Đức Dương Quận Chúa - Chương 53
Ngự thư phòng hoàng đế lên cơn giận dữ đập vỡ vô số chén trà Mặc dù đó hoài nghi việc Gia Di chết liên quan đến Ân Bác Văn dù cũng chứng cứ mà sợ oan uổng Ân Bác Văn sẽ khiến linh hồn Gia Di trời thương tâm nhưng khi biết thân thế của Ân Bạch Tuyết và chuyện Trình thị đánh tráo hài tử thì cảm thấy Gia Di chết khẳng định dính dáng đến Ân Bác Văn
Hoàng đế quá tức giận thậm chí còn nghĩ nếu ép Ân Bác Văn cưới Gia Di thì Gia Di còn sống Trịnh thái hậu sẽ đầu bạc tiễn đầu xanh Ân Trường Hoan sẽ mất mẫu thân từ nhỏ Đương nhiên ý nghĩ chỉ là nhất thời cứ nghĩ đến Ân Bác Văn là càng thêm tức giận Nếu Ân Bác Văn thì Gia Di chứ
“Hoàng thượng bớt giận ” Cao công công an ủi “Hiện tại quan trọng nhất là tra chân tướng để thay trưởng công chúa báo thù”
Một tiểu thái giám tiến bẩm báo “Diệp đại nhân tới”
Cao công công thở phào bây giờ chắc chỉ Diệp Hoàn mới có thể làm yên lòng hoàng đế tự ngoài cửa mời Diệp Hoàn nhỏ giọng “Hoàng thượng tức giận”
Diệp Hoàn khẽ vuốt cằm phụ hoàng của hôn quân nhưng cũng một minh quân vĩ đại Hắn là một nặng tình nhất là với những ai tâm ý với Trịnh thái hậu coi như con ruột nên cũng coi Gia Di như ruột ngay cả Gia Hòa cũng bằng
Nhìn thấy Diệp Hoàn hoàng đế liên tục hỏi ngừng “Trường Hoan ”
Đại đường tỷ của tam phòng bỗng biến thành hài tử của phụ thân và kế mẫu hoàng đế nghĩ đến đây còn lập tức hạ chỉ xử trảm cả ba
“Quận chúa vẫn ” Diệp Hoàn “Vi thần đã đưa quận chúa về phủ quận chúa ”
Hoàng đế vẫn yên lòng lo lắng “Đó là con biết đứa bé từng để lộ thương tâm ngoài”
Hoàng đế nhíu mày gọi Cao công công bảo đến khố phòng lấy vài đồ mang cho Ân Trường Hoan đó với Diệp Hoàn “Nha đầu Trường Hoan chỉ thích trẫm thưởng quà mỗi lần trẫm thưởng thì bất kể là giá trị bao nhiêu con bé đều vui”
Cao công công mỉm trong lòng tự nhủ mặc dù lần nào ngài cũng đưa đồ vật giá trị cao đến nhưng nếu cũng thường xuyên ban thưởng như cũng sẽ vui đến nhảy cẫng lên
Diệp Hoàn như biết một chuyện quan trọng trịnh trọng “Thì là thế”
Hắn nhớ là khố phòng trong phủ của cũng ít đồ Hắn mặc dù gia tộc chống lưng nhưng nhiều năm nay hoàng đế đã bí mật cho nhiều thứ Diệp gia còn cho tất cả đồ cưới của mẫu thân thêm tự tích lũy thể coi là sung túc
Diệp Hoàn ở ngự thư phòng thêm hai khắc nữa mới rời lúc còn mang theo ý chỉ của hoàng đế tra rõ Ân Bác Văn chỉ điều tra Trình thị đánh tráo hài tử và chân tướng cái chết của Gia Di trưởng công chúa mà còn cả Ân Bác Văn nữa
Nước quá trong thì cá quá khắt khe thì chẳng ai theo Làm quan thanh liêm bao nhiêu lúc hoàng đế coi trọng thì nhưng khi hoàng đế bất mãn thì thể sẽ kéo ngươi xuống chịu tội
Vô luận là Ân Bác Văn mưu hại Gia Di trưởng công chúa thì Ân gia đều toang
Ra khỏi ngự thư phòng Diệp Hoàn đang định xuất cung thì một ma ma tiến lên cung kính “Diệp đại nhân thái hậu nương nương Từ Ninh cung cho mời”
Ngoại tổ mẫu của Trường Hoan Diệp Hoàn theo ma ma đến Từ Ninh cung “Quận chúa tiến cung”
Ma ma trả lời “Có ở trong cung”
Diệp Hoàn mỉm chỉ là khi đến Từ Ninh cung thấy Ân Trường Hoan nghĩ chắc bây giờ Ân Trường Hoan ở Từ Ninh cung nếu khi thấy tới thì Ân Trường Hoan nhất định sẽ vui vẻ chào hỏi trong mắt lóe lên tán thưởng dung mạo của
“Trường Hoan tìm Bình Dương ” Trịnh thái hậu chỉ cái ghế ở bà thản nhiên “Ngồi ”
Diệp Hoàn hỏi Trịnh thái hậu vì Ân Trường Hoan xuống “Thái hậu nương nương hỏi bản án của Ân gia”
Trịnh thái hậu “Không ”
Cung nữ đưa cho Diệp Hoàn một ly trà Trịnh thái hậu như một trưởng bối bình thường “Nếm thử xem đây là trà mà Trường Hoan thích nhất đấy”
Diệp Hoàn nâng chén trà lên dùng nắp trà… lướt qua mặt nước ngửi hương trà nồng đậm Diệp Hoàn thấy khó hiểu Trịnh thái hậu tìm vì bản án trong miệng cứ nhắc đến Ân Trường Hoan chẳng lẽ là về Ân Trường Hoan với
Uống một ngụm Diệp Hoàn khen “Trà ngon khó trách là trà quận chúa thích nhất”
Trịnh thái hậu như chuyện phiếm “Trà là nước phụ thuộc cống nạp hàng năm chỉ năm lượng là trà cống phẩm ít nhất vì Trường Hoan thích nên hoàng đế liền cho ai gia hết”
“Hoàng thượng thật sủng ái quận chúa” Diệp Hoàn “Vừa mới ở ngự thư phòng tại hạ còn thấy hoàng thượng sợ quận chúa chịu ủy khuất Cao công công lựa chút đồ mang cho quận chúa”
“Hoàng đế lòng Trường Hoan từ nhỏ đã mất mẫu phụ thân là một như hoàng đế khó tránh khỏi chút thiên vị chỉ là ai gia vẫn yên lòng” Bà về phía Diệp Hoàn chậm rãi “Ngươi biết tại ”
Diệp Hoàn lắc đầu “Tại hạ biết”
Trịnh thái hậu nhẹ nhàng “Bởi vì Trường Hoan đang lớn lên mà ai gia và hoàng đế gần đất xa trời ai gia và hoàng đế đều thể chiếu cố Trường Hoan cả đời”
Diệp Hoàn lập tức dậy chắp tay sợ hãi “Thái hậu nương nương tuyệt đối nên như quận chúa sẽ thương tâm”
“Đây là sự thật gì mà thương tâm ” Trịnh thái hậu hiệu cho Diệp Hoàn xuống ngữ khí bình thản “Sinh lão bệnh tử ngay cả hoàng đế cũng chạy thoát”
Dám hoàng đế vạn tuế chỉ e là trong hoàng cung chỉ mỗi Trịnh thái hậu…
“Ai gia sống đến tuổi là đã đủ nhưng Trường Hoan vẫn còn nhỏ ai gia tìm cho con bé một phu quân thể che chở nó cả đời” Trịnh thái hậu dừng một chút “Chỉ là Trường Hoan ai gia và hoàng đế chiều hư ”
“Không” Diệp Hoàn cắt ngang Trịnh thái hậu “Quận chúa hề ngài và hoàng thượng làm hư ngài giáo dục quận chúa ”
Trịnh thái hậu khóe mắt xuất hiện nếp nhăn sâu “Người thích nó đương nhiên sẽ thấy nó nhưng kẻ thích nó sẽ cảm thấy nó là một đáng ghét”
Diệp Hoàn “Đó đều là một đám ngu ”
Ánh mắt Trịnh thái hậu lóe lên vẻ hài lòng bà nhớ lúc Phó Dịch và Trường Hoan đính hôn cũng từng câu khen Trường Hoan nào ngay thẳng thế
Bà lúc chỉ cảm thấy Phó Dịch tính cách trọng nhưng Diệp Hoàn chẳng lẽ kém hơn Phó Dịch làm xử thế như Phó Dịch thể so với Diệp Hoàn ngay thẳng Lúc đối mặt với phu nhân của mà còn thể duy trì nội tâm bình thường thì thật hoài nghi thật lòng
“ thế nhân vẫn nhiều kẻ ngu lắm” Trịnh thái hậu sầu lo thở dài “Muốn tìm một nguyện ý thay ai gia tiếp tục nuông chiều Trường Hoan hề dễ dàng”
Ánh mắt Diệp Hoàn lấp lóe hôm nay nếu là Ân Trường Hoan thì lẽ sẽ nhận lời nhưng là Trịnh thái hậu-một đã nuôi lớn hoàng đế còn khiến hoàng đế tôn kính hơn cả mẫu thân ruột cho nên Diệp Hoàn dám khinh thường Trên thực tế thì từ khi Từ Ninh cung đã thêm vài phần cảnh giác
Trịnh thái hậu Diệp Hoàn một chút dậy “Bồi ai gia ngoài một chút ”
“Vâng” Diệp Hoàn cung kính lưng Trịnh thái hậu ngoài Từ Ninh cung
Đã tháng tám nóng bức đã còn bây giờ gió mát thổi qua dịu nhẹ
Diệp Hoàn theo Trịnh thái hậu tản bộ trong vườn Trịnh thái hậu hỏi “Ngươi biết chuyện hoàng thượng tứ hôn cho Bình Dương ”
Diệp Hoàn nhíu mày hiểu tại Trịnh thái hậu đột nhiên nhắc đến Bình Dương “Có ạ Phò mã Hứa Ngạn tại hạ từng tiếp xúc mấy lần là một tài hoa”
“Vậy là ” Trịnh thái hậu từ ái “Bình Dương là công chúa tính tình cũng giống Trường Hoan mẫu thân con bé dịu dàng nên con bé cũng ”
Diệp Hoàn trầm mặc chờ Trịnh thái hậu tiếp
“Có thân phận công chúa chắc hẳn Hứa Ngạn cũng dám nạp làm Bình Dương nhận tức giận ” Trịnh thái hậu đầu Diệp Hoàn lộ nụ hòa ái “Ngươi là nam tử lẽ rõ một nữ nhân nếu thật sự quan tâm phu quân của thì bao giờ nguyện ý cho phu quân nạp ”
Diệp Hoàn hiểu ý của Trịnh thái hậu trịnh trọng thành khẩn “Tại hạ cũng cảm thấy nạp là thỏa đáng duy nguyện tìm một sống đến đầu bạc bất tương ly(*)”
(*) Đầu bạc bất tương ly: đến bạc đầu cũng xa
“Vậy về phu nhân của ngươi nhất định sẽ hạnh phúc ” Sắc mặt Trịnh thái hậu chút biến hóa nào phảng phất lời hứa hẹn của Diệp Hoàn “Hi vọng Trường Hoan của ai gia cũng thể gặp một như ”
“Nhất định có thể mà” Diệp Hoàn “Chỉ cần quận chúa nguyện ý”
“Nó là một cô nương ngốc” Trịnh thái hậu lắc đầu “Hiện tại chỉ cần thấy một công tử dáng dấp tuấn tú thì e là còn nghĩ tới vấn đề ”
“Huống hồ” Nụ của Trịnh thái hậu dần dần biến mất “Huống hồ thân phận của Trường Hoan đã mặc định là bình thường sẽ bảo vệ nó”
Bà chằm chằm Diệp Hoàn đôi mắt bình tĩnh lay động nhưng che giấu sóng biển cuộn trào “Ngươi hiểu ”
Diệp Hoàn trấn định hồi Trịnh thái hậu bà đã biết cái gì là… Bà đã biết tất cả mọi chuyện
“Ngoại tổ mẫu ” Ân Trường Hoan chạy tới thấy Diệp Hoàn kinh ngạc “Sao Diệp đại nhân ở đây”
Trịnh thái hậu đưa tay thay Ân Trường Hoan chỉnh trâm cài tóc ôn nhu “Nghe Diệp đại nhân tiến cung ai gia gọi đến hỏi một chút chuyện Ân gia”
“Ra là ” Ân Trường Hoan với Trịnh thái hậu “Đều là mấy chuyện ghê tởm ngoại tổ mẫu cần hỏi chỉ cần chờ Diệp đại nhân tra rõ ràng chân tướng là ”
“Cái miệng vẫn kiêng kỵ như ” Trịnh thái hậu gõ một cái trán Ân Trường Hoan “Ai gia mệt cháu thay ngoại tổ mẫu tiễn Diệp đại nhân ”
“Được ạ” Ân Trường Hoan lập tức đồng ý về phía Diệp Hoàn “Diệp đại nhân chúng thôi”
Diệp Hoàn chắp tay cáo từ Trịnh thái hậu “Phiền quận chúa ”
“Không phiền phức” Ân Trường Hoan tủm tỉm về phía cửa cung “Dù cũng việc gì coi như tản bộ Huynh tiến cung làm gì thật là vì chuyện Ân gia ”
“Phải ” Diệp Hoàn Ân Trường Hoan “Ta tiến cung là vì Tiền ma ma đã nhận tội”
Mắt Ân Trường Hoan sáng lên “Vậy bà chuyện liên quan đến Ân Bác Văn ”
“Không ” Diệp Hoàn “Bà hình như Ân hầu gia thực sự biết chân tướng”
“Hắn biết thể nào” Ân Trường Hoan xùy một tiếng “Những trong tay Ân Bác Văn nhận tội ”
“Không ” Đi ngang qua một cái hồ Diệp Hoàn từ bên trong đến bên ngoài “Ta nghĩ bọn chỉ sợ sẽ dễ lấy lời khai”
Giọng Ân Trường Hoan lạnh như băng “Không dễ lấy lời khai thì dùng cực hình ngược xem thử rốt cuộc là xương cốt của bọn cứng rắn là mạnh miệng đây”
Dứt lời nàng đầu Diệp Hoàn cắn môi góc hỏi “Huynh cảm thấy quá độc ác ”
Nam nhân đều thích nữ tử ôn nhu nàng hung ác như thế dọa Diệp đại nhân chạy mất
“Sao thế chứ quận chúa quá lo lắng ” Diệp Hoàn bật “Nếu nhân từ với hạng thì Diệp Hoàn cũng hoài nghi là nhân từ ”
Ân Trường Hoan nhoẻn miệng nàng biết Diệp đại nhân giống những khác mà “Diệp đại nhân thật ”
“Quận chúa quá khen”
Diệp Hoàn đến phong đạm vân khinh(*) thầm nghĩ nếu mà nàng thích thì ích gì chứ
(*) Vân đạm phòng khinh: bình thản màng đến điều gì khác tựa như gió nhẹ mây hờ hừng trôi