Đức Dương Quận Chúa - Chương 47
- Nhà
- Đức Dương Quận Chúa
- Chương 47 - Chẳng lẽ quận chúa có sở thích khác người
Ân Trường Hoan nghi ngờ cắn môi nàng hôn Diệp đại nhân nhưng nàng sờ lên gương mặt Diệp đại nhân đây tính là thích
Ôm suy nghĩ nghi hoặc mà tối hôm đó Ân Trường Hoan mơ nhưng giống giấc mộng lần Lần biến thành nàng đuổi theo Diệp đại nhân mục đích là vì kiểm tra mặt mà Diệp đại nhân thề sống chết
Rất khéo chính là Diệp đại nhân ngã một phát thần sắc hoảng sợ nàng Trong mộng nàng ha hả xuống ~ thân dùng ngón trỏ nâng cằm Diệp đại nhân lên ngón cái miết nhẹ cằm Diệp đại nhân bộ dáng giống mấy công tử nhà giàu háo sắc “Diệp đại nhân da của thật ”
lúc Kỷ Oánh Oánh xuất hiện nàng cầm một thanh kiếm dài giống hiệp nữ hành hiệp trượng nghĩa trong thoại bản nghiêm nghị mắng Ân Trường Hoan “Ân Trường Hoan cái con yêu nữ còn mau thả Diệp đại nhân ”
Ân Trường Hoan đầu khinh thường với Kỷ Oánh Oánh “Bản quận chúa buông đấy ngươi làm gì hả”
Kỷ Oánh Oánh thấy Diệp Hoàn như khuất phục uy thế của Ân Trường Hoan giận kiềm cầm kiếm hướng về phía Ân Trường Hoan
Trong mộng Ân Trường Hoan lạnh nghĩ thầm ngươi chỉ là một võ công đánh nàng Kết quả là lúc nàng đánh trả thì phát hiện chính cử động chỉ thể trơ mắt Kỷ Oánh Oánh đâm kiếm về phía
Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc Ân Trường Hoan bỗng nhiên khác đẩy Diệp Hoàn thay nàng chịu một nhát kiếm mắt Ân Trường Hoan mở căng ngay đó nàng liền tỉnh dậy
Lúc nửa đêm tẩm điện lờ mờ ánh đèn chỉ vài tia sáng mờ ảo của mấy viên khỏa minh châu tản
Bình Dương khó hiểu nàng “Muội cứ gọi Kỷ Oánh Oánh làm gì”
Ân Trường Hoan:…
“Ta mơ thấy tỷ và Kỷ Oánh Oánh cãi còn thì đang giúp tỷ giáo huấn nàng ”
Nói đến Kỷ Oánh Oánh thì Bình Dương nhớ tới một chuyện nhỏ giọng “Ta mẫu hậu hôm qua Gia Hòa cô cô tìm phụ hoàng cầu thân nhi tử Kỷ Thừa làm phò mã của ”
Bình Dương hít sâu một như may mắn “Cũng may ngày đó cho phụ hoàng biết tâm ý bản thân nếu phụ hoàng nhất định sẽ đồng ý với bà ”
“Cho nên mới cái thì tự giành lấy” Ân Trường Hoan học theo ngữ khí của phu tử giảng bài “Bởi vì tỷ biết ngày mai sẽ phát sinh việc gì nếu chớp lấy cơ hội thì về dù hối hận cũng kịp”
Bình Dương tán thành “Ta hiện tại cũng cảm thấy như ”
Nàng bỗng nhiên đẩy đẩy cánh tay Ân Trường Hoan nhắc nhở “Cho nên nếu thích Diệp đại nhân thì nhanh chóng tranh thủ thời gian tay nếu tay sẽ Kỷ Oánh Oánh nhanh chân đến đấy”
Ân Trường Hoan như đạp đúng chân đau cả nhảy dựng lên mắt mở to “Ai thích Diệp đại nhân chứ”
Bình Dương nghi hoặc “Muội thích mặt ”
Ân Trường Hoan gấp đến đỏ mặt “Mặt là mặt là thể nhập làm một ”
Bình Dương nhỏ giọng “Mặt là mặt của Diệp đại nhân thích mặt Diệp đại nhân thì chính là thích Diệp đại nhân ”
Ân Trường Hoan trừng nàng Bình Dương còn gì đó đành yên lặng ngậm miệng oán thầm trong lòng: Đồ nghĩ một đằng một nẻo
Ân Trường Hoan nhắm mắt ngủ nhưng chẳng ngủ nàng thật sự thích Diệp đại nhân
Có lẽ là một chút dù dáng dấp Diệp đại nhân như thế cho dù gương mặt thì nàng cũng vẫn thích
Diệp gia nhận một phong mời của Diệu Bút các mời Diệp Hoàn đến làm các chủ ba ngày
“Diệu Bút” trong Diệu Bút các là lấy từ câu “diệu bút sinh hoa(*)” “diệu bút thiên thành” Đây chỉ là một nơi để các văn nhân mặc sĩ tụ hội chứ chẳng tên gọi của một lầu các nào
(*) Diệu bút sinh hoa: chỉ văn chương dùng để ví với tài năng
Cứ nửa năm Diệu Bút các cử hành một lần mỗi lần tổ chức sẽ diễn trong ba ngày các chủ đều là các nhà nho tầm ảnh hưởng hoặc là một tài hoa đảm nhiệm đến giải đáp nghi vấn của các học sinh hoặc hoặc là giao lưu học vấn
Người thể làm các chủ đều bình thường mà các chủ thì tương đương với văn nhân thiên hạ tán dương cho nên mới thể thấy các chủ là tầm ảnh hưởng quan trọng
Diệp Nhiên ngạc nhiên “Lần chọn các chủ công tử mà đưa cho công tử cái ”
Diệp Hoàn đạm mạc “Các chủ chọn sinh bệnh nặng”
Mỗi lần Diệu Bút các kết thúc đều sẽ do các chủ đương thời đề cử mấy làm các chủ lần tiếp theo đó sẽ chọn một xuất sắc nhất từ những Diệp Hoàn mới hồi kinh nửa năm lần chọn các chủ cũng là Diệp Hoàn thậm chí ngay cả đề cử cũng nay đột nhiên mời làm các chủ quả thật quá kỳ quái
“Công tử ”
“Vì dù cũng gặp đã đưa mời tới chứ” Diệp Hoàn mời như như “Huống hồ Diệu Bút các là ngày hội của các văn nhân cơ hội đã đưa đến mặt há thể bỏ qua ”
Diệp Nhiên văn nhân cao ngạo nhưng chỉ cần mắt của bọn một vài lúc thể đem đến hiệu quả lường
Nói xong việc mời nhưng Diệp Nhiên rời tiếp tục bẩm báo “Gần đây quận chúa phái tìm đứa bé bỏ ở bãi tha ma ngoại thành mười sáu năm ”
Diệp Nhiên luôn cho rằng Ân Trường Hoan chính là chủ mẫu tương lai cho nên chuyện liên quan tới Ân Trường Hoan thì đều chú ý tới nên nhanh đã phát hiện Đinh Tiến hành động
“Mười sáu năm ”
Diệp Nhiên do dự một cái chớp mắt lập tức “Quận chúa hình như đang điều tra một tiểu thư nào đó lập gia đình mười sáu năm sinh hạ một đứa con gái thuộc hạ suy đoán quận chúa tìm bé gái hẳn là hài tử của vị tiểu thư ”
“Quận chúa đã tìm bà đỡ đẻ chúng điều tra nhà mẹ đẻ và ca ca của bà đỡ mới biết vị tiểu thư vì chặn miệng bà đỡ mà đã giết chết bộ nhà thậm chí còn đốt nhà cướp của”
“Người là ai”
“Không biết ạ ” Sau khi Diệp Nhiên biết tin tức đã cẩn thận nghĩ tới vấn đề “Gần đây quận chúa thân cận với phu nhân tam phòng Đồng thị của Ân gia bà đỡ phủ quận chúa thì quận chúa đã cho mời Đồng thị tới mà Đồng thị cũng chạy tới gấp gáp”
Diệp Hoàn “Phái giúp quận chúa tìm bé gái ”
“Đã phân phó ạ biết ngay công tử sẽ làm như mà” Diệp Nhiên tự đắc “Mà thuộc hạ còn phân phó bảo bọn họ cẩn thận để quận chúa phát giác ”
Diệp Hoàn bỗng nhiên ngẩng đầu “Vì phát giác”
“A” Diệp Nhiên ngẩn ngơ ngác “Thế nhưng nếu quận chúa phát giác sẽ khiến quận chúa nghĩ chúng đang giám thị thì ”
Diệp Hoàn Diệp Nhiên ngữ khí bình tĩnh “Đây giám thị mà là quan tâm”
Diệp Nhiên:…
Hắn thử thăm dò “Vậy thuộc hạ phân phó bảo bọn họ nhất định cẩn thận để của quận chúa phát giác nhé”
Hắn đặc biệt nhấn mạnh bà chữ “ cẩn thận”
Diệp Hoàn cúi đầu công văn đạm mạc “Những chuyện nhỏ nhặt ngươi tự làm chủ là cần cái gì cũng bẩm báo cho ”
Diệp Nhiên thật ha ha thật to làm chủ thật biết công tử mấy lời
“Ngươi còn việc” Thấy Diệp Nhiên nửa ngày Diệp Hoàn ngẩng đầu hỏi rõ ràng biểu cảm đặc biệt gì nhưng trực giác cho Diệp Nhiên biết nếu còn mau thì sẽ cọ thùng phân
Thật là nổi mà công tử càng ngày càng biết hổ
“Phu nhân xong ”
Tiền ma ma bỗng nhiên vội vàng chạy phòng Trình thị đuổi bộ nha ngoài đóng kín các cửa phòng
“Sao ”
Trình thị dậy từ nhuyễn tháp kỳ quái Tiền ma ma Gần đây bà đang bận lo cho hôn sự của Ân Kỳ mà còn Ân Lâm biết chuyện cái cửa hàng ở phía thành tây nên náo loạn suốt vài ngày mà vẫn nguôi giận chỉ trích bà bất công
Trình thị từng ở mặt Ân Bạch Tuyết và Ân Kỳ cho bọn họ mỗi một cửa hàng nhất làm đồ cưới mà biết tại Ân Lâm biết chuyện cửa hàng đưa cho Ân Kỳ Ân Lâm thấy Ân Bạch Tuyết mất cửa hàng nên tức giận đến viện của Ân Bạch Tuyết náo loạn một trận Ân Bạch Tuyết đem cửa hàng tặng cho Ân Lâm nhưng Ân Lâm càng thêm phẫn nộ trào phúng
Hai tỷ bất hoà với làm nương như bà mà trái tim tan nát
“Phu nhân” Tiền ma ma sợ hãi “Vừa Phan gia đến truyền lời phát hiện đang lặng lẽ điều tra sự việc mười sáu năm ”
Chuyện Trình thị đánh tráo hài tử là vạn vô nhất thất(*) bất cứ ai biết nên xong cũng nghĩ nhiều còn hỏi “Chuyện mười sáu năm là chuyện gì”
(*) Vạn vô nhất thất: tuyệt đối sai lầm
Tiền ma ma quan sát xung quanh một lúc nhỏ giọng “Có đang tra việc sinh đại tiểu thư”
“Ngươi cái gì” Sắc mặt Trình thị chấn động nhanh đã tỉnh táo “Ai đang tra”
Tiền ma ma lắc đầu “Không rõ ạ”
Bà ngừng một chút “Có tam phu nhân từ khi tam phu nhân rời khỏi trang tử vẫn luôn hành động quái dị đối xử với đại tiểu thư cũng bằng ”
Trình thị trầm mặt suy nghĩ một hồi lắc đầu “Không nàng thể biết chuyện ” Năm đó biết chuyện hầu như đều chết còn chỉ Tiền ma ma và vài tâm phúc của bà mà bọn họ khả năng phản bội bà Hơn nữa việc liên quan đến nữ nhi ruột bà nghĩ Đồng thị thể nhịn
Thấy Tiền ma ma vẫn còn bối rối Trình thị trầm giọng trấn định “Đừng sợ bọn họ sẽ tra gì ”
Bà bỗng nhiên nghĩ đến một trong lòng xiết chặt giọng lạnh băng “Cái bé gái đã ném ”
Tiền ma ma sửng sốt một lúc mới phản ứng bé gái là đang chỉ là thân nữ của Đồng thị “Đã ném bãi tha ma ngoại thành ạ”
Trình thị lạnh lùng “Lúc ném đã tắt thở ”
“Hình như vẫn còn hấp hối ” Thấy sắc mặt Trình thị đúng Tiền ma ma vội “Đứa bé yếu ớt tiếng còn nhỏ hơn cả tiếng mèo kêu đã thế còn đưa đến bãi tha ma nhất định là sống nổi ”
Sắc mặt Trình thị nhạt dần “Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất”
“Cái chỗ đó còn nhiều chó hoang một hài nhi chào đời nhét chỗ đấy còn mồm dê thì cũng là miệng cọp phu nhân cứ yên tâm sẽ ”
“Chỉ hi vọng là thế”
Tiền ma ma Trình thị nhỏ giọng hỏi “Vậy cái chuyện nên cho lão gia ”
“Để suy nghĩ đã”
Trình thị do dự cả ngày quyết định cho Ân Bác Văn biết bà cảm thấy Ân Bác Văn đối với đã bằng đặc biệt là vụ việc của Ân Bạch Tuyết cùng Phó Dịch bà sợ rằng nếu cho Ân Bác Văn biết thì chừng bà sẽ đẩy gánh tội thay
Có Diệp Nhiên phân phó nhanh Đinh Tiến đã “ cẩn thận” phát hiện thuộc hạ của Diệp Hoàn giúp Ân Trường Hoan tìm bé gái mười sáu năm Đinh Tiến dám giấu diếm lập tức bẩm báo cho Ân Trường Hoan
“Quận chúa thuộc hạ hoài nghi Diệp Hoàn luôn phái giám thị hành động của chúng chừng đã biết chuyện quận chúa đang điều tra ” Sắc mặt Đinh Tiến cực kỳ nghiêm túc là thuộc hạ của Ân Trường Hoan hiện ̣i hành động của bọn họ Diệp Hoàn biết thậm chí thể là rõ như lòng bàn tay đây là do thất trách
Đinh Tiến nghĩ Ân Trường Hoan sẽ phẫn nộ nhưng phát hiện sự thật giống như nghĩ biểu hiện Ân Trường Hoan lạ giống như đang dao động gì đó
“Ta biết ” Ân Trường Hoan thở dài “Không cần để ý đến bọn họ ”
“Thế nhưng quận chúa…
“Yên tâm ” Ân Trường Hoan chặn lời Đinh Tiến như chắc chắn “Hắn ác ý ”
Chỉ là bởi vì thích nàng nên âm thầm giúp nàng mà thôi Ân Trường Hoan sinh lòng cảm động Diệp đại nhân thật sự quá nàng cự tuyệt như mà còn giúp nàng cái khiến nàng một chút ngại ngùng
Nhìn thấy sắc mặt Ân Trường Hoan thẹn thùng Đinh Tiến là quân sư của quận chúa nhưng cũng nghĩ
Diệp đại nhân phái giám thị quận chúa quận chúa chỉ tức giận mà còn vẻ mặt chẳng lẽ quận chúa sở thích khác - thích khác theo dõi