Đức Dương Quận Chúa - Chương 60
Đây là một hành vi quá phận nhưng Ân Trường Hoan tức giận nàng cảm thấy trong lòng thật ngọt ngào như uống mật ong
Ánh mắt dời xuống môi Diệp Hoàn môi thật mỏng còn đỏ thẫm nữa Ân Trường Hoan tự chủ liếm môi một cái cũng biết hôn lên sẽ cảm giác gì
Cảm nhận ánh mắt sáng rực của Ân Trường Hoan đáy mắt Diệp Hoàn lóe lên ý lẽ nên bắt đầu chuẩn sính lễ
“Biểu ca” Cố Nguyên trừng to mắt Ân Trường Hoan và Diệp Hoàn lắp bắp “Huynh thế mà… thế mà chạm tóc Đức Dương quận chúa”
Diệp Hoàn làm hành vi đăng đồ tử(*) như thế mà Đức Dương quận chúa tức giận
(*) Đăng đồ tử: kẻ háo sắc biến thái
Diệp Hoàn như bỗng nhiên kịp phản ứng lui phía một bước chắp tay áy náy “Quận chúa thật …”
Hắn nhíu mày trầm ngâm nửa ngày vẫn nên lời “Xin quận chúa thứ tội”
Thứ tội thứ tội gì Diệp đại nhân chỉ là kìm lòng ai bảo thích nàng chứ đây tội trách thì trách nàng quá mới thể khiến Diệp đại nhân kiềm chế
Nàng chớp chớp đôi mắt long lanh Ân Trường Hoan nhẹ nhàng một tiếng hỏi “Trâm cài tóc của ”
“Rất ” Thấy Ân Trường Hoan tức giận Diệp Hoàn nở nụ “Kinh hỉ” “Ta đột nhiên nhớ tới đó tình cờ thấy trâm cài tóc do Đường đại sư làm độc đáo biểu nhiều nên cảm thấy đưa cho ai cũng thỏa đáng bằng đưa cho quận chúa Quận chúa xinh như phối hợp với trâm cài tóc của Đường đại sư nhất định sẽ càng thêm xuất sắc”
Đường đại sư là một thợ khéo tay nổi tiếng từ vài thập niên làm đồ trang sức tinh xảo nhưng bởi vì đồ trang sức yêu cầu khá cao nên trang sức mà Đường đại sư làm nhiều Trong nhà Ân Trường Hoan mấy cái nhưng nàng ngại thêm một cái
“Làm lắm ” Ân Trường Hoan “Ưu sầu” thở dài “Ta thể tùy tiện lấy đồ của chứ”
Cố Nguyên: A mặt ngươi rõ ràng hai chữ biểu ca thân là trạng nguyên thế mà thích một nữ nhân xảo trá như còn bằng Nhu Lạc quận chúa
“Quận chúa còn nhớ từng thiếu nợ một chuyện ” Diệp Hoàn bỗng nhiên
Ân Trường Hoan gật đầu nàng nhớ nàng luôn hoài niệm chuyện là bởi vì nàng đối với cái việc phun nước mặt Diệp Hoàn khó quên
Đầu nàng đột nhiên thông suốt “Chẳng lẽ ý Diệp đại nhân là”
“Không sai” Diệp Hoàn một tiếng “Quận chúa vì thực hiện lời hứa mới nhận trâm cài tóc của là tùy tiện lấy ”
Ân Trường Hoan nén “Còn thể như thế ”
“Vì thể chứ ” Diệp Hoàn Ân Trường Hoan nhíu mày tựa hồ như đang hỏi cái vấn đề gì
“Thái hậu nương nương nhất định dạy quận chúa giữ lời hứa đúng ” Diệp Hoàn như đương nhiên ”Quận chúa chỉ là vi phạm lời dạy bảo của thái hậu mà thôi”
“Vậy nhận” Nếu lấy khi nàng sẽ trở thành kẻ bất trung bất hiếu mất
Diệp Hoàn khẽ vuốt cằm “Người đương nhiên nên nhận lấy”
Chứng kiến một màn Cố Nguyên tự véo một cái ừm đau đây đúng là sự thật
Liếc mắt Cố Nguyên “Các ngươi rốt cuộc còn tìm thân nữ nhi của Đồng phu nhân ”
Từ kinh thành đến Thông Châu xa nhưng bây giờ đã là xế chiều Ân Trường Hoan tính toán thời gian một chút “Ngày mai thì ngày mai và tam thẩm cùng đến”
Diệp Hoàn nhíu mày “Ngày mai chỉ sợ thời gian” Hắn thượng triều làm việc
Đại Lý tự thiếu khanh mà triều sớm hoàng đế coi trọng nữa chứ
“Huynh việc thì cần ” Ân Trường Hoan “Bảo Diệp Nhiên chỉ đường cho là ”
Diệp Hoàn nhàn nhạt Diệp Nhiên bằng ánh mắt hờ hững
Trong lòng Diệp Nhiên run lên nhưng còn cách nào mà cũng cho công tử
Mí mắt Diệp Hoàn rủ xuống phảng phất như vui vì thể cùng Ân Trường Hoan
Thấy Diệp Hoàn như Ân Trường Hoan thở dài “Nghe gần đây an ninh ở kinh thành lắm Diệp đại nhân thể tiễn về ”
Ai bảo Diệp đại nhân trai chứ ngoại trừ sủng ái thì còn cách nào đây
Diệp Hoàn ngẩng đầu khuôn mặt tuấn tú như phát sáng lên”Đương nhiên thể”
Cố Nguyên nhỏ giọng đặt câu hỏi “Không Đức Dương quận chúa giỏi võ ”
Hắn tay chân Diệp Hoàn “Biểu ca biết võ”
Ân Trường Hoan:…
Diệp Hoàn đầu lạnh lùng với Cố Nguyên “Đệ tiếp khách ”
Tiếp khách… Hắn cũng cô nương ở Di Hồng viện tiếp khách cái gì chứ biểu ca tuyệt đối là trả thù
Xe ngựa dừng ở cửa phủ quận chúa nha cất ghế ngựa đang chuẩn đỡ Ân Trường Hoan xuống xe thì một nam nhân về phía xe ngựa đưa tay chỗ Ân Trường Hoan “Quận chúa cẩn thận”
Ân Trường Hoan tay Diệp Hoàn chút chần chờ nếu nàng đỡ thì sẽ lộ biểu cảm mất mát mất
“Làm phiền Diệp đại nhân” Ân Trường Hoan đưa tay khoác lên cánh tay Diệp Hoàn giẫm lên ghế ngựa “Đa tạ”
Diệp Hoàn thu tay lấy một cái tay khác khoác lên chỗ Ân Trường Hoan chạm “Quận chúa khách khí tại hạ xin cáo từ”
“Đợi chút đã” Ân Trường Hoan “Trong phủ đầu bếp biết chế biến món gạch cua hương vị cũng tệ Diệp đại nhân cầm hai bình về nếm thử ”
Bên cạnh Diệp Nhiên nuốt một ngụm nước bọt tay nghề đầu bếp phủ Đức Dương quận chúa thật giỏi nha đó là nước xốt nấm bảo đầu bếp trong phủ làm thử nhưng hương vị kém hơn của Đức Dương quận chúa
Gạch cua chỉ nghĩ thôi mà Diệp Nhiên đã chảy nước miếng
“Sao ý ”
Ân Trường Hoan “Cái gì mà ngượng ngùng cho trâm cài tóc của Đường đại sư thì cũng nên đáp lễ chứ”
“Ra là thế ” Diệp Hoàn thở dài lời cảm tạ “Vậy tại hạ liền cung kính bằng tuân mệnh”
Ân Trường Hoan bảo nha lấy gạch cua nàng “Tam thẩm nhiều việc làm vất vả Diệp đại nhân hỗ trợ ”
Nàng suy nghĩ một chút “Không bằng như đáp ứng Diệp đại nhân thêm một điều kiện xem như tạ lễ ”
Đương nhiên thể hơn “Quận chúa cần khách khí như thế ”
“Không ” Ân Trường Hoan giảo hoạt nghiêng nghiêng đầu “Nói chừng lần còn thể tặng trang sức của Đường đại sư đến lúc đó thể quang minh chính đại lấy lý do để nhận”
Lông mày Diệp Hoàn run lên buồn “Vậy cứ theo quận chúa ”
Ân Trường Hoan hài lòng gật đầu nàng thích nhất nam nhân tuấn tú lời nàng
Nha trở về Ân Trường Hoan đưa gạch cua cho Diệp Hoàn “Diệp đại nhân ăn xong thì phái cho sẽ cho mang thêm cho ”
Nàng nhớ tới Diệp đại nhân tình ý nàng chắc là gặp nàng thế là bổ sung “Đương nhiên nếu Diệp đại nhân đích thân đến thì cũng hoan nghênh”
Diệp Hoàn cúi đầu hai bình gạch cua trong tay do dự một hồi trả một bình cho Ân Trường Hoan
Ân Trường Hoan cầm gạch cua dầu rõ ràng cho lắm “Huynh thích cái Hương vị ngon đó”
“Ta thích chỉ là ” Diệp Hoàn Ân Trường Hoan “Ta cầm ít một bình thì thể đến phủ quận chúa nhiều thêm một lần”
Thật đáng yêu kiểm tra đầu của Ân Trường Hoan ho khan hai tiếng ở trong lòng với thể khinh nhờn Diệp đại nhân như “Diệp đại nhân đến lúc nào cũng thể đều sẽ hoan nghênh”
Ước lượng gạch cua trong tay Ân Trường Hoan còn nghĩ nên thu hồi thế nào liền thấy ánh mắt sáng rực của Diệp Nhiên đang chằm chằm gạch cua trong tay nàng ánh mắt nhín cứ giống cá mèo săn mồi
“Diệp hộ vệ ”
Diệp Nhiên gật đầu nhanh vì thể một bình gạch cua nguyện ý cọ bồn cầu cả trưa
“Vậy cho Diệp hộ vệ ” Ân Trường Hoan đưa gạch cua cho Diệp Nhiên giỡn “Diệp hộ vệ nhận gạch cua của thì về nhất định giúp đỡ đấy”
Diệp Nhiên ôm chặt gạch cua trong ngực “Nhất định nhất định quận chúa cứ yên tâm”
Ân Trường Hoan phủ quận chúa Diệp Hoàn và mấy Diệp Nhiên cùng hồi Diệp phủ
Diệp Hoàn lưng ngựa thỉnh thoảng đầu Diệp Nhiên
“Công tử ” Diệp Nhiên hoảng sợ Diệp Hoàn “Đây là quận chúa đưa cho thể cướp ”
Ngữ khí Diệp Hoàn nhẹ nhàng “Đây là quận chúa tặng cho nên mới thuận tay đưa cho ngươi”
“Đó cũng là do ” Ai bảo ở mặt quận chúa đùa nghịch tâm cơ Diệp Nhiên uy hiếp “Công tử nếu cướp gạch cua của sẽ cho quận chúa vốn dĩ hôm qua đã tìm nữ nhi của Đồng phu nhân nhưng vì chuyện nhiều thêm với quận chúa nên mới giả bộ như tìm thấy”
Hai hộ vệ bên cạnh kính nể Diệp Nhiên: Diệp Nhiên ca quá liều mạng vì cái ăn mà dám uy hiếp chủ tử
Diệp Hoàn đầu trở thản nhiên “Ngươi suy nghĩ nhiều gạch cua của ngươi chứ thì sẽ tự đến phủ quận chúa để lấy mà”
Mặt Diệp Nhiên biểu cảm trong lòng lạnh
“Có việc khởi bẩm vô sự bãi triều” Giọng sắc nhọn của công công Kim Loan điện vọng
Bành ngự sử dậy khom “Khởi bẩm hoàng thượng hôm qua quận vương phủ Nam Dương mở tiệc thưởng cúc Lý phu nhân của Lại bộ thượng thư chỉ ở ngay mặt quận vương phi Nam Dương và chư vị phu nhân châm chọc khiêu khích Đức Dương quận chúa mà ngay cả khi Diệp thiếu khanh mặt ngăn thì Lý phu nhân còn Lý đại nhân là Lại bộ thượng thư trông coi việc xét công của các quan để uy hiếp Diệp thiếu khanh cần xen chuyện bao đồng”
Lại bộ thượng thư xong kinh hãi chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả bước khỏi hàng liên tục “Hoàng thượng vi thần oan uổng”
Bành ngự sử lạnh giọng “Lý thượng thư Lý phu nhân lúc đó ở ngay mặt mọi ngươi oan uổng cho quý phu nhân cần bảo các vị phu nhân hôm qua đến làm chứng ”
“Sao cần đến khác chứ” Có quan viên “Diệp thiếu khanh chẳng đang ở đây ”
Diệp Hoàn khỏi hàng “Khởi bẩm hoàng thượng hôm qua Lý phu nhân ăn với quận chúa đúng là chỗ thất lễ về phần uy hiếp tại hạ thì” Hắn dừng một chút “Có lẽ Lý phu nhân ý thể chỉ thuận miệng mà thôi”
Bành ngự sử khẽ “Thường xuyên thế mới thể thuận miệng thể thấy phu nhân Lý thượng thư bình thường đã uy hiếp ít ”
“Hoàng thượng” Lý thượng thư phịch một tiếng quỳ xuống đất run run “Vi thần thực sự biết chuyện ”
Lý thượng thư biết rõ tính nết của phu nhân nên trong lòng đã nắm chắc dám oan uổng nữa chỉ biết chuyện
Ánh mắt hoàng đế nặng nề chằm chằm Lý thượng thư chức vị Lại bộ thượng thư hoàng đế vốn cân nhắc để ai tới đảm nhiệm sở dĩ cho Lý đại nhân là bởi vì ở mặt khen Lý đại nhân vài câu nên mới điều về để xem một chút nếu thì đổi kết quả còn bao lâu mà đã dám ỷ thân phận uy hiếp nhi tử của trào phúng cháu gái của ai cho cái lá gan
“Lý đại nhân trẫm thấy hình như ngươi còn chuẩn để làm quan trong kinh thành”
“Hoàng thượng” Lý thượng thư ngẩng đầu kinh ngạc hoàng đế trong lòng dâng lên dự cảm
“Thôi ngươi vẫn là nên về chỗ cũ ” Hoàng đế trầm giọng “Chờ lúc nào ngươi nhận quy củ thì tiếp”
“Phụ hoàng” Anh vương dậy “Chuyện là do phu nhân của Lý đại nhân làm ngài xử trí như chỉ sợ sẽ bất công với Lý đại nhân”
“Phu thê một thể” Hoàng đế trách mắng “Hắn ngay cả phu nhân của cũng quản thì còn làm quan ”
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi