Đức Dương Quận Chúa - Chương 40
Trong lúc xe ngựa tiến về phủ quận chúa Ân Trường Hoan hỏi Ân Kỳ về Vương tiểu tứ
Trong xe chỉ còn Ân Trường Hoan và hai nha Ân Kỳ trầm mặc một lát ngẩng đầu “Ta cảm thấy Vương tứ công tử thì ham chơi nhưng thực chất là cũng phú quý hiển hách chỉ cần một thể cho một cuộc sống bình yên là ”
Ân Trường Hoan cảm thấy giọng Ân Kỳ nhẹ nhàng nhưng chân thành Nàng nhẹ gật đầu tình cảnh của thứ nữ hổ nếu thể gặp một đích mẫu rộng lượng thì họ còn thể sống nhưng gặp Trình thị cả đời còn thể hủy hoại thương tiếc Vương tiểu tứ mặc dù năng lực nhưng dựa phụ thân và ca ca thì cuộc sống cần lo khó khăn
“Đại bá mẫu Vương phu nhân hài lòng ngươi ngươi cứ suy nghĩ cẩn thận nếu cảm thấy tệ thì bà sẽ phái thương lượng với tổ mẫu”
Ân Trường Hoan xong Ân Kỳ lập tức đáp “Không cần suy nghĩ nữa chỉ cần là thôi”
“Ngươi thật sự cần suy nghĩ thêm” Dù thì thành thân cũng là một đại sự Phó Dịch lúc đối với nàng như nhưng đó chẳng vẫn tư tình với Ân Bạch Tuyết đó
Ân Kỳ lắc đầu khổ trong lòng “Không cần sợ là nếu suy nghĩ thêm thì sẽ còn kịp nữa”
Ân Kỳ ngốc nàng thân thế của Ân Bạch Tuyết cho Ân Trường Hoan Ân Trường Hoan nhất định sẽ bỏ qua cho Ân gia cho nên Ân gia xảy chuyện chỉ là việc sớm muộn thôi Nói nàng bất hiếu cũng nàng vô tình cũng nhưng phụ thân đã đối xử với nàng như một nữ nhi cho nên đại nạn lần là ân oán chờ đến âm tào địa phủ tính
Ân Trường Hoan hiểu ý của Ân Kỳ nàng “Ngươi hôm nay trở về nếu bọn họ hỏi ngươi phủ Anh Võ hầu làm gì thì ngươi cứ như sự thật mà trả lời còn cho bọn họ là tác hợp ngươi cùng Vương tiểu tứ là ”
Người Ân gia sẽ cho Chu thị mặt mũi nhưng nếu như là Ân Trường Hoan tác hợp thì bọn họ dù nguyện ý thì cũng xem như mà gả chí ít thì danh nghĩa là như thế
Ân Kỳ biết rõ điều vành mắt đỏ cả lên cúi đầu xúc động “Đa tạ quận chúa”
Ân Trường Hoan để ý khoát tay “Đây là cuộc trao đổi của chúng cần cám ơn”
Ân Kỳ vẫn cảm kích Ân Trường Hoan Ân Trường Hoan tuy như nhưng nàng tin dù giao dịch thì Ân Trường Hoan vẫn sẽ giúp nàng Giống như hôm nay ở phủ Anh Võ hầu Vương tiểu tứ đã quận chúa thì ngang ngược nhưng thực là một
Nhìn thì lợi hại nhưng kỳ thật việc ác gì cũng từng làm ngược đã âm thầm làm nhiều chuyện
“Diệp Hoàn từ khi chia tay đến giờ vẫn chứ”
Diệp Hoàn đưa Ân Trường Hoan hồi phủ nửa đường thì phía đối diện một công tử cưỡi bạch mã tiến lên chào hỏi Diệp Hoàn nhíu mày đối phương một lúc giật “Kỷ Thừa ”
Chợt nhớ phủ Gia Hòa trưởng công chúa ở gần đây nha
“Là đã lâu gặp” Kỷ Thừa chắp tay
“ đó còn tưởng rằng sẽ gặp Kỷ Thừa trường thi ngờ biên quan”
“Lệnh của phụ mẫu còn cách nào” Kỷ Thừa phía xe ngựa Diệp Hoàn thấy hoa văn xe ngựa thì ánh mắt liền dừng giọng chút kinh hỉ “Người trong xe ngựa là Trường Hoan”
Nghe thấy Kỷ Thừa gọi thẳng khuê danh của Ân Trường Hoan Diệp Hoàn nhíu mày nhưng chỉ nhỏ đến mức khó “ là Đức Dương quận chúa”
“Ta gặp một chút” Kỷ Thừa vỗ ngựa về phía xe đối diện
Diệp Hoàn càng nhíu mày ngăn cản nhưng lý do
Sắc mặt Diệp Hoàn trầm xuống Diệp Nhiên Kỷ Thừa chẳng lẽ đây mới là tình địch của công tử bọn
Ân Trường Hoan thấy bên ngoài gọi thẳng tên thì liền nhíu mày nàng nhớ rõ giọng lắm bình thường thể gọi thẳng tên của nàng chứ
Vén rèm xe Ân Trường Hoan ngó đầu đúng lúc Kỷ Thừa dừng ở bên cạnh xe ngựa ánh mắt mặt Kỷ Thừa một lúc nàng nở nụ vui mừng “Huynh là biểu ca Kỷ Thừa”
Ân Trường Hoan mặc dù chào đón Kỷ Oánh Oánh nhưng đối với ca ca của Kỷ Oánh Oánh thì chào đón Nguyên nhân là do ca ca nàng tuấn tú nha khiến Ân Trường Hoan cực kỳ ngưỡng mộ Kỷ Oánh Oánh mãi cho đến khi Ân Trường Hoan cùng Phó Dịch đính hôn Kỷ Oánh Oánh hỏi Ân Trường Hoan mới biết Ân Trường Hoan chỉ thích gương mặt của ca ca mà thôi
“Ta còn tưởng rằng sẽ nhận ” Kỷ Thừa tươi Ân Trường Hoan “Quả nhiên là tiểu cô nương mười tám khác lúc rời khỏi kinh thành thì vẫn còn là một đứa con nít hiện tại đã bắt đầu duyên dáng yêu kiều ”
Ân Trường Hoan khỏi xe ngựa ở càng xe với Kỷ Thừa “Huynh đã rời lâu như thì có thể lớn lên còn đính hôn giải trừ hôn ước cơ”
Kỷ Thừa nhịn bật “Cái tính nết của vẫn giống hệt lời gì cũng thể ”
Ân Trường Hoan nhỏ giọng hừ hừ “Người làm sai cũng gì mà thể chứ”
Kỷ Thừa lẳng lặng Ân Trường Hoan dáng tươi nhạt dần ánh mắt còn chút đau lòng “Trường Hoan chịu ủy khuất ”
Hắn ngờ Ân Trường Hoan định thân sớm như càng ngờ Phó Dịch thể làm chuyện cho nên lúc biết bọn họ giải trừ hôn ước liền vội vàng trở về kinh thành
“Cũng ủy khuất gì ” Trước khi Kỷ Thừa rời khỏi kinh thành thì chính là như một đại ca ca sủng ái nàng mặc dù nhiều năm gặp nhưng Ân Trường Hoan cảm thấy lạnh nhạt Nàng nghĩ một lúc “À… là một chút nhưng ngoại tổ mẫu và hoàng cữu cữu nên bọn họ đều đã giúp trút giận một chút xíu ủy khuất cũng đã sớm biến mất ”
“Vậy là ” Kỷ Thừa hỏi “Muội Diệp Hoàn cùng”
Ân Trường Hoan đầu Diệp Hoàn vẫn lưng ngựa thần sắc cực kỳ ôn nhu nàng phảng phất như giữa trời đất chỉ còn nàng và Ân Trường Hoan sửng sốt bỗng nhiên cảm thấy mất tự nhiên
Sao nàng mất tự nhiên
Kỷ Thừa thấy Ân Trường Hoan luôn Diệp Hoàn mắt sắc khẽ thay đổi “Trường Hoan”
“A ” Ân Trường Hoan hồn mới nhớ tới Kỷ Thừa đang hỏi nàng vì cùng Diệp Hoàn “À cùng đến chỗ đại bá mẫu vặn Diệp đại nhân cũng thăm đại bá mẫu đường việc nên để đưa chúng về”
“Thì là thế ” Kỷ Thừa giật một tiếng “Đã như thì để đưa các về lỡ như Diệp đại nhân việc mà đề trì hoãn thì sẽ ”
“Không cần đây chuyện gì bận rộn cả” Diệp Hoàn kéo ngựa tới chỗ Kỷ Thừa “Huống hồ đã đáp ứng Ân Lôi là đưa quận chúa trở về nửa đường mà rời thì sẽ yên lòng”
Kỷ Thừa Diệp Hoàn “Ta là biểu ca của Trường Hoan thì gì mà yên lòng”
Ta là biểu ca của Trường Hoan chẳng là cái gì dựa mà yên lòng
Diệp Hoàn Kỷ Thừa vì ư bởi vì cũng là biểu ca của Trường Hoan Có lẽ nên bảo hoàng đế khôi phục thân phận hoàng tử của
“Nhận ủy thác của khác thì hết lòng vì việc của họ nếu Kỷ Thừa đưa quận chúa về thì bằng chúng cùng ” Ngữ khí của Diệp Hoàn ôn hòa phảng phất như Kỷ Thừa đang cố tình gây sự mà bất đắc dĩ chỉ thể thuận theo “Chỉ là hướng của Kỷ Thừa thì hình như tiện đường lắm thì ”
“Không gì mà tiện đường cả” Kỷ Thừa Ân Trường Hoan “Huống hồ đã là đưa Trường Hoan về nhà dù tiện đường thì cũng cần gấp”
Ân Trường Hoan: Sao nàng như thấy ở giữa Diệp Hoàn cùng Kỷ Thừa đao kiếm vô hình giống như cao thủ so chiêu rõ ràng là nhúc nhích nhưng kì thực đã giao thủ trăm ngàn chiêu chẳng lẽ hai đều là võ lâm cao thủ
“Thôi mấy đều cần đưa về ” Cứ như thì biết bao giờ nàng mới về nhà “Dưới chân thiên tử thì thể xảy chuyện gì chứ”
“Không với mấy nữa hôm nay nắng to như mà phơi ở ngoài lâu thì về còn mặt mũi mà gặp nữa ” Ân Trường Hoan chui xe ngựa màn xe chút lưu tình mà kéo xuống
Diệp Hoàn cùng Kỷ Thừa đang thì màn xe kéo lên Ân Trường Hoan lộ cái đầu lo lắng “Hai cũng mau trở về sớm rám đen sẽ khó coi lắm đó”
Nhìn mặt hai nam nhân một lúc Ân Trường Hoan hảo tâm hỏi Kỷ Thừa “Biểu ca Kỷ Thừa cách dưỡng da trắng nếu thì đến tìm nhé”
Khóe miệng Diệp Hoàn nhếch lên
Ở biên quan suốt bốn năm dù da Kỷ Thừa thì cũng thể tránh khỏi việc đen nhiều
Dù là đã sớm biết Ân Trường Hoan thích tướng mạo tuấn tú nhưng lúc thấy Ân Trường Hoan thì khoé miệng Kỷ Thừa vẫn khống chế mà nhếch lên “Đa tạ ý của Trường Hoan nhưng cần ở kinh thành lâu sẽ trắng thôi”
“Có đúng thì hi vọng biểu ca có thể sớm trắng nha”
Lúc ngay cả khoé mắt cũng nheo “Sẽ trắng mà”
Xe của Ân Trường Hoan chạy xa Diệp Hoàn Kỷ Thừa chắp tay cáo từ “Lần nếu cơ hội sẽ cùng Kỷ Thừa uống rượu ôn chuyện”
Nhìn đối phương trắng hơn da còn mịn hơn vì mà khuôn mặt dễ hơn nhiều Kỷ Thừa tuyệt đối uống rượu ôn chuyện cùng Diệp Hoàn
Trở Ân gia Ân lão phu nhân quả nhiên hỏi Ân Kỳ hôm nay Ân Kỳ đỏ mặt kể mọi chuyện
Ân lão phu nhân đương nhiên biết gia đình Vương gia bà kinh ngạc “Ngươi Vương phu nhân ngươi làm con dâu”
Ân Kỳ cúi đầu “Quận chúa như với cháu tỷ Vương tứ công tử thì đắn nhưng khi làm phu quân cũng khá”
“Sao liên quan đến quận chúa”
Ân Kỳ đỏ mặt như nhỏ máu “Việc vốn là quận chúa ”
Lại thăm dò thêm chút nữa Ân lão phu nhân mới cho Ân Kỳ rời khỏi Nhân Thọ đường thẹn thùng mặt Ân Kỳ đều tiêu tan
Trên đường về phòng thì gặp Ân Bạch Tuyết đang tản bộ trong hoa viên Sau khi bệnh nặng một trận Ân Bạch Tuyết suy yếu nhiều
Ân Kỳ vốn để ý đến nhưng Ân Bạch Tuyết chủ động tới mặt “Tam ”
Mặc dù làm chuyện như nhưng đãi ngộ của Ân Bạch Tuyết vẫn thay đổi nhiều y phục vẫn là đồ nhất trong phủ hổ là trưởng nữ của phụ thân và Trình thị
Nàng nhàn nhạt “Đại tỷ tỷ”
Ân Bạch Tuyết cúi xin “Tam thật xin ”
Ân Kỳ lúc mới thẳng Ân Bạch Tuyết xùy một tiếng “Người mà tỷ nên xin ”
Ân Bạch Tuyết nợ nàng Ân Bạch Tuyết là thiếu nợ Ân Trường Hoan
Mặt Ân Bạch Tuyết trong nháy mắt mất tự nhiên “Nghe hôm nay quận chúa tìm còn chứ”
“Rất ” Có Chu thị sủng ái ca ca Ân Lôi yêu thương còn Diệp đại nhân và công tử Kỷ Thừa vì tình mà tranh giành nàng quận chúa còn gì mà hài lòng với nhân sinh chứ
Ân Kỳ nhớ tới câu mà Ân Trường Hoan với Kỷ Thừa mỉm giễu cợt “Làm sai cũng quận chúa quận chúa đương nhiên chẳng lẽ đại tỷ tỷ tưởng rằng quận chúa sẽ vì chuyện đường tỷ cấu kết với nam nhân của mà thương tâm ”
Mặt Ân Bạch Tuyết vốn nay càng tái
“Đại tỷ tỷ làm thì trời đang ” Ân Kỳ trời cao “Thiếu nợ khác sớm muộn gì cũng trả”