Đức Dương Quận Chúa - Chương 61
Sau khi tảo triều cả Lý đại nhân đầy mồ hôi lạnh hai chân như nhũn mấy tên thái giám còn đỡ khỏi Kim Loan điện
Lý đại nhân và Anh vương chuyện với cách xa vẫn thể tiếng tức giận của Anh vương
Bành ngự sử nghiêng đầu với Diệp Hoàn “Lần Lý đại nhân thật đúng là may”
Mới lên cái ghế Lại bộ thượng thư mấy ngày mà đã phu nhân làm mất chức vị cũng coi như là đầu tiên trong triều về đại khái sẽ trở thành một tấm gương để mọi ghi nhớ trong lòng
Ngữ khí Diệp Hoàn đạm mạc “Hắn và phu nhân thành thân nhiều năm như khả năng biết phẩm tính của phu nhân
Chính vì thế nên bây giờ mới gánh chịu hậu quả”
Diệp Hoàn ngẩng đầu lên trời lúc chắc quận chúa đã khỏi kinh thành
“Diệp đại nhân đúng” Bành ngự sử vuốt râu “Vốn nghĩ rằng vị trí Lại bộ thượng thư đã của Anh vương chiếm mấy ngờ còn thể phong hồi lộ chuyển
Thần kỳ thật sự là thần kỳ”
Diệp Hoàn như mà “Ngươi cảm thấy Lý đại nhân là của Anh vương”
“Chẳng lẽ ” Bành ngự sử kinh ngạc theo bọn điều tra thì vị Lý đại nhân đích xác là của Anh vương đến kinh thành đảm nhiệm Lại bộ thượng thư cũng là vì Anh vương đã phái nhắc đến vài lần mặt hoàng đế thần sắc nghiêm túc “Đó là ai”
“Là ai quan trọng dù bây giờ Lý đại nhân đã trở thành một viên cờ vứt bỏ”
Hắn hai ngày còn phiền não chuyện Lại bộ thượng thư vậy mà bây giờ giải quyết đơn giản như xem quận chúa vượng phu nha
Khoé miệng Diệp Hoàn hiện lên ý sâu sắc dù thấy Anh vương đang tới cũng mím
Anh vương là lục thứ tử của hoàng đế tên Phó Triết
Đối với việc hoàng đế tin tưởng một bề như Diệp Hoàn hơn cả các vương gia khiến cảm thấy khó chịu hiện tại bởi vì Diệp Hoàn mà vất vả lắm mới an bài đuổi về nguyên quán ngay cả ý nghĩ giết chết Diệp Hoàn thì Phó Triết cũng
Hắn hung tợn trừng mắt Diệp Hoàn che giấu chút khó chịu nào “Thần tử vĩnh viễn là thần tử dù phụ hoàng tin cậy thì ngươi cũng vĩnh viễn chỉ thể là thần tử thành vương gia”
“Đa tạ Anh vương chỉ giáo” Mặt Diệp Hoàn đổi sắc mỉm Phó Triết phảng phất như thấy lời Anh vương triết lý
Phó Triết lạnh lùng hừ một cái trừng mắt Bành ngự sử đang vui sướng rời
Bành ngự sử tủm tỉm bóng lưng Phó Triết “Anh vương điện hạ vẫn luôn xúc động như ”
Về biết Diệp thiếu khanh là của thì biết sắc mặt Anh vương sẽ thế nào đây thực sự bỏ qua
Hôm qua Ân Trường Hoan đã phái thông tri Đồng Thục Tĩnh sáng sớm hôm nay đã xuất phát đến thôn làng
Ân Thành cũng cùng đã lâu gặp Ân Thành bớt mấy phần ham chơi ánh mắt cũng trở nên trầm hơn
Ân Trường Hoan nghĩ thầm nếu thể kiên trì hơn nữa thì về Đồng Thục Tĩnh sẽ thể một chỗ để dựa
Hắn lời cảm tạ với Ân Trường Hoan “Đa tạ quận chúa”
“Là do Diệp đại nhân tìm ” Ân Trường Hoan tham công “Huynh cám ơn thì nên cám ơn Diệp đại nhân”
Ân Thành “Diệp đại nhân phái tìm tiểu cũng là bởi vì quận chúa cho nên tiếng cám ơn dù thế nào cũng mong quận chúa nhận”
Hắn gãi đầu một cái gương mặt ửng đỏ chút ngượng ngùng “Huống hồ ngoại trừ tiếng cám ơn cũng biết làm thế nào báo đáp ”
Không chỉ tìm còn cho bọn họ chân tướng mọi chuyện nếu quận chúa chỉ sợ bọn họ mãi mãi sẽ biết sự thật
“Huynh cần báo đáp” Ân Trường Hoan đầu với một tiếng “Chúng là ”
Ân Thành sững sờ chợt nở nụ tươi “Đúng chúng là ”
Trong xe ngựa Đồng Thục Tĩnh Ân Thành cùng Ân Trường Hoan cưỡi ngựa phía nở một nụ vui mừng
Tôn ma ma cùng Đồng Thục Tĩnh “Thiếu gia hăm hở tiến lên tiểu thư cũng tìm phu nhân thể yên tâm ”
Hôm qua Diệp Nhiên đại khái tình huống của đứa bé may mắn năm đó khi con bé ném thì một phụ nhân thu dưỡng phụ nhân trong nhà còn một nhi tử mặc dù sống nghèo khổ nhưng ít vẫn còn sống
Đồng Thục Tĩnh buông rèm xuống cảm kích “Cái đều dựa quận chúa”
Tôn ma ma tán thành bà nghĩ bây giờ dù Đồng Thục Tĩnh vì quận chúa chết thì khả năng cũng cam tâm tình nguyện
Bọn họ nhanh buổi trưa đã đến cửa thôn của Diệp Hoàn còn ở thôn để lên đón Ân Trường Hoan thái độ cung kính
Đường làng hẹp nên xe ngựa Đồng Thục Tĩnh đành xuống xe ngựa bộ trong làng
Chuyện mẫu thân ruột đến tìm nữ nhi mà Lâm gia nhặt đã truyền khắp làng mọi đều chạy đến đây xem náo nhiệt
“Người đeo vàng đeo bạc mẫu thân ruột của Lâm Giai nhất định là nhiều tiền”
“Không tiền thì có thể xe ngựa còn là hai con ngựa kéo xe nữa chứ” Nam nhân chuyện hâm mộ xe ngựa “Con ngựa bao nhiêu thế mà dùng để kéo xe”
“Ta thấy Hoàng Thúy Hoa lần là lấy giỏ trúc mà múc nước công dã tràng (*)
Mẫu thân ruột tiền như Lâm Giai ngốc khẳng định sẽ cùng mẫu thân ruột”
(*) Lấy giỏ trúc mà múc nước công dã tràng: xôi bỏng hỏng mất hết công dã tràng
“Cho dù thì Hoàng Thúy Hoa hẳn có thể cầm ít bạc nàng mà nhưng nuôi một tiểu phú bà ngầm như Lâm Giai lớn như ”
Lời ánh mắt nhiều thay đổi nhưng nhanh khôi phục bình tĩnh còn nữa Hoàng Thúy Hoa thật sự quá hung dữ nhà chồng làm chỗ dựa bọn họ thể trêu
Người thôn dân tới trong Lâm gia chính là nữ nhi ruột của Đồng Thục Tĩnh
Ân Trường Hoan cùng Đồng Thục Tĩnh trong nhà gia đình tòa nhà khá rộng dùng gạch xanh làm ngói so với các ngôi nhà khác trong trong làng thì khá giả hơn nhiều nhưng mới phát hiện thứ duy nhất khá giả trong nhà chắc chỉ mỗi gạch xanh làm ngói mà thôi đồ dùng trong nhà cũng nhiều trong sân thì hai con gà mái
Hôm qua của Diệp Hoàn đã báo mọi chuyện cho Lâm gia bọn họ cửa thì ba đón là một phụ nhân nhà nông mập mặc quần áo vá còn một nam tử tầm mười bảy mười tám tuổi bộ dáng cũng khá tuấn lãng nhưng sắc mặt tái nhợt thân thể lắm
Người còn thì là một cô nương thanh tú trông thân hình giống Đồng Thục Tĩnh
Nhìn thấy Lâm Giai hốc mắt Đồng Thục Tĩnh lập tức đỏ lên bờ môi mấp máy mấy lần nhưng chữ nào
Nông phụ chào hỏi “Các ngươi chắc vẫn ăn cơm cứ ăn bữa cơm đã”
Đồng Thục Tĩnh đầu Ân Trường Hoan đây là nữ nhi ruột của bà bà đương nhiên sẽ chê nhưng bà sợ Ân Trường Hoan sẽ ghét bỏ khả năng Ân Trường Hoan lần đầu tiên tới địa phương như thế
“Đi thôi
” Ân Trường Hoan nơi đơn giản và thô sơ nhưng quét dọn sạch sẽ cũng mùi gì khác thường “Vừa vặn cũng đang đói bụng”
Diệp Nhiên đồng ý nhíu mày “Quận chúa” Hắn ghét bỏ Lâm gia chỉ là thân thể quận chúa là thiên kim thể chủ quan
Người Lâm gia kinh ngạc Ân Trường Hoan bọn họ chỉ biết là nhà ngoại của Lâm Giai là hoạn quan ngờ còn cả quận chúa
“Không
” Ân Trường Hoan hít mũi một cái “Ta ngửi thấy mùi canh gà”
Trong lòng Lâm Giai vốn đã khẩn trương thấy Ân Trường Hoan là quận chúa thì càng khẩn trương hơn nhưng dáng vẻ Ân Trường Hoan hút mũi thì bỗng nhiên bớt khẩn trương khá nhiều nhỏ giọng “Đây là gà mái đã nuôi mấy năm buổi tối hôm qua ninh trong lửa nhỏ”
“Thật ” Mặt Ân Trường Hoan đầy chờ mong “Vậy nhất định nếm thử”
Nông gia chú trọng đến việc ăn ngủ bàn cơm Ân Trường Hoan biết nông phụ Hoàng Thúy Hoa chính là dưỡng mẫu của Lâm Giai nam tử tên Lâm An là thân nhi tử của Hoàng Thúy Hoa lớn hơn Lâm Giai hai tuổi là một tú tài về phần phụ thân bọn họ thì thời gian đã qua đời vì bạo bệnh
điều làm Ân Trường Hoan kinh ngạc chính là Lâm Giai đã biết nữ nhi ruột của Hoàng Thúy Hoa từ lâu
Ăn cơm xong là chính thức nhận thân Ân Trường Hoan tự giác biết là ngoại nhân thích hợp tiếp tục ở nên bờ sông một lúc
lúc nàng đang bắt cua thì chợt thấy gọi tên ngẩng đầu lên thì thấy Diệp Hoàn tới
“Diệp đại nhân tới đây”
“Ta yên lòng quận chúa tảo triều xong liền chạy tới đây
” Ân Trường Hoan tảng đá nổi nước vì sang nên Diệp Hoàn dừng ở bờ sông trong mắt chứa ý Ân Trường Hoan “Quận chúa thấy tại hạ vui ”
Ân Trường Hoan lúm đồng tiền như hoa “Rất vui nha” Nàng nghĩ đến cái gì đó hỏi “Huynh đã ăn cơm ”
Diệp Hoàn lắc đầu “Chưa ăn” Bây giờ dù ăn thì cũng ăn
“Hay là bây giờ chúng nướng cá ăn ” Ân Trường Hoan hưng phấn kiêu ngạo “Còn cua nữa tự tay bắt đấy”
Hộ vệ của Ân Trường Hoan khó tả Ân Trường Hoan trong kinh thành quận chúa tiểu thư đích thân bắt cua chứ
Lúc Diệp Hoàn mới chú ý tới hộ vệ bên cạnh đang cầm trong tay một cái thùng trong thùng nhiều cua lớn
Nữ hộ vệ “Quận chúa xiên cá”
“Không cần” Ân Trường Hoan “Để tự làm”
Ân Trường Hoan rút mấy mũi tên từ túi đựng tên của hộ vệ đó Diệp Hoàn thấy Ân Trường Hoan nhẹ nhàng nhảy lên tảng đá gần lòng sông uyển chuyển linh hoạt hệt một chú chim nhỏ hơn nữa còn là loài màu sắc rực rỡ
Sau khi Ân Trường Hoan vững liền đầu với Diệp Hoàn “Sắp cá ăn ”
Diệp Hoàn mỉm gật đầu với nữ hộ vệ của Ân Trường Hoan “Võ công của quận chúa thật giỏi”
“Đây là đương nhiên
” Nữ hộ vệ đã theo Ân Trường Hoan từ nhỏ “Quận chúa đối với việc luyện võ từng lười biếng”
Nói xong nữ hộ vệ đánh giá thân hình Diệp Hoàn thầm suy nghĩ Diệp đại nhân như dù đến mười cũng đối thủ của quận chúa
Diệp Nhiên khi tới thì thấy Ân Trường Hoan đang xiên cá mà Diệp Hoàn ở bờ sông nhàn nhã thở dài đến cạnh Diệp Hoàn “Công tử như lắm ”
Diệp Hoàn hiểu lắm “Là ”
Diệp Nhiên liếc mắt nữ hộ vệ nữ hộ vệ hiểu ý sang bên cạnh vài bước nhưng lỗ tai dựng lên
Diệp Nhiên nhỏ giọng “Loại việc hao tốn sức như xiên cá nên là một nam nhân làm Người để quận chúa xiên cá vạn nhất quận chúa tức giận thì ”
“Ngươi đúng
” Diệp Hoàn gật đầu “Vậy ngươi xiên cá vặn bờ sông gió lớn đừng để quận chúa lạnh”
Diệp Nhiên:…Hắn cúi đầu giày mang thêm đôi dự nào tới
Thở dài đôi giày dự khác cũng Diệp Nhiên chọn chỗ để chuẩn xiên cá gọi Ân Trường Hoan “Quận chúa thuộc hạ làm là ngài lên bờ ”
Ân Trường Hoan đã xiên mấy con cá đủ cho nàng và Diệp Hoàn ăn đang chuẩn trở về hai bước thì thấy Diệp Hoàn ở mỏm đá ở giữa sông
Nàng cũng tảng đá đó quá to còn rung nàng là tập võ thì đương nhiên sẽ vững nhưng Diệp Hoàn vững sợ là dễ
mà Diệp Hoàn còn rời khỏi tảng đá đấy thì Ân Trường Hoan đã thấy Diệp Hoàn mất cân bằng lung la lung lay như sắp ngã xuống sông
Ân Trường Hoan thấy tình thế liền ném cá trong tay nhảy tới chỗ Diệp Hoàn đúng lúc Diệp Hoàn sắp ngã sông thì nàng dùng lực giữ chặt lấy Diệp Hoàn tựa như trọng lượng bình thường vọt lên Ân Trường Hoan thuận thế ôm chặt xoay tròn mấy cái hai hữu kinh vô hiểm(*) rơi bờ sông
(*) Hữu kinh vô hiểm: kinh sợ nhưng ko còn nguy hiểm
Không gian lặng im
Diệp Hoàn ôm giương mắt chân thành “Ta cố ý thì tin ”
Ân Trường Hoan nháy mắt mấy cái “Cái còn thể cố ý ”