Đức Dương Quận Chúa - Chương 6
Dung mạo nam tử tuấn tú nhàn nhạt một tiếng lông mày nhăn phảng phất như băng tuyết tan chảy vạn vật sinh sôi nảy nở
Ân Trường Hoan chỉ hận chính học vẽ tranh nếu sẽ đem một màn vẽ để ngày đem ngắm thì
Ánh mắt thưởng thức của Ân Trường Hoan chút che giấu Diệp Hoàn cảm thấy chút buồn con ngươi luôn luôn thanh lãnh mấy phần ý “Quận chúa cũng là đến phủ Anh Võ hầu”
“Phải ” Ân Trường Hoan gật đầu “Phu nhân phủ Anh Võ hầu là đại bá mẫu của tới thăm bà”
Diệp Hoàn ấm giọng “Trùng hợp như cũng là đến thăm phu nhân Anh Võ hầu”
Ân Trường Hoan nháy mắt ngoài ý Diệp Hoàn mỹ nam cùng đại bá mẫu nàng liên hệ nàng biết
Ân Trường Hoan hiếu kì quá rõ ràng Diệp Hoàn giải thích “Mẹ cùng phu nhân phủ Anh Võ hầu lúc khuê trung là bạn bất quá ít biết Quận chúa ở lâu trong cung biết cũng là bình thường”
Ân Trường Hoan ồ một tiếng thật dài “Thì là như ” Nàng chuyển khỏi hoàng cung ở phủ quận chúa cũng mới gần một năm số lần đến phủ Anh Võ hầu hạn cơ hội gặp cơ hội đương nhiên là ít
Diệp Hoàn gật đầu với Ân Trường Hoan “Phải chính là như ”
Ân Trường Hoan sửng sốt một chút chợt bật một tiếng bật Trong lòng nàng Diệp Hoàn hẳn là thanh lãnh đến dính khói lửa trần gian tay cầm quạt lông đầu buộc khăn trong lúc nói cười tường mái chèo hôi phi yên diệt nhưng nghiêm túc phụ họa lời nàng Diệp Hoàn thế mà mang theo chút xíu đáng yêu cái giống tưởng tượng của nàng
Nàng cảm thấy khả năng hiểu lầm khả năng tâm cơ thâm trầm mà coi như tâm cơ thâm trầm nhưng một số thời khắc cũng thú vị tỉ như hiện tại
“Quận chúa cái gì” Hắn buồn lắm
Ân Trường Hoan mấp máy khóe môi lông mày nhíu “Chỉ là cảm thấy Diệp công tử thú vị”
Mi tâm Diệp Hoàn nhíu mặc dù giống như đang khen nhưng loại cảm giác là lạ
“Hai tới đây” Một nam nhân hơn hai mươi tuổi bước từ phủ Anh Võ hầu
Ân Trường Hoan đầu trông thấy liền ngọt ngào chào hỏi “Đại đường ca”
Diệp Hoàn chắp tay “Ân Lôi”
Nam nhân là trưởng tử Ân Lôi của Anh Võ hầu giống cha đều là võ tướng vẫn là võ trạng nguyên nhưng giống với Anh Võ hầu là trấn thủ biên cương lưu tại kinh thành bây giờ ở kinh thành là một tiểu tướng quân
Ân Lôi đến mặt bọn họ với Ân Trường Hoan “Muội đến mẹ cũng đang thăm đây”
“Đại bá mẫu là trưởng bối thể để đại bá mẫu thăm là tới thăm đại bá mẫu mới đúng” Trước mặt khác thể hiện sự quan tâm Ân Trường Hoan xưa nay keo kiệt lời dễ “Muội đại bá mẫu nhiễm phong hàn nghiêm trọng hiện tại thế nào đã khá hơn chút nào ”
Nàng là ở phủ Ân quốc công chuyện
Ân Lôi: “Tốt hơn nhiều lát nữa thấy hẳn là thể khỏe ”
“Thật ” Ân Trường Hoan nghiêng đầu một chút mắt sáng lên “Sớm biết còn tác dụng thì sẽ thăm đại bá mẫu sớm một chút như đại bá mẫu thể khỏe nhanh hơn”
Ân Lôi ha ha “Hiện tại cũng muộn”
Hắn đầu Diệp Hoàn hiểu rõ “Đệ là hôm qua thuận miệng mẹ trúng gió nên tới ”
Hôm qua cùng Diệp Hoàn ăn cơm ở bên ngoài canh gà ở tửu lâu nổi tiếng ăn cơm xong Diệp Hoàn đưa cho một phần canh gà mang về cho nương lấy lý do mẹ nhiễm phong hàn mà cự tuyệt Nhiễm phong hàn ăn thịt gà sẽ khiến bệnh tình nặng hơn
Diệp Hoàn phủ nhận “Chu di hơn thì ”
“Hôm qua đã cho là gần như khỏi hẳn nhất định chạy một chuyến ” Nói thì thế nhưng khóe miệng Ân Lôi tươi “Đi thôi chúng mẹ nếu thấy hai cùng đến biết sẽ vui tới ”
Ân Trường Hoan Diệp Hoàn một chút giọng điệu của đại đường ca đại bá mẫu hẳn là thích Diệp Hoàn
Ân Lôi dẫn bọn họ đến chính viện còn đến nơi đã thấy một thiếu nữ trẻ tuổi đang đỡ một phụ nhân hơn bốn mươi tuổi ngoài cửa thấy bọn họ thì khuôn mặt lập tức nở nụ hòa ái
“Trường Hoan Diệp Hoàn” Chu thị nhịn gọi bọn họ
Ân Trường Hoan chạy chậm đến bên cạnh Chu thị kéo tay Chu thị điềm nhiên “Đại bá mẫu”
Sau đó sang phía nữ tử bên cạnh chào hỏi “Hoài Di tỷ tỷ”
Ân Hoài Nghi là độc nữ của Chu thị lớn hơn Ân Trường Hoan một tuổi đã đính hôn hôn kỳ cũng định cuối năm nay khi trùng sinh Ân Trường Hoan còn tham gia tiệc cưới cũng là ở tiệc cưới nàng bắt gặp Ân Bạch Tuyết cùng Phó Dịch lén lút gặp mặt
Ân Hoài Nghi thấy cách ăn mặc của Ân Trường Hoan nhịn “Muội ỷ thái hậu trong cung để ý nên mới hồ nháo như ”
“Nào coi như ngoại tổ mẫu thấy cũng dám mặc như ” Ân Trường Hoan cọ xát bả vai Chu thị làm nũng “Đại bá mẫu Trường Hoan mặc như ”
Tướng mạo Ân Trường Hoan vốn tươi diễm lệ chính hồng sắc kỵ trang giúp nàng tôn lên khí thế hào hùng cho dù là ai cũng đều nên câu dễ
“Rất ” Chu thị vỗ vỗ tay Ân Trường Hoan cưng chiều “Trường Hoan là xinh nhất”
Ân Hoài Nghi bất đắc dĩ “Còn Diệp đại ca ở đây thể giữ hình tượng quận chúa của bản thân một chút”
“Diệp công tử cũng ngoại nhân” Ân Trường Hoan Diệp Hoàn một tiếng dáng tươi xán lạn như ánh bình minh “ Diệp công tử”
Diệp Hoàn buồn “Phải quận chúa cần để ý tại hạ”
Hai tiểu bối thương yêu đều tới Chu thị vui giống Ân Lôi thấy bọn họ liền khỏi hẳn
Có Ân Trường Hoan cùng Ân Hoài Nghi ở Diệp Hoàn ở chính viện lâu một lúc liền cùng Ân Lôi thư phòng Chu thị ở dùng cơm trưa đã đáp ứng
Diệp Hoàn rời Chu thị lập tức hỏi Ân Trường Hoan chuyện nàng xông cung
Chu thị mặc dù sủng ái Ân Trường Hoan nhưng loại chuyện cũng thể nhắc nhở nàng Ân Trường Hoan vẫn nàng là gặp ác mộng “Giấc mộng đáng sợ bây giờ nghĩ sẽ buồn đến rơi nước mắt”
Lời giả cho dù đã trùng sinh khi ngoại tổ mẫu còn sống nghĩ tới đời ngoại tổ mẫu qua đời nàng vẫn còn rơi nước mắt Chỉ là tình huống như càng ngày càng ít
Chu thị cũng cảm thấy chút khó tưởng tượng cũng quá tin tưởng nhưng bởi vì Ân Trường Hoan chuyện gì hoàng đế cũng từng truy cứu bà liền hỏi nhiều chỉ “Hoàng cung thể so với phủ quận chúa cháu về làm việc đều suy nghĩ thật kỹ”
Gần vua như gần cọp Ân Trường Hoan hiện tại sủng ái thì mọi chuyện đều vạn nhất thất sủng những chuyện thể trở thành nhược điểm để khác công kích nàng
Ân Trường Hoan biết Chu thị là thật tâm quan tâm nàng nhu thuận gật đầu “Cháu biết về sẽ cháu Diệp công tử đại bá mẫu cùng Thanh Tịnh sư thái là khuê trung bạn ”
Thanh Tịnh sư thái là pháp danh của Diệp Quỳnh khi xuất gia
Biết Ân Trường Hoan là cố ý sang chuyện khác Chu thị bất đắc dĩ gõ nhẹ trán nàng môtk cái “Cháu nha”
Ân Trường Hoan cũng tránh cọ xát vai Chu thị nũng nịu “Đại bá mẫu cho cháu một chút về Thanh Tịnh sư thái lúc còn trẻ cháu chút hiếu kì”
Ân Hoài Nghi biết rõ Ân Trường Hoan lảng sang chuyện khác lưu tình chút nào vạch trần nàng “Ta thấy là biết chuyện về Diệp đại ca thì đúng hơn”
“Nào ” là nếu như thể thuận tiện một chút thì càng
Ân Hoài Nghi cho Ân Trường Hoan một ánh mắt còn hiểu rõ Mắt Ân Trường Hoan lảng chỗ khác làm như thấy
“Thanh Tịnh sư thái là một cũng xuất sắc” Chu thị nghĩ một lúc liền lộ một nụ ấm áp “Đời gặp hai bằng hữu một là Thanh Tịnh sư thái một khác chính là Gia Di”
Chỉ tiếc hồng nhan bạc mệnh bọn họ một mất sớm một xuất gia
Chu thị trìu mến hai cô nương “Ta hi vọng các con quá mức xuất sắc chỉ mong các con có thể sống đơn giản bình an cả đời hưởng thụ những gì hạnh phúc nhất là ”
“Nương”
“Đại bá mẫu”
Ngữ khí Chu thị đầy bi thương Ân Trường Hoan cùng Ân Hoài Nghi nhịn thét lên
Chu thị vỗ vỗ tay ”Nữ nhân quá mức xuất sắc cũng là chuyện bình thường là phúc”
Ân Hoài Nghi mặt Ân Trường Hoan yếu ớt “Nương cảm thấy gương mặt quận chúa của Trường Hoan là bình thường ”
Ân Trường Hoan sờ mặt hất cằm “Ai dám ngấp nghé sắc khi dễ sẽ đánh cho mẹ cũng nhận ”
Chu thị bật một tiếng “Tính cách Trường Hoan lợi hại thái hậu nương nương cùng hoàng thượng che chở xuất sắc một chút cũng ”
Thân phận Ân Trường Hoan đã định cuộc sống của nàng sẽ bình thường đã thể bình thường bằng xuất sắc một chút xuất sắc đến mức khác dám khi dễ nàng mới thôi
Ra đến chính viện Ân Lôi thuận miệng hỏi “Đệ cùng Trường Hoan quen biết”
Diệp Hoàn hồi “Khá từng vài lần duyên phận Chỉ là biết Chu di yêu thương quận chúa như ”
“Đó là dĩ nhiên ” Ân Lôi “Mẹ cùng Gia Di trưởng công chúa quan hệ huống chi Hoài Nghi thể bình an đời bộ đều nhờ Gia Di trưởng công chúa”
“Chuyện đại khái biết lúc mẹ sinh Hoài Nghi thì khó sinh thấy mẹ sắp một thi hai mệnh Gia Di trưởng công chúa liền mặt mời Chương thái y đã cáo lão Nếu thì làm mà Hoài Nghi”
Chuyện Diệp Hoàn biết “Vậy danh tự Hoài Nghi chẳng lẽ là chỉ trưởng công chúa”
Ân Lôi gật đầu “Không sai lúc đầu cái tên nhưng khi trưởng công chúa nhận làm mẹ nuôi thì mẹ liền khăng khăng đem danh tự của Hoài Nghi sửa ”
“Xem Chu di cùng Gia Di trưởng công chúa cảm tình ”
“ nương lúc bà một mang theo ở trong phủ Ân quốc công tuy bên ngoài đến mức khi dễ bà nhưng thái độ lạnh lùng luôn khiến dễ chịu mãi đến khi trưởng công chúa đến Ân gia mẹ mới chuyện”
Lúc Anh Võ hầu còn Anh Võ hầu Chu thị chỉ là một phu nhân của con thứ ở phủ quốc công to như trượng phu ở bên cạnh thời gian đó nhiều khổ sở
Ân Lôi thở dài “Chỉ là đáng tiếc trưởng công chúa sớm lưu Trường Hoan tội nghiệp cha thương nàng”
Diệp Nhiên luôn theo bên cạnh hai kỳ quái “Ân quốc công thương quận chúa Không khả năng”
“Có cái gì mà thể nào ” Giọng Ân Lôi mỉa mai một tiếng “Chỉ sợ nhị thúc của còn thương tam phòng Ân Bạch Tuyết hơn cả Trường Hoan”
Diệp Hoàn mỉm “Quận chúa như thái hậu hoàng thượng còn Chu di cùng hề kém Ân quốc công”
Ân Lôi to “Lời thật ”
Diệp Hạo hồ nghi sắc mặt như thường của Diệp Hoàn lời giống lời công tử bọn họ sẽ
Anh Võ hầu chỉ Chu thị là phu nhân Chu thị cũng chỉ sinh Ân Lôi Ân Hoài Nghi cho nên chủ tử phủ Anh Võ hầu ít thêm Ân Trường Hoan cùng Diệp Hoàn là năm thế là liền chia bàn
Ăn xong bữa trưa Diệp Hoàn cáo từ rời Chu thị nghỉ trưa Ân Trường Hoan phòng Ân Hoài Nghi hai tỷ ở giường chuyện phiếm
“Diệp công tử thường xuyên đến phủ Anh Võ hầu ” Ân Trường Hoan hỏi
Ân Hoài Nghi giống như mà Ân Trường Hoan”Ta biết hỏi mà”
Ân Trường Hoan cũng hổ lẽ thẳng khí tráng “Muội thể hỏi thì chỉ còn hỏi tỷ thôi thể biết ”