Đức Dương Quận Chúa - Chương 33
- Nhà
- Đức Dương Quận Chúa
- Chương 33 - Con mắt của nàng đã bị dung mạo Diệp Hoàn nuôi đến xảo quyệt
Ánh nắng tháng sáu gay gắt nóng tia nắng xuyên thấu qua lá cây chiếu xuống mặt đất hình thành nên các quầng sáng to to nhỏ nhỏ mấy tia nắng đó chiếu Ân Kỳ trong ánh nắng mập mờ lông mày nàng hiện rõ sự bất an
“Ngươi đang chờ ” Tuy là câu hỏi nhưng Ân Trường Hoan đã xác định từ lúc trở về nhất định đường ngoài mà lúc nãy ở phòng khách Ân Kỳ cũng thường vụng trộm nàng
“Quận chúa” Ân Kỳ hình như khẩn trương nàng quanh bốn phía một lúc mới đến hành lễ đó vội vàng “Ta một việc với quận chúa”
Ân Trường Hoan gật đầu “Ngươi ”
Mặt Ân Kỳ lộ vẻ khó xử thận trọng “Chuyện nghiêm trọng quá nhiều ở đây ngày mai thể đến phủ quận chúa ”
Ân Trường Hoan nhíu mày cẩn thận như Nàng chút hiếu kỳ biết Ân Kỳ gì
Gật đầu nàng “Được ngày mai ngươi đến thì gõ cửa hướng tây sẽ ở đó chờ ngươi”
Ân Kỳ vui mừng “Đa tạ quận chúa”
Ân Kỳ cùng Ân Trường Hoan trở phòng khách Ân Trường Hoan trở về phòng khách một lúc thì Ân Kỳ mới tới tiếp tục chỗ gần Ân Trường Hoan nữa
Ân lão phu nhân cũng kinh ngạc khi thấy hành động của Ân Kỳ bà ôn hòa hỏi “Sao bên ”
Trình thị đầu qua
Ân Kỳ nắm chặt khăn tay cúi đầu “Cháu chỉ là chuyện cùng đại bá mẫu và quận chúa thôi”
Ân lão phu nhân tiếp tục hỏi “Vậy bọn họ với ngươi cái gì”
Mặt Ân Kỳ đỏ lên giọng cũng lắm “Không gì nhiều đại bá mẫu hỏi chuyện chung thân của cháu”
“Ra là ” Ân lão phu nhân từ ái cho rằng Ân Kỳ là bởi vì từ hôn nên mới sốt ruột trèo lên Chu thị và Ân Trường Hoan “Bọn họ một là đại bá mẫu ngươi một là thân ngươi ngươi tiếp xúc với họ nhiều cũng về việc hôn nhân của ngươi mới chỗ ”
“Vâng”
Sau yến hội các nhà đại hộ còn nhiều hoạt động như chơi mã cầu(*) đá bóng ném thẻ bình rượu thúc cúc(*) mở thi đối thơ cũng đều
(*) Mã cầu:
dtruyencom/public/images/storyimg/20210528/duc-duong-quan-chua-33-0jpg">
(*) Thúc cúc: môn bóng đá cổ đại của Trung Quốc
dtruyencom/public/images/storyimg/20210528/duc-duong-quan-chua-33-1jpg">
Trời nóng Ân Trường Hoan từ chối chơi mã cầu nàng ít khi uống rượu ở bên ngoài còn ngâm thơ thì hứng thú lúc nha đến mời thì nàng liền chọn ném thẻ bình rượu
Lúc nàng đến thì vặn ném trúng tạo nên âm thanh reo học lớn
Oan gia ngõ hẹp nàng gặp Kỷ Oánh Oánh
Kỷ Oánh Oánh mặc y phục màu hồng nhạt mặt còn chút hưng phấn Đứng cạnh Kỷ Oánh Oánh là Diệp Vi Cố Như Nguyệt và Cố Như Vận
Diệp Hành cũng ở đây thấy Ân Trường Hoan tới liền kéo nàng quá “Người chơi ”
Kỷ Oánh Oánh câu thấy Ân Trường Hoan liên tục “Không cho nàng chơi mỗi lần nàng chơi thì khác đều thắng cho nàng bên cạnh xem là ”
“Nàng thật sự lợi hại như ” Cố Như Nguyệt hỏi
“Rất lợi hại ” Kỷ Oánh Oánh gật đầu “Ta từng thấy ai ném thẻ bình rượu giỏi hơn nàng ”
“Thế nhưng đại ca cũng ném thẻ bình rượu giỏi” Cố Như Nguyệt về phía nam nhân cầm tên Nam nhi chừng hai mươi tuổi mặc cẩm bào màu xanh đậm mặt như ngọc phong độ nhẹ nhàng ôn hoà
A từ lúc nào kinh thành một mỹ nam như chỉ là đôi mi thanh tú của Ân Trường Hoan lập tức chuyển hướng vẫn là kém hơn Diệp Hoàn
Quả nhiên sống theo kiểu từ nghèo thành giàu thì dễ dàng nhưng từ giàu thành nghèo thì khó con mắt của nàng đã dung mạo Diệp Hoàn nuôi đến xảo quyệt bây giờ nam tử khác luôn cảm thấy cuộc sống sống đây
Diệp Hành nhớ tới Ân Trường Hoan và Cố Nguyên còn gặp mặt vội vàng giới thiệu “Đây là thế tử của quận vương Nam Dương-Cố Nguyên”
Sau đó giới thiệu Ân Trường Hoan cho Cố Nguyên “Đây là Đức Dương quận chúa”
Cố Nguyên hành lễ với Ân Trường Hoan
Hôm qua đã thấy mẫu thân nhắc đến cái tên trách mẫu thân cứ nhất định bắt tới đây ném thẻ bình rượu chỉ là biết Đức Dương quận chúa biết tâm ý mẫu thân
Ân Trường Hoan lễ chớp mắt trừ lúc ban đầu Cố Nguyên thì đó cũng nhiều nữa
Lối vườn hoa Diệp Nhiên kỳ quái Diệp Hoàn bỗng nhiên nở nụ “Công tử gì ”
Thu nụ Diệp Hoàn điềm nhiên như việc gì “Ta ”
“Công tử mắt mà” Cho nên đừng láo
“Thật ” Diệp Hoàn đầu mắt Diệp Nhiên “Mắt thật ”
Diệp Nhiên:… Công tử là ý gì
Diệp Hoàn giải thích đến chỗ đám “Đây là Cố Nguyên ném”
Giọng thanh đạm như một làn suối trong ngày mùa hè ánh mắt Ân Trường Hoan sáng lên đầu quả nhiên là Diệp Hoàn
Ôi con mắt dễ chịu
Diệp Hoàn cứ như tự nhiên đến chỗ cạnh Ân Trường Hoan trong bình khen “Ném thật chính xác”
Diệp Hành ngạc nhiên “Biểu ca tới đây” Hắn ở phòng khách nam chào hỏi khách khứa
“ lúc ngang qua chỗ này nên tiến đến xem” Diệp Hoàn đầu Ân Trường Hoan sắc mặt ôn nhu “Quận chúa xuống thử ”
Cố Như Nguyệt vội “Nghe Nhu Lạc quận chúa Đức Dương quận chúa lợi hại bằng lần so tài với đại ca một lần ”
“Vẫn là bỏ ” Ân Trường Hoan ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt cảm thấy choáng đầu “Vừa trong tiệc uống hai chén rượu bây giờ còn choáng đầu”
Cố Như Nguyệt cho rằng Ân Trường Hoan sợ thua nên nữa chỉ thấy Diệp Hoàn nhếch miệng nhàn nhạt theo biết thì nàng uống rượu trong tiệc mà
Diệp Hoàn ở lâu thật giống như chỉ trùng hợp ngang qua
Diệp Hoàn rời Ân Trường Hoan cũng cáo từ nàng chào tạm biệt Diệp lão phu nhân Diệp lão phu nhân còn tặng nàng một cái hộp là cảm tạ nàng đã tặng quà sinh nhật
Lên xe ngựa Ân Trường Hoan mở hộp bên trong là một cây trâm lưu ly giống với cái của Kỷ Oánh Oánh cái là màu đen tuyền bên trong còn ngân quang giống như trời rơi bên trong vô cùng lộng lẫy
Chỉ là cuối cùng là Diệp lão phu nhân tặng chứ Diệp Hoàn tặng
Nàng tự luyến như nhưng Diệp Hoàn hôm qua mới cám ơn nàng bởi vì một cây trâm lưu ly mà bán nên nàng mới đoán như thế
Ném thẻ trong tay mắt Cố Nguyên lóe lên hứng thú kinh thành quả nhiên thú vị hơn Nam Dương nhiều
Lạch cạch một tiếng thẻ trong bình mà là rơi mặt đất
Cố Nguyên thèm để ý thấy bên cạnh “Quả là thế” “Quả nhiên vẫn là kém hơn Đức Dương”
Cố Như Nguyệt thấy Cố Nguyên ném trúng liền thất vọng “Đức Dương quận chúa thật sự lợi hại như ”
“Đương nhiên ” Kỷ Oánh Oánh ưỡn ngực nàng và Ân Trường Hoan đều là kinh thành mặc dù nàng thích Ân Trường Hoan nhưng lúc thì nàng nhất định tâng bốc Ân Trường Hoan đây là mặt mũi của kinh thành đó “Vô luận là ném như thế nào: đưa lưng ném từ phía bịt mắt ném nàng đều từng thua cho dù là uống rượu thì cũng vẫn bách phát bách trúng”
“Vậy ném”
Kỷ Oánh Oánh ngừng một chút “Có lẽ là cho ca ca ngươi chút mặt mũi dù thua tay một nữ nhi chuyện vinh quang gì Đại ca ngươi mới đến kinh thành đã vì cái mà mất mặt thì lắm”
Cố Nguyên:…
Nếu nhớ lầm thì là Nhu Lạc quận chúa mà Nàng và Đức Dương quận chúa luôn đối đầu bây giờ giúp Đức Dương quận chúa
Nữ nhân kinh thành thật quá kỳ quái
Ân Trường Hoan ở trong lòng đoán Ân Kỳ sẽ với nàng chuyện bất ngờ nhưng mà lúc nàng vẫn khỏi kinh ngạc kinh ngạc đến chút hoài nghi đây là thật nhưng trong lòng nàng như một giọng khẳng định cái là thật
Ân Bạch Tuyết thế mà nữ nhi của tam phòng mà là của nhị phòng Ân Bác Văn cùng Trình thị
Ân Kỳ mặc y phục nha phủ quận chúa đầu còn trùm một cái khăn màu xám gương mặt vốn trắng nõn cũng biết nàng bôi cái gì mà trở nên vàng đen mang dáng vẻ của một nữ nông dân nếu ngẩng đầu kỹ đố ai nhận nàng là tam tiểu thư của Ân gia-Ân Kỳ
Nàng chọn cách cách ăn mặc cần cũng biết là vì tránh tai mắt của khác
“Làm ngươi biết chuyện ” Việc quá lớn nàng nhất định biết chuyện gì đã xảy
Ân Kỳ câu nệ lên ghế “Là ba năm đây một ngày chính viện tìm mẫu thân cửa đại môn mở nên nghĩ là bà đang ở trong phòng thì ai ngờ bên trong vặn lúc bọn họ trở về theo bản năng liền trốn trùng hợp mẫu thân và Tiền ma ma chuyện”
Tiền ma ma là nhũ mẫu của Trình thị
“Mẫu thân lóc kể lể Ân Bạch Tuyết rõ ràng là nữ nhi của bà nhưng gọi tam thẩm là mẫu thân vì chăm sóc tam thẩm mà bản thân cũng đổ bệnh Tiền ma ma an ủi bà chí ít hài tử còn ở gần là tiểu thư Ân gia đường đường chính chính” Bởi vì quá mức chấn kinh Ân Kỳ đối với cuộc đối thoại nhớ rõ
Ân Trường Hoan khỏi rùng “Vậy hài tử thật của tam phòng ở ”
Ân Kỳ lắc đầu “Bọn họ hề nhắc tới”
“Ngươi lúc đó vì ”
Ân Kỳ cúi đầu đỏ mặt ngượng ngùng “Ta dám mẫu thân là quản gia của Ân gia lão phu nhân dù biết cũng sẽ coi như biết nhiều nhất chỉ tam thẩm làm ồn ào xui xẻo nhất chỉ ”
“Vậy bây giờ ngươi ”
Ân Kỳ càng thêm ngại ngùng “Thanh danh nữ nhi Ân gia đã hỏng mẫu thân sẽ thật tâm thật ý giúp tìm một cửa hôn nhân tử tế …
Ân Kỳ thôi một cô nương còn gả chuyện chung thân của thì chung quy vẫn còn thẹn thùng
Ân Trường Hoan hiểu rõ thay nàng “Ngươi giúp ngươi tìm một cửa hôn nhân ”
Ân Kỳ cắn môi chịu đựng ý hổ “Phải”
Mọi chuyện quá lớn đầu Ân Trường Hoan một chút hỗn loạn nàng “Ta đã biết ngươi về sẽ giúp ngươi an bài”
Ân gia hiện tại chắc chắn sẽ dám đắc tội nàng đến lúc đó nàng để Chu thị hoặc Trịnh gia tìm cho Ân Kỳ tìm một mối hôn sự cũng việc gì khó
“Đa tạ quận chúa”
Ân Kỳ lo sợ bất an rời khỏi phủ quận chúa
Nàng đã một nước cờ hiểm nàng cũng biết làm như đúng Ân Bạch Tuyết là con riêng của cha và Trình thị tính về tuổi tác thì khi đó Gia Di trưởng công chúa vẫn còn sống quận chúa và Trịnh thái hậu biết chuyện nhất định sẽ bỏ qua Ân gia mà nàng là nữ nhi của Ân gia vinh cùng hưởng nhục cùng chịu nếu nàng làm như cả đời của nàng sẽ hủy nàng giống Ân Lâm Ân Trân Ân Lâm Trình thị và cha yêu thương về hôn sự tất nhiên sẽ cần lo lắng di nương Ân Trân là cháu gái của tổ mẫu cũng cần lo lắng chỉ nàng là còn mẹ đẻ cha yêu thương nàng tự lo lắng thì làm thế nào
Ân Kỳ hít sâu một đã làm nàng còn đường lui bây giờ cách duy nhất là mong Ân Trường Hoan giữ lời đây là cơ hội duy nhất của nàng
Ân Trường Hoan thật sự tin tức làm kinh hoàng
Ân Kỳ rời nàng liền vội vàng tiến cung mục đích đương nhiên là Từ Ninh cung
Trịnh thái hậu xong liền lạnh “Trách trách ai gia luôn thắc mắc cưới Trình thị thì hai bọn họ đã sớm đã gian díu Thật sự là mẫu thân thế nào thì sẽ nữ nhi như thế cá mè một lứa thật làm khác buồn nôn”
“Ngoại tổ mẫu chúng nên vạch trần bọn ngay bây giờ ” Ân Trường Hoan nhíu mày “Thế nhưng chúng chứng cứ”
Cho dù Ân Kỳ tố cáo Trình thị cùng Ân Bác Văn thì họ cũng thể giảo biện Nếu Ân Bạch Tuyết cùng Trình thị lớn lên giống thì đáng tiếc Ân Bạch Tuyết cùng Trình thị giống nhưng cũng nếu như Ân Bạch Tuyết giống Trình thị thì lẽ Đồng thị cũng có thể đã phát giác
Mặt Trịnh thái hậu trầm như nước “Ai gia sẽ phái điều tra chỉ cần bọn làm thì chắc chắn sẽ một chút dấu vết để nếu vẫn điều tra thì trực tiếp trói nô tài của bọn nghiêm hình thẩm vấn ai gia tin bọn họ thật”
Ân Trường Hoan mấp máy môi suy đoán của nàng “Mẫu thân là đã nhận chuyện nên mới hại ”
Vẻ mặt Trịnh thái hậu cứng đờ thật lâu mới “Có lẽ là mẫu thân cháu là cái vụng về ủy khuất chỉ biết chịu đựng” Bà Ân Trường Hoan vui mừng một tiếng “Vẫn là Trường Hoan của thông minh biết đem chuyện cho ngoại tổ mẫu”
“Đương nhiên là cho ngoại tổ mẫu ” Ân Trường Hoan biết nhắc đến mẫu thân của nàng Trịnh thái hậu sẽ buồn cố ý “Ngoại tổ mẫu thông minh tài giỏi Trường Hoan theo kịp một nửa của nếu cháu thì lỡ xảy chuyện gì thì làm bây giờ đến lúc đó sẽ thuốc hối hận cho Trường Hoan ăn”
“Cháu nha” Trịnh thái hậu yêu thương gõ một cái trán Ân Trường Hoan “Nếu cháu đã như thì chuyện lần liền giao cho cháu làm đến lúc đó đưa kết quả cho ai gia là ”
Ân Trường Hoan mở to mắt thấy Trịnh thái hậu giống như đùa nàng mới gấp gáp “Ngoại tổ mẫu thật Vạn nhất cháu làm thì ”
“Sợ cái gì ai gia mới khen cháu thông minh nhanh như đã rụt rè ”
“Thế nhưng…
“Không nhưng nhị gì hết ” Trịnh thái hậu cổ vũ Ân Trường Hoan ôn hòa một tiếng “Yên tâm làm cho dù cháu làm còn ngoại tổ mẫu giúp cháu sẽ gây chuyện lớn gì ”
Ân Trường Hoan nghĩ Trịnh thái hậu chỉ mà thôi thế nhưng là bà mà giao một bộ phận của cho Ân Trường Hoan
Kiếp Ân Trường Hoan từng đem những thu về tay bây giờ làm một lần nữa cũng khó nhưng ở kiếp là do Trịnh thái hậu qua đời hiện tại Trịnh thái hậu còn Ân Trường Hoan tiếp nhận trong tay nàng cũng
“Đứa nhỏ ngốc cháu cũng biết trong tay ai gia còn nhiều ” Trịnh thái hậu “Lại khi cháu trưởng thành thì thể dựa ai gia học tính tự lập”
Người Ân Trường Hoan run lên ôm Trịnh thái hậu nũng nịu “Cháu chính là thích ngoại tổ mẫu bảo hộ sủng ái”
Trịnh thái hậu ôm Ân Trường Hoan “Không ngoại tổ mẫu già đến lượt cháu bảo hộ sủng ái ngoại tổ mẫu chứ”
Ân Trường Hoan vẫn làm nũng trong lòng nàng biết Trịnh thái hậu là cố ý luyện nàng Gia Di trưởng công chúa là mẫu thân nàng là cho nàng sinh mệnh vì mẫu thân giải oan là trách nhiệm của làm nữ nhi như nàng
Nàng ngẩng đầu lên xán lạn “Được về đổi thành Trường Hoan đến bảo hộ sủng ái ngoại tổ mẫu”
Trở phủ quận chúa Ân Trường Hoan suy nghĩ một đêm một mặt phái điều tra một mặt tiết lộ cho Đồng thị
Thứ nhất nàng thực sự chút đành lòng Đồng thị vì Ân Bạch Tuyết mà thương tâm thứ hai Đồng thị ở Ân gia nhiều năm như bà điều tra chừng còn thể manh mối
Ân Trường Hoan sợ sẽ đánh rắn động cỏ một số lúc đánh rắn thì mới thể khiến nó lòi đuôi
Trong điền trang khí sinh hoạt nhàn nhã mà yên tĩnh
Sáng sớm tiếng chim líu ríu hót Đồng thị rời giường đang rửa mặt thì chợt phát hiện mặt bàn một phong thư
Mở phong thư một tờ giấy thư mỏng số lượng từ lác đác mấy nhưng bà vô số lần Càng mặt càng trắn càng xem tay càng run cuối cùng ngã mặt đất
Nếu Ân Bạch Tuyết nữ nhi của bà thì nữ nhi thân sinh đang ở
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi