Đức Dương Quận Chúa - Chương 25
- Nhà
- Đức Dương Quận Chúa
- Chương 25 - Một cô nương tốt khó tìm trên trời dưới đất
“Không ” bà lão đến chỗ đối diện Diệp Hoàn vỗ đầu ngựa tiếp tục “Thần chỉ là đang nghĩ quận chúa thật sự là quá khó khăn”
“ ” Ân Trường Hoan thâm dĩ vi nhiên(*) gật đầu “Ta cũng cảm thấy như cho nên ít khi tự chịu oan ức thù oán nhất định sẽ báo”
(*) Thâm dĩ vi nhiên: tự sâu sắc cho rằng
Diệp Hoàn nhịn bật khóe môi mím “Vậy chuyện giải trừ hôn ước với Đoan vương gia thì ”
“Cũng coi như ” Nàng khi trùng sinh gặp Phó Dịch cùng Ân Bạch Tuyết đã quyết định giải trừ hôn ước chỉ là kéo tới hiện tại mà thôi
“Quận chúa lo lắng hoàng thượng sẽ đồng ý giải trừ hôn ước”
Nam nhân tam thê tứ là bình thường Đoan vương mặc dù tư tình với Ân Bạch Tuyết là đúng nhưng đối với một vương gia mà quả thực tính là chuyện lớn gì hoàng đế cũng thể sẽ chỉ quở mắng Đoan vương một trận
“Không lo lắng hoàng cữu cữu yêu thương như cho dù nhất thời đồng ý một hai nháo ba treo cổ kiểu gì cũng sẽ đồng ý Lại ” Ân Trường Hoan nham hiểm “Ta còn ngoại tổ mẫu và hoàng thượng quan tâm ngoại tổ mẫu và Diệp đại nhân hai cùng giúp hoàng cữu cữu nhất định sẽ đồng ý”
Ánh mắt Diệp Hoàn càng sâu chằm chằm Ân Trường Hoan nàng thật sự cảm thấy hoàng đế sẽ tin một bề như là… Nàng đã biết thân thế của
Ân Trường Hoan mỉm bộ dáng xinh
Diệp Hoàn nhẹ nhàng một tiếng “Quận chúa đùa tại hạ chỉ là một Đại Lý tự thiếu khanh thể biết tâm ý của hoàng thượng”
“Không cần biết tâm ý của hoàng cữu cữu chỉ cần khuyên nhủ thêm nhắc nhở ” múa mép khua môi là việc mà Ân Trường Hoan giỏi “Đây là việc mà chỉ trung thần mới thể làm”
Nàng nghiêng đầu nhìn Diệp Hoàn cắn môi “Hoặc là Diệp đại nhân nhẫn tâm một cô nương khó tìm trời đất như gả cho một kẻ bội bạc”
Diệp Hoàn trầm mặc khẽ một tiếng “Quận chúa lợi hại tại hạ ”
“Không lợi hại là lý” Ân Trường Hoan hất cằm “Có lý thì cũng sợ Ân Trường Hoan xưa nay ỷ thế hiếp ”
Vừa vặn mấy công tử áo gấm qua bọn họ thấy Ân Trường Hoan đều ngẩng đầu giống như giữa ban ngày thấy quỷ
Ân Trường Hoan cũng thấy bọn họ ánh mắt sáng lên “A ” nàng chỉ một nam nhân tô son trát phấn “Ngươi lần làm tiểu thứ mười tám ”
Có lá gan với nàng câu chắc cả đời cũng chỉ cho nên Ân Trường Hoan đối với ấn tượng sâu sắc
Nam nhân loè loẹt lập tức nấp lưng bạn bè vẻ mặt đau khổ cầu xin tha thứ “Cô nãi nãi sai lần chỉ là miệng thôi thật sự làm tiểu ”
Chuyện xảy cuối tháng sáu năm ngoái lúc đấy trở kinh thành thấy Ân Trường Hoan da trắng mỹ mạo liền tùy ý vài câu nào biết vận khí đen đủi như thế mà đùa giỡn đến Đức Dương quận chúa Đức Dương quận chúa đe dọa một trận về nhà thi hành gia pháp cuối cùng còn bắt xin hiện tại thấy Ân Trường Hoan đã cảm thấy thân đều đau chân run lập cập
“Ngươi sợ cái gì cũng đánh ngươi” Nhìn thấy dáng vẻ nhát gan của Ân Trường Hoan ghét bỏ bĩu môi đó đầu Diệp Hoàn
Vẫn là Diệp đại nhân dễ chịu
Bờ môi nam nhân loè loẹt run run lắp ba lắp bắp lấy lòng “Ta sợ chỉ là uy nghi của quận chúa trấn trụ”
Ân Trường Hoan:…
Thế mà gặp một còn bậy hơn cả nàng
“Vậy ngươi lấy lý lẽ làm phục ” Nàng cũng quên dáng vẻ như gặp quỷ của bọn họ
Nam nhân loè loẹt gật đầu như giã tỏi sợ Ân Trường Hoan cảm giác thành tâm “Vâng quận chúa là ngay thẳng bao giờ ỷ thế hiếp ”
Ân Trường Hoan:…
Hắn biểu hiện như là đang nàng ỷ thế hiếp
Phất phất tay “Các ngươi ” Thấy họ ánh mắt của nàng liền đau nhức
“Chúng cũng thôi” Ân Trường Hoan lúm đồng tiền như hoa Diệp Hoàn giống như xảy chuyện gì
Diệp Hoàn trong mắt chứa ý ho nhẹ một tiếng “Quận chúa đáng yêu”
“Cám ơn ” Mặt Ân Trường Hoan đỏ tim đập “Ta cũng cảm thấy như ”
Nói xong nàng bật tiếng thanh thúy tiếng liền biết nàng thật cao hứng
“Bên cạnh quận chúa chính là trạng nguyên Diệp Hoàn của mấy năm hiện tại là Đại Lý tự thiếu khanh Diệp đại nhân ”
Mấy nam tử cùng nam nhân loè loẹt bóng lưng Ân Trường Hoan cùng Diệp Hoàn
“Hẳn là đều trạng nguyên điển trai nhất dù thấy ai hơn ”
“Diệp Hoàn cùng quận chúa quận chúa và Đoan vương gia đã đính hôn mà bọn họ cô nam quả nữ hình như phù hợp lắm”
“Cái gì mà thích hợp ” Nam nhân loè loẹt gõ đầu một cái “Chúng đám phố lớn hộ vệ của bọn họ ”
Người đánh che đầu căm giận “Ngươi vì nàng đánh còn giúp nàng”
Nam nhân loè loẹt ưỡn ngực “Ta giúp quận chúa thì giúp ngươi ” Ánh mắt lướt qua mặt của đối phương xùy một tiếng “Cũng biết gương mặt ”
Người đánh ủy khuất còn công kích tướng mạo cũng nữ nhân mặt làm cái gì Mà mặc dù tuấn mỹ nhưng cường tráng mà vẫn nhiều thích đấy
“Diệp đại nhân cho thêm gà xé nấm nhé ” Ân Trường Hoan hộ vệ một cái hiệu bảo nàng lấy gà xé nấm “Xem như cám ơn Diệp đại nhân đã tiễn về”
“Gà xé nấm thực sự là mỹ vị ” Diệp Hoàn từ chối “Vậy tại hạ liền khách khí”
“Đều là bằng hữu cái gì mà khách khí” Mắt Ân Trường Hoan đảo một vòng “Diệp đại nhân hỏi một vấn đề để công bằng thì thể hỏi một chuyện ”
“Quận chúa cứ hỏi ” Diệp Hoàn câu của Ân Trường Hoan “Tại hạ cũng biết gì nấy”
“Là đó quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy”
“Thần hứa”
“Vậy hỏi ” Ân Trường Hoan chỉnh ngay ngắn thần sắc “Nếu ngoại tổ mẫu bỗng nhiên qua đời phát hiện Đoan vương cùng Ân Bạch Tuyết tư tình nhưng lập tức cho hoàng cữu cữu đang nghĩ cách giải trừ hôn ước của cùng Phó Dịch nhưng đúng lúc đang nghĩ biện pháp thì ám sát loại tình huống Diệp đại nhân thể sẽ là ai hạ thủ”
Mày Diệp Hoàn nhíu “Quận chúa làm hỏi loại giả thiết ”
“Ta chính là đột nhiên nghĩ đến mà” Ân Trường Hoan “Diệp đại nhân đã hứa biết gì nấy chơi ”
Diệp Hoàn trầm ngâm nửa ngày áy náy “Thật tại hạ…”
“Quận chúa”
Người đến là Trình thị cùng Đồng thị bọn họ luôn chờ lão phu nhân cùng Ân Bạch Tuyết Sau khi lão phu nhân cùng Ân Bạch Tuyết thì bọn họ đã phái thông báo cho Ân Bác Văn nhưng tin tức Ân Bác Văn cũng truyền hoàng cung
Người gác cổng Ân Trường Hoan đã trở về bọn họ lo hiềm khích đó lập tức tới ngóng tin tức
Trình thị thấy Diệp Hoàn cảm thấy kỳ quái nhưng bây giờ bà thời gian nghĩ nhiều Diệp Hoàn khẽ chào một cái về phía Ân Trường Hoan gọn gàng dứt khoát hỏi “Quận chúa tổ mẫu và đại tỷ tỷ tiến cung biết tin tức của họ ”
“Biết đó ” Ân Trường Hoan đến nhu thuận “Ta còn thấy bọn họ mà”
Ân Trường Hoan rõ ràng đến xán lạn ngữ khí còn ôn hòa hơn nhưng Trình thị như treo quả tim lên cao hơn
Đồng thị thấy Trình thị lời nào chờ nổi liền tự hỏi “Vậy quận chúa biết tại hoàng thượng truyền Bạch Tuyết tiến cung”
Ân Trường Hoan ngọt ngào “Các ngươi thật sự biết”
Lông mày Trình thị nhíu chặt trực giác cho bà biết nên hỏi chuyện nhưng ý nghĩ nghĩ liền Đồng thị “Còn xin quận chúa cho ”
“Mọi chuyện kỳ thật cũng phức tạp ” Nụ Ân Trường Hoan dần nhạt “Chỉ là nữ nhi Ân Bạch Tuyết của ngươi và hôn phu Đoan vương Phó Dịch của tư tình…
Đồng thị kinh ngạc thần sắc lạnh dần Ân Trường Hoan đây khả năng nhưng phát thanh âm nào
“Đây tuyệt đối khả năng Bạch Tuyết lời nhất hiểu chuyện con bé khả năng làm chuyện như ” Trình thị nghiêm nghị quát “Quận chúa biết còn giận Lâm nhi nhưng Bạch Tuyết đối với luôn một mực tôn kính tại thể bởi vì Lâm nhi mà giận chó đánh mèo Bạch Tuyết”
Đồng thị Trình thị phẫn nộ dị thường chợt nhớ tới thần sắc Ân Bạch Tuyết khi tiến cung đó là loại tuyệt vọng đến tĩnh mịch nếu quả thật là quận chúa oan uổng Bạch Tuyết Bạch Tuyết sẽ thần sắc như
Ân Trường Hoan a một tiếng thản nhiên “Lúc ở ngự thư phòng Ân Bạch Tuyết đã thừa nhận nghĩ bọn họ cũng sắp trở về các ngươi nếu tin thể trực tiếp hỏi nàng ”
Không bọn họ nữa Ân Trường Hoan với Diệp Hoàn “Diệp đại nhân vấn đề cứ thong thả suy nghĩ khi nào cảm thấy đáp án thì cho cũng ” Nàng dừng suy nghĩ một chút “Nếu Diệp đại nhân nguyện ý trả lời cũng cần gấp sẽ truy vấn yên tâm”
Nói xong lời cuối cùng giọng của nàng mấy phần trêu tức nhưng trong ánh mắt nghiêm túc
Diệp Hoàn nghiêm mặt “Quận chúa vấn đề đối với quan trọng ”
Ân Trường Hoan tủm tỉm hỏi
“Huynh cảm thấy thế nào”
Diệp Hoàn trầm mặc “Thần sẽ cẩn thận suy nghĩ vấn đề ”
Ân Trường Hoan tươi “Vậy Trường Hoan đa tạ Diệp đại nhân”
Nàng lấy gà xé nấm từ tay hộ vệ đưa cho Diệp Hoàn “Ta sẽ tiễn Diệp đại nhân ”
Diệp Hoàn cầm gà xé nấm “Quận chúa dừng bước”
Diệp Hoàn lên ngựa chắp tay với Ân Trường Hoan đó cưỡi ngựa rời
Diệp Nhiên cưỡi ngựa đuổi theo đưa tay “Công tử để thuộc hạ cầm gà xé nấm cho”
Diệp Hoàn nhúc nhích đầu hỏi “Vì ”
Diệp Nhiên ngơ ngẩn vì Đương nhiên là bởi vì là chủ tử chủ tử thể tự cầm đồ chứ
“Không cần” Diệp Hoàn “Cái nặng”
Diệp Nhiên: Đây là vấn đề nặng
“Buổi tối hôm nay ăn cá ướp muối và canh gà xé nấm” Trở Diệp phủ Diệp Hoàn đưa gà xé nấm cho Diệp Nhiên
Diệp Nhiên cầm gà xé nấm kịp oán thầm Diệp Hoàn đưa gà xé nấm cho Diệp Hoàn cả kinh hỏi “Công tử ăn cá ướp muối Người từng ăn cái ”
Phải biết lúc chọn đồ đưa cho Đức Dương quận chúa thì công tử tính cá ướp muối ngại mùi cá ướp muối khó ngửi là tận tình khuyên mồm mép đều mài mỏng mới mua cá ướp muối công tử đột nhiên ăn
Diệp Hoàn bình tĩnh “Quận chúa hương vị cá ướp muối ”
Diệp Nhiên giận “Thuộc hạ cũng đã cá ướp muối ngon còn nhiều lần”
“Thật ” Khoé miệng Diệp Hoàn nở nụ thản nhiên “Vậy mà nhớ rõ”
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi