Đức Dương Quận Chúa - Chương 4
Ân Trường Hoan xuống ghế trống chỗ lão phu nhân bưng tách trà do nha mới dâng lên cúi đầu một bên chậm rãi dùng trà một bên lắc đầu thở dài “Xem ngươi tiến bộ còn đủ còn cần cải thiện”
Ân Lâm chỉ Ân Trường Hoan cả giận “Ân Trường Hoan ngươi nên quá phận”
Ân Trường Hoan nhấp một ngụm trà phảng phất Ân Lâm tự tại “Trà tệ”
Lão phu nhân miễn cưỡng “Đây là cha cháu tặng nếu thích thì để tổ mẫu cho đưa cho cháu một bao mang về”
Ân Lâm đến nơi nào đều nịnh nọt làm chịu Ân Trường Hoan thờ ơ một cỗ nộ khí bay thẳng lên đầu lựa lời quát “Ân Trường Hoan ngươi lỗ tai ”
“Đủ ” nhục mạ quận chúa đương triều lão phu nhân cũng giả bộ vỗ mạnh xuống bàn khiến chén trà phát âm thanh chói tai “Ân Lâm mau xin nhị tỷ tỷ”
“Cháu xin ”
Lão phu nhân Ân Trường Hoan đang cúi đầu uống trà khóe mắt trầm xuống ngữ khí cũng so với càng thêm nghiêm khắc “Xin nếu thì quỳ từ đường”
Chỉ phạm sai lầm ngất trời mới quỳ từ đường Ân Lâm kinh ngạc lão phu nhân khó tin hô: “Tổ mẫu”
“Tổ mẫu ” Ân Bạch Tuyết cho Ân Lâm ánh mắt an tâm chớ vội đó với lão phu nhân “Từ đường âm lãnh gần đây là rét tháng ba…
“Ân Bạch Tuyết ” Ân Trường Hoan buông chén trà xuống chén trà đặt lên mặt bàn phát tiếng phịch “Tổ mẫu còn bắt Ân Lâm quỳ từ đường ngươi gấp gáp cầu tình như để làm gì Chẳng lẽ ngươi cảm thấy tiểu sẽ biết sai thay đổi cố ý xin mà phạt quỳ từ đường ”
Ân Bạch Tuyết nhíu mày thở dài “Trường Hoan hà tất như ”
“Ta hà tất” Ân Trường Hoan “Ân Bạch Tuyết đầu ngươi vấn đề việc cũng bốc lên chẳng lẽ đáng Ân Lâm như ”
Thân là đại tiểu thư phủ quốc công Ân Bạch Tuyết vô luận là ở phủ quốc công là ở kinh thành thì đều ăn cởi mở cơ hồ từng khác như hết lần tới lần khác việc đích thật là Ân Lâm sai nàng một chút cũng chiếm lý lập tức chút ngượng ngùng “Ta ý ”
“Đã ý của ngươi cũng cần sẽ làm khác hiểu lầm ” Thanh âm Ân Trường Hoan băng lãnh nhàn nhạt mọi ý vị thâm trường “Miễn để cho rằng đường đường là một quận chúa nhất phẩm mà trong mắt đại tiểu thư phủ quốc công còn bằng nha đầu lớn”
Mặt Ân Bạch Tuyết càng đỏ hơn “Là ngôn ngữ đúng”
“Ân Lâm xin ” Trình thị mở miệng lần nữa mặt bà trầm như nước hai đầu lông mày đều là tàn khốc
“Không xin lỗi con sai các sợ nàng con sợ ” Mắt Ân Lâm mở thật to tựa hồ như lợi hại hơn Ân Trường Hoan “Không chỉ là quỳ từ đường thôi gì mà ghê gớm quỳ”
Nói xong nàng liền liền xông ngoài Trình thị dậy cáo từ lão phu nhân lão phu nhân ngữ trọng tâm trường “Ân Lâm nhỏ hai đến ba năm nữa sẽ xuất các nếu cứ che đậy miệng như thế thì về thua thiệt sẽ là nó”
Trình thị “Con dâu đã rõ luôn cảm thấy con bé còn nhỏ cho nên mới nuông chiều về con dâu nhất định sẽ quản giáo chặt chẽ”
“Trong lòng ngươi nắm chắc là ”
Trình thị vội vàng rời Ân Trường Hoan bóng lưng Trình thị nghĩ Ân Lâm hẳn sẽ quỳ từ đường coi như lão phu nhân nàng quỳ đợi cha trở về cũng sẽ để nàng quỳ
Cha nàng đối với Ân Lâm luôn là một phụ thân từ ái
Quả nhiên một lát Ân Lâm cùng Trình thị liền trở chỉ hai bọn họ mà còn Ân quốc công cùng Ân Giác
Ân Giác cùng Ân Lâm là long phượng thai Trình thị gả phủ Ân quốc công chỉ sinh một đôi long phượng thai
“Trường Hoan tới” Ân quốc công mặc một thân thường phục mặc dù qua tuổi bốn mươi nhưng y nguyên khí vũ hiên ngang khó tưởng tượng lúc còn trẻ xuất sắc cỡ nào
Cũng nếu xuất sắc thì thể làm nương nàng mê đến đầu óc choáng váng
Ân Trường Hoan dậy hành lễ “Cha”
Ân quốc công xuống hiệu Ân Trường Hoan xuống thuận miệng vài câu quan tâm đó “Chuyện đã là của con đúng con nên so đo cùng nó” Hắn về phía Ân Lâm lưng Trình thị “Tới xin tỷ tỷ con”
Trong thời gian ngắn cũng biết xảy chuyện gì đó Ân Lâm cứng đầu chịu xin mà bây giờ ngoan ngoãn đến mặt Ân Trường Hoan xin đó bên cạnh Ân quốc công lôi kéo cánh tay Ân quốc công nũng nịu “Con đã xin cha nhất định đáp ứng chuyện của con đó”
Ngữ khí Ân quốc công đầy cưng chiều “Cha khi nào từng thất hứa”
Ân Lâm nghĩ nghĩ duyên “Cũng cha coi trọng nhất là chữ tín”
Trong ngôn ngữ đều là đầy hâm mộ đối với Ân quốc công
Ân Trường Hoan cha con bọn họ chuyện khóe miệng nhàn nhạt
“Ân Lâm còn nhỏ tùy hứng cực kì Trường Hoan con cần so đo cùng nó” Ân quốc công về phía Ân Trường Hoan “Đợi nó trưởng thành thì tự nhiên sẽ lời”
Ân Trường Hoan má lúm đồng tiền như hoa “Cũng cha dạy bảo con nghĩ tiểu nhất định lớn lên sẽ phi thường xuất sắc”
Ân quốc công “Không cầu nàng quá xuất sắc chỉ hi vọng nàng có thể hiểu chuyện bằng một nửa Bạch Tuyết là ”
Ân Lâm chu miệng “Cha đối với nữ nhi lòng tin như ”
Trình thị tiếp tức giận “Con lời cha thể đối với con lòng tin”
Mẫu thân nghiêm khắc phụ thân từ ái nữ nhi đáng yêu một nhà hạnh phúc dường nào a
Trong phủ quốc công viện tử của Ân Trường Hoan nhưng nàng từng ở phủ quốc công chính là khi còn bé xuất cung đến phủ quốc công khi cửa cung khóa nhất định hồi cung về khi trưởng thành dù cho hồi cung nàng cũng sẽ hồi phủ quận chúa bên cạnh
Ăn xong bữa tối Ân Trường Hoan cáo từ rời khỏi viện của lão phu nhân liền khác gọi
“Tỷ tỷ”
Ân Trường Hoan trông thấy duy nhất thể thật lòng mỉm với nàng ở phủ quốc công “A Ly”
Người Ân Trường Hoan gọi là Cố Ly con thứ duy nhất của Ân quốc công lớn hơn Ân Giác một tháng
Gia Di trưởng công chúa cùng Ân Trường Hoan tính cách chênh lệch lớn nàng tuy là công chúa nhưng tính tình ôn hòa thiện lương khi mang thai Ân Trường Hoan liền chủ động đề cử hai cho Ân quốc công làm di nương một nhanh mang thai sinh Ân Kỳ một khác chính là mẹ đẻ của Ân Ly
Ân Trường Hoan đối với Ân Ly sắc mặt là bởi vì di nương là cũ của Gia Di trưởng công chúa mà là thứ tôn kính nàng nguyên nhân là khi Ân Ly còn bé những khác khi dễ đúng lúc Ân Trường Hoan trùng hợp đụng Lúc đó Ân Trường Hoan đang học võ nghĩ vặn thể luyện tập liền xuất thủ đánh bỏ chạy từ đấy Ân Ly liền dính lấy Ân Trường Hoan mở miệng một tiếng tỷ tỷ cực kì thân mật tâm Ân Trường Hoan cũng làm bằng sắt dần dần quan hệ tỷ càng ngày càng
“Ta đưa tỷ trở về” Ân Ly tới
Ân Trường Hoan im lặng “Gần như gì mà đưa”
“Gần như cũng đưa” Sắc trời tối Ân Ly tiếp nhận đèn từ tay nha chân thành “Rất lâu thấy tỷ tỷ cùng tỷ tỷ trò chuyện”
Lúc dùng bữa tối tới muộn cơ hội chuyện với Ân Trường Hoan
Đệ nhu thuận lời tri kỷ trong lòng Ân Trường Hoan ấm áp nên lời cự tuyệt
Hai tỷ chậm rãi đến phủ quận chúa Ân Ly hỏi chuyện xông cung Ân Trường Hoan nàng là mộng hù dọa
Ân Ly hỏi thân thể thái hậu thế nào cùng Ân Trường Hoan quan hệ cũng tiến cung thỉnh an thái hậu
“Yên tâm thân thể ngoại tổ mẫu khoẻ mạnh”
“Vậy là ”
Ân Ly cùng Ân Trường Hoan đến cửa phủ quận chúa liền trở về Hắn chừng mực phủ quận chúa chỉ một Ân Trường Hoan cho dù còn nhỏ cho dù là của nàng muộn như cũng thỏa đáng
Từ phủ quận chúa trở về Ân Ly ở phủ quốc công đụng Ân Bạch Tuyết
Ân Bạch Tuyết gọi Ân Ly đối với hành vi dị thường của Ân Trường Hoan hôm nay nàng vẫn yên lòng
“Có việc” Trước mặt Ân Trường Hoan thì nhiệt tình nhu thuận đối mặt với Ân Bạch Tuyết thần sắc Ân Ly lạnh nhạt hề giống một hài tử mười hai mười ba tuổi
“Đệ là đưa Trường Hoan về” Ân Bạch Tuyết cân nhắc mở miệng “Tâm tình thế nào hôm nay ngôn ngữ thích đáng chọc giận vui”
“Tỷ ” Ân Ly cũng biết chuyện đã xảy nhưng đại khái có thể đoán chuyện gì xảy Người Ân gia mãi mãi là như thế như đem tỷ tỷ gia chủ kì thực đem nàng bài trừ ngoài Ân gia từ lớn đến nhỏ từ già đến trẻ đều là dạng
Phát giác Ân Ly vui Ân Bạch Tuyết chút hổ hậm hực “Muội để trong lòng thì ”
Cùng Ân Ly tách Ân Bạch Tuyết yên lòng trở về phòng
Một nha đón “Tiểu thư quốc công gia phái mang đồ tới”
“Thứ gì” Ân Bạch Tuyết “Đưa tới từ khi nào”
Nha hồi “Lúc dùng bữa tối đưa tới giống như là đồ trang sức”
Nha đem đồ vật lấy là một cái hộp nhỏ mở là một cái vòng ngọc
Lấy vòng tay Ân Bạch Tuyết nhíu mày tự nhủ “Đại bá đột nhiên lạ đưa một cái vòng tay”
“Có là đền bù tiểu thư ” nha luôn theo Ân Bạch Tuyết “Hôm nay quận chúa vô duyên vô cớ đối với tiểu thư phát cáu để tiểu thư chịu ủy khuất lẽ là quốc công gia biết chuyện cố ý đưa tới cho để bồi tội Quốc công gia đối tiểu thư thật quốc công phu nhân cũng đối với tiểu thư ”
Ân Bạch Tuyết lắc đầu “Cũng tính là chịu ủy khuất là năng đúng”
Nha đương nhiên là hướng về Ân Bạch Tuyết “Thế nhưng quận chúa lý do gì liền cho tiểu thư sắc mặt ở đều thông Theo nô tỳ thấy tứ tiểu thư đúng quận chúa là ỷ thái hậu hoàng thượng sủng ái mà thôi”
“Vậy thì thế nào sự sủng ái của thái hậu hoàng thượng thì so với cái gì cũng đều quan trọng ” Ân Bạch Tuyết nghĩ tới điều gì đó khổ một tiếng ý riêng “Có cái nhiều thứ cần tranh cũng sẽ đến tay”
Hai nha đều là nha thân của Ân Bạch Tuyết đối với chuyện của Ân Bạch Tuyết biết tường tận xong lời lập tức hiểu thâm ý Ân Bạch Tuyết Hai biết nên an ủi Ân Bạch Tuyết thế nào
Đặt vòng ngọc trong hộp Ân Bạch Tuyết “Ngày mai đem cái ” nàng dừng đổi giọng “Bỏ đưa cái đem vòng tay hồng ngọc tổ mẫu tặng cho đưa đến phủ quận chúa là nhận ”
“Tiểu thư vòng tay hồng ngọc là vòng tay thích nhất mà”
“Đưa tới chỗ quận chúa nhiều đồ đưa cái khác chỉ sợ cũng chướng mắt huống hồ…
“Huống hồ cái gì”
Ân Bạch Tuyết lắc đầu ở trong lòng mặc ngữ “Chung quy là bọn với ”
Hôm Ân Trường Hoan nhận vòng tay hồng ngọc của Ân Bạch Tuyết tặng nàng liền thưởng cho nha
Vừa nghĩ tới cảnh Ân Bạch Tuyết cùng Phó Dịch ôm nàng liền ngại thứ buồn nôn