Đức Dương Quận Chúa - Chương 28
Có mỹ nhân làm bạn là nhưng mỹ nhân độc nàng tự biết thể ép mỹ nhân như vẫn là từ xa hơn
“Quận chúa dừng bước”
Ân Trường Hoan Diệp Hoàn từ trong thiên điện nàng ngạc nhiên “Diệp đại nhân còn rời ”
Hai bọn họ cùng về ngự thư phòng với hoàng đế đó Diệp Hoàn liền cáo lui mà nàng thì lưu tại ngự thư phòng tạ ơn thuận tiện hoàng đế chia sẻ sự áy náy
Diệp Hoàn giơ hai quyển sách tay “Thần tìm hai quyển sách ”
“Ra là thư phòng của hoàng cữu cữu nhiều sách nha” Vừa mới hoàng đế ở đây còn hiện tại chỉ hai bọn họ Ân Trường Hoan cảm thấy lúng túng hơn
Diệp Hoàn làm động tác mời Ân Trường Hoan đuổi theo ngay lúc nàng đang vắt hết óc nghĩ tách khỏi Diệp Hoàn thì mở miệng “Không ngờ trong lòng quận chúa còn bằng một cái đỉnh thanh ngọc tán hoa”
Hắn nghiêng đầu khuôn mặt tinh xảo mặt mang theo ý nhàn nhạt Ân Trường Hoan chói mắt vẻ trêu tức trong đáy mắt nhưng mà kỹ thì để cho phân rõ là đang nói đùa thật
Ân Trường Hoan cảm thấy nàng hẳn là nên giải thích một chút “Không Diệp đại nhân đương nhiên quan trọng hơn cái thanh ngọc tán hoa chỉ là đùa với Kỷ Oánh Oánh thôi tuyệt đối ý nghĩ gì về Diệp đại nhân cả”
“Ý nghĩ ” Trong giọng Diệp Hoàn tràn đầy nghiền ngẫm
“Đúng ” Giọng Ân Trường Hoan đã còn mạch lạc “Ta thật sự chỉ là đơn thuần thưởng thức khuôn mặt của ”
Vừa xong Ân Trường Hoan liền hối hận hận thể cho một cái tát sắc quả nhiên hại
Diệp Hoàn nhẹ nhàng một tiếng “Quận chúa cần khẩn trương chỉ là chút ngoài ý ”
Ân Trường Hoan vẫn còn ngây ngốc với câu của váng đầu hồ hồ hỏi “Ngoài ý cái gì”
Diệp Hoàn cong môi “Không gì ” chắp tay “Tại hạ đây”
Ân Trường Hoan âm thầm thở phào “Đại nhân thong thả”
Diệp Hoàn mỉm nhanh chân rời chỉ là hai bước cách Ân Trường Hoan một trượng “Quận chúa về cần tự coi nhẹ ”
Ân Trường Hoan nhíu mày nàng tự coi nhẹ khi nào nàng xưa nay bao giờ tự coi nhẹ bản thân
Buổi chiều Ân Hoài Nghi đến phủ quận chúa thăm Ân Trường Hoan cho các nha lui xuống Ân Hoài Nghi nhỏ giọng nghi vấn của “Muội đã sớm biết Đoan vương cùng Ân Bạch Tuyết tư tình”
Nàng nhớ kỹ ba tháng Ân Trường Hoan đến phủ Anh Võ hầu thăm nương Ân Trường Hoan đã câu “Cùng lắm thì giải trừ hôn ước”
Ân Trường Hoan hàm hồ a một tiếng “Trước đó chỉ là hoài nghi nhưng cũng ngờ là Ân Bạch Tuyết”
“Thật khó cho thể chịu đựng lâu như ” Ân Hoài Nghi “Mẹ cùng biết chuyện đều thấy buồn nôn”
“Không bọn họ nữa ” Ân Trường Hoan “Ta hôm nay một chuyện tỷ giúp phân tích chút”
“Khó ” Ân Hoài Nghi ngoài ý “Muội thế mà còn thay phân tích”
“Kẻ trong cuộc thì mê kẻ ngoài cuộc thì tỉnh táo” Ân Trường Hoan hì hì “Hôm nay tiến cung tạ ơn trong cung gặp Kỷ Oánh Oánh…
Nàng kể hết mọi chuyện
“Tỷ và Diệp Hoàn tương đối quen là để ý bên ngoài cái gì còn vì cần tự coi nhẹ ” Ân Trường Hoan suy nghĩ hồi lâu vẫn nghĩ thông suốt “Ta tự coi nhẹ cho tới bây giờ đều là tự cao tự đại”
Ân Hoài Nghi dở dở “Có như ”
Ân Trường Hoan đỏ mặt “Ta cái gọi là thành thật”
“Tự coi nhẹ còn ” Ân Hoài Nghi suy nghĩ một chút “Có lẽ là do giống một đống cái cho nên Diệp đại ca mới như ”
Giống như đạo lý “Vậy cái ngoài ý là gì”
Ân Hoài Nghi mấp máy môi thật lâu mới chằm chằm Ân Trường Hoan “Ta hoài nghi Diệp đại ca chỉ là bất ngờ chỉ đơn thuần thưởng thức mặt của mà thích con ”
“Đây khả năng ” Ân Trường Hoan chút do dự phủ định “Diệp đại nhân khả năng tự đa tình ”
Ân Hoài Nghi cũng cảm thấy khả năng thế nhưng là kết hợp với ngữ cảnh cũng chỉ cái khả năng
“Diệp đại nhân là trạng nguyên ” Ân Trường Hoan như điều suy nghĩ “Trạng nguyên và bình thường chúng giống cho nên hai chúng bình thường thể lý giải Diệp đại nhân cũng là bình thường”
Thân là bình thường Ân Hoài Nghi im lặng
Ân Trường Hoan Ân Hoài Nghi gật đầu “Tóm nhất định như tỷ ”
Mỹ nhân có thể thanh lãnh có thể phúc hắc có thể nho nhã có thể ôn nhu nhưng tại thể tự luyến đây khả năng nàng tuyệt đối tin
“Công tử thuộc hạ đã điều tra vô luận là trong khố phòng cửa hàng thì đều ngọc quan” Diệp Nhiên hồi bẩm
Cũng biết công tử hôm nay gặp ngọn gió nào trở về liền bắt thăm dò xem ngọc quan ngay từ đầu còn tưởng rằng là ngọc quan buộc tóc của nam tử kết quả là dùng ngọc làm tán hoa(*)
(*) Tán hoa: ở đây nghĩa là vương miện hoặc là mũ đầu
“Không ” Mày Diệp Hoàn cau trầm ngâm “Vậy liền đánh một cái đỉnh(*) Trước đó hoàng thượng cho một khối hồng ngọc liền dùng cái đánh”
(*) Đỉnh: nghĩ theo ngữ cảnh thì nó nghĩa là cái mũ
Hồng ngọc làm mũ quan nhất định sẽ lộng lẫy xinh
Khối hồng ngọc lớn như thế nước giá trị liên thành cao Diệp Nhiên đành lòng dùng nó làm một cái tán hoa như lãng phí bao nhiêu
“Công tử quá lãng phí ” Diệp Nhiên khuyên nhủ cảm thấy nhất định có thể khuyên Diệp Hoàn chuyển hồi tâm ý công tử thích phô trương lãng phí “Trong khố phòng còn nhiều hồng ngọc khác mặc dù kém hơn cái hoàng thượng thưởng nhưng cũng tệ”
Diệp Hoàn mở to mắt Diệp Nhiên một chút “Là của ngươi”
Diệp Nhiên ngẩn “Không ”
Diệp Hoàn cúi đầu sách “Vậy làm ”
Diệp Nhiên:…”Vâng”
“ ” Diệp Hoàn lật qua một trang sách lơ đãng “Ngươi giúp đổi một chiếc gương cái lúc đầu vỡ ”
“Vỡ” Diệp Nhiên mở tấm gương xem mấy mảnh vỡ còn mặt đất quét dọn
Hắn cầm chổi quét sạch sẽ nhỏ “Cái gương đang êm vỡ chẳng lẽ là mèo hoang chạy qua”
Sắc mắt Diệp Hoàn nháy mắt tự nhiên nhưng mà Diệp Nhiên đang cúi đầu quét dọn nên trông thấy
Ân Lâm gương mặt đổi bôi Vô Ngân sương lên miệng vết thương
Có lẽ là do Ân Trường Hoan dùng lực mạnh hoặc cũng lẽ là công hiệu Vô Ngân sương vết thương mặt và nàng đã hơn nhiều bây giờ chỉ vài vết nhàn nhạt
Nha cúi đầu ở bên cạnh với nàng “Phu nhân cùng tam phu nhân ngoại thành thăm đại tiểu thư”
Một khắc đồng hồ nàng lần đầu tiên tới quỳ thủy phái mời Trình thị tới
Tay Ân Lâm dừng ngữ khí rõ “Đại tỷ mới mười ngày mẹ đã biết bao nhiêu lần còn nhiều hơn cả tam thẩm”
Phát giác Ân Lâm vui nha dám lời nào Ân Lâm nhẹ nhàng một tiếng đặt Vô Ngân sương xuống nàng “Nếu xảy chuyện chính là liệu nương sốt ruột như ”
Một nha khác xông “Tiểu thư lão phu nhân cùng hầu gia ngoài”
“Trời tối bọn họ còn ”
“Nô tỳ hình như là khỏi thành”
Đi ngoại thành thì ngoại trừ Ân Bạch Tuyết còn thể là ai trong nháy mắt mặt Ân Lâm trầm như nước