Đức Dương Quận Chúa - Chương 55
Diệp Hoàn bình tĩnh Ân Bác Văn một lúc nhẹ nhàng một tiếng “Không hiểu cũng ”
“Oan đầu nợ chủ làm việc ác thì dù là sớm muộn cũng đều sẽ đền tội” Hắn gằn từng chữ “Một kẻ cũng chạy thoát”
Mặt Ân Bác Văn âm trầm khóe miệng nở nụ trào phúng “Đều Diệp đại nhân là khiêm khiêm quân tử đáng lẽ thế nhân nên thấy bộ dáng bây giờ của ngươi”
“Cái cần ngươi quan tâm ” Diệp Hoàn “Ngươi vẫn là nên ngẫm tương lai Ân gia ”
Diệp Nhiên nhìn sắc mặt Diệp Hoàn cảm thấy từ khi công tử thích quận chúa liền bắt đầu thay đổi hiện tại trở nên cay nghiệt như tiến bộ ít nha
“Ta còn tưởng rằng thể luôn giữ bình tĩnh” Sau khi khỏi nhà lao Diệp Nhiên
“Hắn bình tĩnh chẳng qua là cảm thấy bản thân tội hoặc là mặc dù tội nhưng lớn Hiện tại đã phán quyết nếu còn thể bình tĩnh thong dong ngược lại bội phục ”
Diệp Nhiên thấp giọng “Kia là Gia Hòa trưởng công chúa ”
“Không biết ” Diệp Hoàn giương mắt kiểm gì đó nhưng là khi thấy phía liền ngừng nở nụ tươi kinh ngạc gọi “Quận chúa”
“Diệp đại nhân” Ân Trường Hoan đến chỗ Diệp Hoàn thấy phía Diệp Hoàn là nhà lao nàng “Diệp đại nhân nhà lao ”
Diệp Hoàn ôn hòa “Ta kết quả phán quyết cho Ân hầu gia”
Ân Trường Hoan bĩu môi “Hầu gia gì chứ hiện tại chỉ là một bạch thân(*)”
(*) Bạch thân: thường dân
“Là tại hạ lỡ lời ” Diệp Hoàn dung túng “Sao quận chúa tới đây”
Nhà lao Đại Lý tự đều là giam giữ những kẻ phạm trọng tội mà Đại Lý tự thủ vệ sâm nghiêm bình thường sẽ đến nơi
Ân Trường Hoan: “Ta đến hỏi vài vấn đề” Hắn ở đây là chỉ Ân Bác Văn
“Vậy cần tại hạ cùng quận chúa ”
“Không cần ” Ân Trường Hoan khoát tay “Ta cũng đứa bé Diệp đại nhân làm công vụ của ”
Diệp Hoàn ép buộc Ân Trường Hoan cùng mấy lời thấy nhưng Ân Trường Hoan rời vẫn dời mắt
Trong ngục yên tĩnh
Ân Trường Hoan đến mặt Ân Bác Văn thấy bộ dạng chật vật của Ân Bác Văn nàng rõ trong lòng là cảm giác gì phức tạp còn thoải mái Ân Bác Văn chỉ là một bạch thân như lúc với Diệp Hoàn nữa
Ân Bác Văn thấy Ân Trường Hoan cũng kinh ngạc lập tức “Trường Hoan phụ thân hại mẫu thân con cũng tham ô nhận hối lộ là hoàng cữu cữu con và Diệp Hoàn hãm hại ”
Ân Trường Hoan bình tĩnh hỏi “Vậy xem tại bọn họ hãm hại ”
Ân Bác Văn nghẹn vì ư đương nhiên là vì hoàng đế bất bình thay Gia Di trưởng công chúa nhưng thể
“Người xem ngay cả cũng nên lời” Ân Trường Hoan ngước nhà lao so với tưởng tượng của nàng thì hơn nhiều Hộ vệ đem tới một cái ghế Ân Trường Hoan xuống nghiêm mặt “Ta hôm nay đến là vì kêu oan một vấn đề hỏi”
“Vấn đề gì” Sắc mặt Ân Bác Văn thể nữa Ân Trường Hoan càng nhẹ nhõm thì càng cảm thấy chật vật Tựa như Gia Di trưởng công chúa luôn cao cao tại thượng
Ân Trường Hoan hỏi “Người thể vì bảo vệ Ân Bạch Tuyết mà hạ độc chết ”
Diệp Hoàn làm chuyện là vì bảo vệ Ân Bạch Tuyết nàng cẩn thận phân tích nghĩ Ân Bác Văn Trình thị và Ân lão phu nhân đều thể nhưng Trình thị và Ân lão phu nhân bản lĩnh làm chuyện hai bọn họ dám tay với quận chúa đương triều Bọn họ dám nhưng Ân Bác Văn thì chắc chắn
“Con đang gì ” Ân Bác Văn “Con và Bạch Tuyết đều là nữ nhi của hại con chứ”
Ân Trường Hoan biết sẽ tìm kết quả nhưng nàng vẫn hỏi cho nên Ân Bác Văn xong nàng cảm giác gì
“Kỳ thật cảm thấy kỳ quái vì thích cũng là nữ nhi của mà nhưng về nghĩ lẽ làm cha con cũng cần duyên phận mà và cái duyên phận Về khi biết cái chết của mẫu thân đơn giản nghĩ căn bản cũng thích mẫu thân sở dĩ lấy mẫu thân của là bởi vì trở thành thế tử của Ân quốc công”
Chuyện là hai ngày Ân Trường Hoan từ chỗ hoàng đế hoàng đế vì Gia Di như ý nguyện gả cho Ân Bác Văn nên dùng thân phận thế tử của Ân quốc công uy hiếp Ân Bác Văn
Lúc phụ thân Ân Lôi đã bộc lộ tài năng ở biên cương tuy tước vị đều là do nhi tử trưởng kế thừa nhưng Ân Bác Văn là do kế thất sinh phụ thân Ân Lôi là trưởng tử năng lực trác tuyệt làm thế tử Ân quốc công cũng chuyện thể thế là Ân Bác Văn chấp nhận lời uy hiếp của hoàng đế cưới Gia Di trưởng công chúa
Sự oan uổng bất đắc dĩ mặt Ân Bác Văn dần biến mất thay đó là sự sắc lạnh giống như đã cởi bỏ lớp ngụy trang lộ bản tính thật “Ngươi đã biết”
Chuyện Ân Bác Văn từng với bất kỳ ai rõ ràng mới là nhi tử trưởng của Ân gia kế thừa Ân quốc công phủ là chuyện thiên kinh địa nghĩa(*) thế nhưng cuối cùng thông qua cưới Gia Di trưởng công chúa mới thân phận thế tử
(*) Thiên kinh địa nghĩa: lẽ thường gì nghi ngờ
Với Ân Bác Văn thì đây là sự sỉ nhục sỉ nhục như thấm trong xương tủy khiến mỗi lần nhớ tới đều hận thể kéo long ỷ xuống nhưng cái dũng khí và bản lĩnh
“Phải đã biết nhưng cũng đồng tình với ”
Ân Trường Hoan lên nàng mới mười sáu tuổi cao hơn Ân Bác Văn nhưng một thân khí thế thể hề yếu hơn Ân Bác Văn thậm chí còn mạnh hơn
“Nếu kể chuyện cho mẫu thân biết thì mẫu thân của nhất định sẽ để hoàng cữu cữu làm như thế nhưng làm sợ dám mạo hiểm rủi ro cho nên chấp nhận “chịu nhục” cưới mẫu thân một bên hưởng thụ chỗ khi lấy mẫu thân một bên phẫn nộ hoàng cữu cữu bức bách ”
“Ngươi thì biết cái gì ” Ân Trường Hoan chạm đến chỗ đau của Ân Bác Văn giống như là vò đã mẻ sợ rơi còn bày vẻ ôn hoà trang nhã mặt Ân Trường Hoan nữa mà lạnh giọng quát “Ngươi đời đã là quận chúa đều cao cao tại thượng như mẫu thân ngươi đều hoàng đế và thái hậu sủng ái các ngươi thì biết cái gì các ngươi cái gì cũng biết”
“Ta biết cảm thụ của ” Ân Trường Hoan từ từ “ biết làm để làm biết việc nên làm việc nên làm mà đã xứng đáng là con nữa ”
Ân Bác Văn phẫn nộ trừng Ân Trường Hoan “Nghiệt nữ”
Ân Trường Hoan khẽ “Trước giờ trong lòng cũng coi là nữ nhi”
Không để ý sự điên cuồng của Ân Bác Văn Ân Trường Hoan ngoài Đi ngang qua một gian nhà lao thấy bên trong là Trình thị Bà ôm đầu gối trong góc Ân Trường Hoan ngoài nhà lao mà bà cũng phản ứng gì
Nha dịch coi ngục tưởng Ân Trường Hoan chuyện với Trình thị liền đá đá cửa nhà lao cửa làm bằng sắt phát tiếng vang chói tai Tiếng vang đánh thức Trình thị bà chậm rãi ngẩng đầu về phía Ân Trường Hoan
Mới hơn nửa tháng mà Trình thị như già mười mấy tuổi ánh mắt đều nhuốm màu tang thương
Bà Ân Trường Hoan một lúc cúi đầu câu nào
Ân Trường Hoan cũng gì Trình mặc dù ác độc nhưng kẻ chân chính với mẫu thân nàng là Ân Bác Văn
Ân Trường Hoan khỏi nhà lao phụ thân cũng quan trọng nàng còn nhiều yêu quý nàng mà
“Diệp đại nhân” Ân Trường Hoan Diệp Hoàn vẫn ở cửa nhà lao kinh ngạc “Sao còn ở đây”
“Ta…”
“Công tử nhà yên tâm về quận chúa nên mới cố ý ở chỗ đợi ngài” Diệp Nhiên cướp lời
Diệp Hoàn đầu Diệp Nhiên nhíu mày trách mắng “Lắm miệng”
Diệp Nhiên theo Diệp Hoàn nhiều năm như đương nhiên biết Diệp Hoàn tức giận thật nhưng vẫn cúi đầu xuống bởi vì diễn trò thì làm đến cùng
Diệp Hoàn về phía Ân Trường Hoan “Ta lo lắng Ân Bác Văn chấp nhận phán quyết sẽ với quận chúa mấy câu dễ ”
“Hắn khó thì cũng thèm để ý ” Ân Trường Hoan ngoài “Mà …” Nàng nghiêng đầu Diệp Hoàn tiếp tục nữa
“Mà gì”
Ân Trường Hoan lắc đầu mắt cong lên như vầng trăng non xinh ngữ khí nhẹ nhàng giảo hoạt “Ta cho ”
Nói chuyện với Ân Bác Văn xong làm tâm tình nàng trở nên thoải mái nhưng chỉ cần nghĩ đến mặt Diệp đại nhân mọi buồn phiền đều tiêu tan hết
Thế gian một mỹ nam như Diệp đại nhân vì hạng vô tình vô nghĩa như Ân Bác Văn mà tức giận quả thực là lãng phí thời gian nàng Ân Trường Hoan thích lãng phí để ngắm mỹ nam nha
Nửa năm ngắn ngủi Ân giá xưng tụng hiển hách ở kinh thành đã chính thức sụp đổ
Tước vị của Ân Bác Văn phế Ân gia đương nhiên là thể ở phủ hiện tại nữa
Lúc phủ là hoàng đế ban cho phủ Ân gia quốc công lúc Ân Bác Văn giáng từ quốc công xuống hầu tước thì hoàng đế cũng bắt bọn họ dọn ngoài chỉ khóa bớt một bộ phận viện tử để phòng ngừa vượt qua quy chế
Đáng nhắc tới chính là hoàng đế mặt mũi Ân gia và Anh Võ hầu từng lập công lao nên cho xét nhà Ân gia
Người Ân gia chuyển khỏi phủ Ân hầu đó liền dọn tới cửa nhà Đồng gia Đồng thị và Ân Bác Võ vẫn hòa ly Ân Bác Võ cảm thấy thẹn với Đồng thị nhưng Ân lão phu nhân thấy
Anh Võ hầu tuy là con thứ nhưng bà đã từng khắt khe với Chu thị bây giờ phân gia bà tuyệt đối sắc mặt Chu thị để sống nhưng Ân Bác Văn phế Ân Bác Võ chỉ nhận cái chức quan nhàn tản về Ân gia chỉ thể trông cậy Đồng gia thôi Cho nên Ân lão phu nhân vô luận như thế nào cũng đồng ý cho Ân Bác Võ và Đồng thị hòa ly thậm chí lấy cái chết bức bách nhưng bà chỉ ép Ân Bác Võ Đồng gia và Đồng thị đều quan tâm bà tìm chết
Mặc dù chuyện Trình thị đánh tráo hài tử tra là liên quan đến Ân lão phu nhân nhưng Đồng gia đều nhất trí cho rằng Ân lão phu nhân thể biết chút tình hình nào
Ân lão phu nhân cậy già lên mặt Đồng thị trong cơn tức giận liền bẩm báo Đại Lý tự
Nhà bình thường hòa ly từng tìm quan phủ dù tìm quan phủ cũng chỉ là huyện nha mà Đại Lý tự nhưng Ân gia đặc thù Trịnh Xuyên mà tiếp nhận kiện cáo hòa ly
Không mời nhiều tới Trịnh Xuyên phán định Đồng thị cùng Ân Bác Võ hòa ly Ân gia trả đồ cưới cho Đồng thị còn Ân gia đền bù một phần gia sản cho Đồng thị
Đồng thị nhận tiền đền bù nhưng Diệp Hoàn “Đây cho phu nhân mà là cho nữ nhi của phu nhân đây là thứ mà nàng nên ”
Đồng thị sửng sốt hốc mắt trong nháy mắt liền đỏ lên lẩm bẩm “Ta còn thể tìm thấy con bé ”
“Nhất định có thể ” Ánh mắt Diệp Hoàn ôn hòa “Quận chúa vẫn luôn phái tìm kiếm quận chúa còn từ bỏ thì phu nhân thể từ bỏ chứ”
Bởi vì dọn nhà nên đồ đạc của Ân gia đều chỉnh lý Trịnh Xuyên lo lắng Ân gia về sẽ ăn vạ nên đã đưa tiền đền bù luôn cho Đồng thị ở sảnh chính của Đại Lý tự
Ân lão phu nhân náo loạn đương nhiên bà náo loạn nhưng Trịnh Xuyên là ai chứ là biểu ca của Gia Di đó thể thương hại Ân lão phu nhân cuối cùng Ân lão phu nhân tức đến ngất khi tỉnh dậy còn trúng gió
Có Trịnh Xuyên làm việc vô độ làm trưởng bối tức đến ngất xỉu xứng là quan
Lời truyền đến tai Diệp Hoàn Diệp Hoàn ngay mặt mọi nghiêm túc nghĩa chính ngôn từ “Trịnh đại nhân hiệp nghĩa ý chí thay tiểu thư Đồng gia giải oan màng đến thanh danh bản thân Ta thật hỏi một câu để đã mất thân nữ tiếp tục ở Ân gia chịu tra tấn thì là quan là tôn kính trưởng bối ”
“Nếu đúng là như thì Diệp Hoàn tình nguyện làm một cũng làm một kẻ bên ngoài thì thiện lương nhưng bên trong thối rữa”
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi