Đức Dương Quận Chúa - Chương 51
- Nhà
- Đức Dương Quận Chúa
- Chương 51 - Vuốt mông ngựa cũng thật thành thạo, điêu luyện
Ân Trường Hoan Trịnh Xuyên cái liên quan đến Diệp Hoàn Diệp Hoàn yên tâm làm gì
Diệp Hoàn chắp tay với Trịnh Xuyên chắp tay ôn nhu Ân Trường Hoan “Ta sẽ trở nhanh thôi”
Ân Trường Hoan đến đỏ cả mặt đành thở dài trong lòng nàng cự tuyệt Diệp đại nhân mà vẫn giúp nàng da mặt của nàng dày lên nếu thì chờ mọi chuyện kết thúc nàng với Diệp đại nhân là nàng thích một chút
“Công tử ” Diệp Nhiên cùng Diệp Hoàn ngoài
Mặt Diệp Hoàn thay đổi phân phó “Phái giám sát Ân gia chỉ phép nhưng cho phép ”
Diệp Nhiên nghiêm mặt “Rõ”
Ra khỏi Đại Lý tự Diệp Hoàn xe ngựa mà trực tiếp lên ngựa Diệp Nhiên cùng tiến cung nhưng từ chối “Ngươi ở Đại Lý tự theo phân phó của quận chúa”
Diệp Nhiên “Vâng”
“Trường Hoan” Tội danh mưu hại trưởng công chúa Ân gia làm mà đỡ nổi Ân lão phu nhân nức nở Ân Trường Hoan còn cái khí thế hùng hổ lúc tranh biện với Trịnh Xuyên nữa “Cháu hiểu lầm phụ thân phụ thân cháu thể hại mẫu thân cháu chứ đó là phu nhân nó mà”
Sắc mặt Ân Trường Hoan trầm xuống “Vì thể ngay cả thân và nữ nhi còn thể nhẫn tâm ném thì còn cái gì làm cháu gái ruột và còn quan hệ máu mủ mà mẫu thân của đối với mà chỉ là một ngoại nhân mà thôi”
“Trường Hoan” Ân Bác Văn mở miệng ngữ khí cực kỳ bình tĩnh “Ta biết con thành kiến với phụ thân nhưng con thể trách như Mẫu thân con là phu nhân của mà một ngày là phu thê vợ chồng trăm ngày ân nghĩa cho dù đối với nàng nhiều tình cảm nhưng cầm thú mưu hại nàng ”
Ân Trường Hoan lạnh “Ngươi rốt cục cũng chịu thừa nhận bản thân nhiều tình cảm”
“Có những chuyện con biết” Ân Bác Văn thở dài bất đắc dĩ “Năm đó cưới mẫu thân con là bởi vì hoàng cữu cữu con”
“Cho nên ” Ân Trường Hoan nhưng nổi “Ngươi là ngươi e sợ hoàng quyền nên mới cưới mẫu thân của ”
Ân Bác Văn trầm mặc nhưng lúc sự trầm mặc chính là câu trả lời khẳng định
Ân Trường Hoan khinh thường “Đó là do ngươi nhu nhược hèn hạ cho dù là hoàng cữu cữu ép buộc ngươi thì từ xưa đến nay đã ít cự tuyệt công chúa hoàng gia chẳng lẽ các hoàng đế đều giết bọn Ngươi chẳng qua là can đảm cự tuyệt mà thôi”
Vương tiểu tứ nhi coi Ân Trường Hoan là một tấm gương Ân Trường Hoan Ân Bác Văn hại mẫu thân xong liền “Có lẽ tham luyến trèo cao lên trưởng công chúa”
Trịnh Xuyên hài lòng Vương tiểu tứ “Vị công tử sai Trường Hoan thể cự tuyệt mẫu thân cháu là nữ nhi duy nhất của ngoại tổ mẫu cháu là mà hoàng thượng thương yêu nhất nghĩ cũng biết cưới mẫu thân cháu xong chiếm bao nhiêu chỗ chứ”
“Vậy tại mưu hại trưởng công chúa” Vương tiểu tứ nghi hoặc đặt câu hỏi
Ân Trường Hoan mỉa mai “Ai biết lẽ là vì Trình thị cửa”
“Ca ca đúng là và nữ nhân cùng đánh tráo nữ nhi của còn ném con bé bãi tha ma ”
Ân Bác Võ kinh ngạc Ân Bác Văn trán nổi đầy gân xanh
“Không từng đánh tráo hài tử của ngươi nhưng Bạch Tuyết đích thật là nữ nhi của ” Ân Bác Văn lấy lui làm tiến dứt khoát thừa nhận Ân Bạch Tuyết chính là nữ nhi của và Trình thị
Ân Trường Hoan nhíu mày
Ân Bác Võ đánh một quyền tới Ân Bác Văn té ngã đất khóe miệng chảy máu
Ân lão phu nhân hét to “Bác Văn”
Ân Bác Văn lau khóe miệng dậy với Ân lão phu nhân “Mẫu thân xin đã giấu diếm nhiều năm như ”
Ân lão phu nhân biết Ân Bác Văn làm gì dám mở miệng lung tung chỉ thuận theo Ân Bác Văn “Tại như ”
Ân Bác Văn với Ân Bác Võ “Tam năm đó dự định là đưa hài tử đến chỗ tam tam nghĩ sinh một đôi song bào thai chỉ là ngờ tam sinh non”
“Bởi vì sinh non nên ngươi mới ném nữ nhi của ”
Ân Bác Văn “Ta nhận tin tức là cháu gái sinh bao lâu đã tắt thở Bởi vì lo lắng tam sẽ chịu nổi đả kích nên mới buộc để Bạch Tuyết thay thế thân phận”
“Không thể nào” Bà đỡ đẻ cho Đồng thị “Đứa bé tuy sinh thiếu tháng nhưng đến mức tắt thở tuyệt đối khả năng ”
“ nhận tin tức như ” Ân Bác Văn cau mày “Bởi vì chuyện tam sinh non nên Trình thị thể dùng thuốc trợ sản để sớm sinh hài tử nhưng bởi vì vốn là đã đủ tháng nên ảnh hưởng gì”
“Không ” Bà đỡ Đàm “Nàng dùng thuốc trợ sản nàng là sinh tự nhiên”
Ân Trường Hoan xong liền hiểu Ân Bác Văn đổ hết mọi chuyện lên Trình thị tình cảm của nam nhân thật buồn đến cực điểm
Tất cả mọi ở đây xong thì thấy Ân lão phu nhân vọt tới chỗ Trình thị dùng quạt đập bà mấy cái “Ngươi là đồ độc phụ hại cả Ân gia ”
Trình thị ôm lấy đầu bà hiểu những gì Ân Bác Văn bà vốn phủ nhận nhưng đột nhiên phát hiện bản thân thể phủ nhận bởi vì lời Ân Bác Văn đều là sự thật
Ân Bác Văn đích thật đưa Ân Bạch Tuyết đến chỗ Đồng thị làm thai song sinh nhưng bà sợ Ân Bạch Tuyết sẽ chịu ủy khuất Đồng thị sẽ thiên vị nữ nhi ruột thậm chí còn thể để lộ nguy hiểm chỉ cách khiến Đồng thị nghĩ Ân Bạch Tuyết là nữ nhi ruột thì bà mới bớt lo lắng thế nên mới nghĩ kế đánh tráo hài tử thậm chí vì thành công mà lúc bà sắp sinh còn sai đổ dầu lên đường của Đồng thị khiến bà trượt chân dẫn đến khó sinh
Mặc dù tất cả những việc biết nhưng chẳng lẽ làm thay cho bà cho
Trình thị mở miệng nhưng Ân lão phu nhân đã cướp lời “Người như ngươi xứng làm mẫu thân Ân Lâm”
Lời đã ngăn ở yết hầu
Có có thể hại chết con thể vì con mà hy sinh tất cả
“Ân hầu gia như thì cũng quá khó hiểu ” Đồng thị “Ý của ngươi là lúc đó Trình thị phủ nhưng đã thể sắp xếp theo dõi thậm chí là hại khó sinh ngươi như là quá coi thường mẫu thân ngươi lúc đó bà còn đang chưởng quản việc trong nhà đấy”
Ân Bác Văn sâu xa Đồng thị “Mặc kệ tin chuyện quả thật biết rõ tình hình Ta nhất định sẽ tra rõ chân tướng cho tam và một câu trả lời thật hài lòng”
“Thục Tĩnh ” Ân lão phu nhân thấy Trình thị bất động liền với Đồng thị “Đây đều là do nữ nhân làm liên quan đến nhị ca ngươi mà nữ nhi ngươi là cháu gái ruột của thể hại cháu chứ”
“Thục Tĩnh” Ân Bác Võ là nhi tử nhỏ nhất luôn lời của mẫu thân kính nể ca ca trong lòng của vốn tin Ân Bác Văn là hạng như Ân Bác Văn xong đã bất cứ hoài nghi gì nữa “Đó là ca ca ruột của tin ném nữ nhi của chúng nhất định là Trình thị giấu diếm ca ca làm ”
Nhìn Ân Bác Võ Đồng thị thầm thấy may mắn may mà bà đã còn ôm hy vọng gì với nam nhân nên bây giờ còn thương tâm
“Chuyện đánh tráo hài tử đã Trịnh đại nhân điều tra dựa vài lời là xong” Đồng thị buồn vui ngữ khí bình thản “Hòa ly ”
“Thục Tĩnh” Ân Bác Võ trừng mắt to như chuông đồng
“Hòa ly” Đồng thị đã sớm nghĩ kỹ Bà thấy Ân gia cũng trông thấy Kim di nương và đôi nữ nhi của bà Bà cảm thấy quá mệt mỏi quãng đời còn bà chỉ tìm thân nữ nếu thể tìm bà sẽ tu cầu phúc cho nữ nhi
Ân Bác Võ khó tin Đồng thị bọn họ đã từng như keo như sơn vì bây giờ đến bước đường
Hắn chạy tới mặt Đồng thị kéo lấy tay bà nhưng Ân Thành ngăn cản nhi tử mà luôn chướng mắt đã cao phía bảo vệ cho Đồng thị
“Người đã tin tưởng bọn họ thì cứ ở cùng bọn họ ” Ân Thành kiên nghị “Ta là nhi tử của mẫu thân mẫu thân ở thì ở đó”
Không biết Diệp Hoàn cưỡi ngựa nhanh thế nào mà đến nửa canh giờ đã trở về còn mang theo khẩu dụ của hoàng đế bắt giam nhị phòng của Ân gia để thẩm vấn điều tra
Diệp Hoàn đưa khẩu dụ cho Trịnh Xuyên xong thì đến chỗ Ân Trường Hoan “Quận chúa may mắn làm phụ lòng ”
Ân Trường Hoan: Chỉ là truyền một lời thôi mà bắt mạo hiểm tính mạng chứ
“Đa tạ Diệp đại nhân” Ân Trường Hoan với Trịnh Xuyên “Nếu đã như thì nên bắt giữ cả hạ nhân nữa chừng có thể thẩm vấn những chuyện khác”
Trịnh Xuyên đó tức đến hồ đồ nên quên mất việc “Ta nên phái bao vây Ân gia mới đúng”
Ân Trường Hoan nhíu mày nàng cũng nghĩ tới chuyện
“Đại nhân và quận chúa cứ yên tâm” Diệp Nhiên “Ta nhận lệnh của công tử đã phái bao vây Ân gia sẽ để bất luận kẻ nào thoát ”
“Thật ” Ân Trường Hoan ngạc nhiên Diệp Hoàn
“Vâng” Diệp Hoàn mỉm “Còn mong quận chúa trách tự ý chủ trương”
“Sao thể” Ân Trường Hoan “Ta cảm tạ còn kịp”
Trịnh Xuyên: Trong mắt Diệp Hoàn còn tồn tại
An bài như mà xin chỉ thị của thì cũng thôi hiện tại ngay cả xin cũng như quá xem nhẹ Tốt gì thì cũng là biểu cữu cữu của Trường Hoan đấy dù thể làm chủ hôn sự của Trường Hoan nhưng vẫn thể lên tiếng mà
“Ta căn bản cũng nghĩ tới chỉ là lúc khỏi cửa bỗng nhiên nghĩ đến tình hình lần báo án với Trịnh đại nhân ” Diệp Hoàn về phía Trịnh đại nhân trong mắt chứa đầy sự kính nể “Để phòng vạn nhất chỉ thể tiền trảm hậu tấu”
“Không làm như ”
“Đều là học từ đại nhân”
Diệp Nhiên: Bây giờ công tử vuốt mông ngựa(*) cũng thật thành thạo điêu luyện
(*) Vuốt mông ngựa: nịnh bợ