bất đắc dĩ
Hắn vái chào Diệp Hoàn “Lâm An bái kiến Diệp đại nhân”
“Đều là một nhà cần đa lễ” Diệp Hoàn thấy tướng mạo Lâm An tuấn tú đầu thoáng qua Ân Trường Hoan thấy Ân Trường Hoan Lâm An thần sắc mặt lập tức thân thiết hơn mấy phần hỏi Lâm An bây giờ đang học ở Lâm An đang học tại một thư quán phổ thông của Thông Châu Diệp Hoàn thể giúp Lâm An một phong thư đề cử tới một thư viện hơn
“Đa tạ ý của đại nhân” Lâm An Lâm Giai “Chỉ là đã quyết định cùng kinh Ân Thành và cữu gia học thể cho phép cùng”
“Ra là
” Diệp Hoàn gật đầu “Đồng gia là thư hương thế gia bụng đầy kinh luân nhiều sách vở kiến thức uyên bác quả thật là nơi đến ”
Ân Trường Hoan hỏi “Các khi nào xuất phát”
Bây giờ thời gian còn sớm xuất phát thì bọn họ sẽ thành đương nhiên nếu lấy thân phận quận chúa của nàng thì vẫn thể
Đồng Thục Tĩnh “Lâm Giai và Lâm An bây giờ thu thập hành lý Hoàng tỷ tỷ sắp xếp xong xuôi chuyện trong nhà sẽ đến kinh thành”
Sau nửa canh giờ đoàn thêm Lâm Giai và Lâm An trở về kinh thành
Đứng ở cửa thôn tiễn Đồng Thục Tĩnh Hoàng Thúy Hoa trở về hiếu kì chạy đến ngóng “Sao Lâm An cũng theo ”
Lâm gia vốn là nhà sung túc bằng thì cũng dùng gạch xanh làm ngói nhưng Lâm An sinh đã mắc nhiều chứng bệnh mặc dù quá nghiêm trọng nhưng khiến thân thể yếu đuối nhiều năm qua dùng nhiều thuốc bổ đắt đỏ về phụ thân Lâm An sinh bệnh nặng từ đó cái nhà kéo sụp đổ đoạn thời gian Hoàng Thúy Hoa bán nhà cửa mua hơn nữa còn đè thấp giá tiền
Hoàng Thúy Hoa biết dụng ý của nàng ha hả “Nhà mẫu thân Lâm Giai là nhà quan thấy Lâm An học vấn cố ý thằng bé thành cùng ca ca ruột của Lâm Giai đến trường về sẽ công danh nha”
“Vậy còn ngươi”
“Ta an bài chuyện trong nhà thì ”
“Các định ăn vạ mẫu thân ruột của Lâm Giai ”
“Cái gì mà ăn vạ” Hoàng Thúy Hoa khinh thường liếc mắt “Chúng là một nhà giúp đỡ là điều tất nhiên ư”
Nói xong Hoàng Thúy Hoa liền rời từng bước mạnh mẽ lợi hại hơn bình thường khá nhiều
Ân Trường Hoan từ miệng Ân Thành biết Đồng Thục Tĩnh làm thế nào để thành công thuyết phục Lâm gia đến kinh thành
Đầu tiên là kể chuyện bà đáng thương trượng phu quan tâm nhà phu quân tâm ngoan còn nữ nhi đến đây Hoàng Thúy Hoa suýt chảy nước mắt
Tiếp theo là dụ dỗ đương nhiên cái ngân lượng tiền tài mà là tiền đồ của Lâm An
Cuối cùng khi cảm động về tình và lý hai nhà thành một nhà
Ân Trường Hoan theo một chuyến Đồng Thục Tĩnh mời Ân Trường Hoan nhà dùng cơm tối Diệp Hoàn cũng theo nên đương nhiên cũng mời
Ân Trường Hoan lúc đầu lúc đang cự tuyệt thì thoáng thấy ánh mắt mong chờ của Diệp Hoàn thế là đành nuốt lời từ chối
Nàng biết Diệp Hoàn thật sự ăn bữa cơm lẽ là vì ở cùng nàng
Quá dính như
“Huynh ngoài cả một ngày như công vụ làm ” Ân Trường Hoan hỏi
“Cứ để buổi tối làm”
Ân Trường Hoan nhíu mày “Thế nhưng ngủ quá muộn sẽ cho thân thể”
“Không ” Diệp Hoàn Ân Trường Hoan thấp giọng một tiếng “Chuyện của quận chúa quan trọng hơn công vụ”
Ân Trường Hoan mím môi nín dù nhẫn nại thì ý vẫn hiện lên rõ
Ân Thành cưỡi ngựa ở phía há hốc mồm rõ ràng đang là mùa thu cứ ngửi thấy hương vị mùa xuân
Còn tới cửa nhà Ân Thành đã thấy Ân Bác Võ cổng chính giục ngựa tiến lên “Người tới làm gì”
Sắc mặt Ân Bác Võ kích động xe ngựa đằng “Ân Thành đã tìm thấy của con ”
Ân Bác Võ mặc dù đã hoà ly với Đồng Thục Tĩnh nhưng vẫn quên bà
Hôm nay qua tình cờ hạ nhân trong phủ của Đồng Thục Tĩnh Đồng Thục Tĩnh đón nữ nhi ruột nên đã ở chỗ đợi cả một ngày
Ân Thành lạnh giọng “Cái liên quan đến ” Đối với việc Ân Bác Võ lựa chọn tin tưởng Ân Bác Văn Ân Thành mãi thể tiêu tan
Xe ngựa dừng Đồng Thục Tĩnh xuống xe ngựa thấy Ân Bác Võ cũng để ý tới liền đón Lâm Giai và Lâm An
Nhìn thấy Lâm Giai Ân Bác Võ ngơ ngẩn tựa hồ như thấy bộ dáng Đồng Thục Tĩnh khi mới gả cho nhưng vì bây giờ bọn họ đến bước đường
Hắn nghẹn ngào với Lâm Giai “Hài tử là phụ thân con”
Lâm Giai đã biết việc nàng ném bỏ nên đối với phụ thân cảm tình gì nhưng nàng cũng thể điều gì ác ý đành núp ở lưng Đồng Thục Tĩnh và Lâm An
Đồng Thục Tĩnh bảo Lâm An và Lâm Giai bà lạnh như băng với Ân Bác Võ “Phải nhưng liên quan đến ngươi dù chết cũng để ngươi cùng cả nhà đại ca ngươi tiếp tục tổn thương nữ nhi của ”
Đồng Thục Tĩnh xong cũng tiến phủ cửa lớn đóng Ân Bác Võ kinh ngạc đấy một lúc lâu mới chán nản trở về
Trước bữa tối Ân Trường Hoan và Diệp Hoàn cùng hoa viên tản bộ nhắc đến Ân Bác Võ Ân Trường Hoan khẽ “Về nếu phu quân của dám đối với như dám để chịu ủy khuất…”
Nàng với Diệp Hoàn ánh mắt dời xuống như như đảo qua chỗ eo Diệp Hoàn hung tợn “Ta sẽ thiến để làm nam nhân”
Lời Diệp Hoàn từng Ân Trường Hoan nhưng lần quá rõ ràng tăng thêm ánh mắt của Ân Trường Hoan chợt cảm thấy giữa hai chân run lạnh tự chủ nuốt một ngụm nước bọt “Yên tâm nhất định nỡ để quận chúa chịu ủy khuất ”
Ân Trường Hoan nhíu mày “Sao biết”
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi