Đức Dương Quận Chúa - Chương 24
- Nhà
- Đức Dương Quận Chúa
- Chương 24 - Ta bình thường là một người hay thương tâm một mình
Hoàng đế Phó Dịch cùng Ân Bác Văn quỳ gối ở lạnh giọng “Cho tiến trẫm ngược xem nữ nhi của Ân gia như thế nào”
Phó Dịch quý thẳng tắp liền chấn động Thái giám cùng cấm vệ quân tới quá nhanh kịp thăm dò chuyện gì xảy đã mang đến ngự thư phòng Sau khi còn kịp hành lễ thì hoàng đế đã nổi trận lôi đình ném chén trà chân bắt quỳ xuống
Sau thì Ân Bác Văn cũng như
Hắn lúc đầu còn cảm thấy khả năng là chuyện của và Bạch Tuyết Hắn cùng Bạch Tuyết vẫn luôn cẩn thận thể phát hiện mà bây giờ thái giám cơ hồ thể xác định Chỉ là phụ hoàng vì biết chuyện là Ân Trường Hoan là…
Phó Dịch dùng ánh mắt còn dò xét Diệp Hoàn ở bên cạnh cúi đầu uống trà sắc mặt trầm xuống
Diệp Hoàn ở chỗ làm gì là lấy thân phận gì ở chỗ
“Dạ”
Tiểu Cao công công thối lui đến ngoài điện thấy hai tổ tôn đầy mồ hôi liền ngoài nhưng trong “Hoàng thượng cho mời”
Ân Bạch Tuyết đỡ lão phu nhân trong điện tiểu Cao công công bóng lưng bọn họ bỗng nhiên một tiếng bụng nhắc nhở “Đoan vương gia cùng Ân quốc công đều ở đây hai vị cần lo lắng”
Toàn thân hai run lên lão phu nhân đã lớn tuổi bà đầu “Đa tạ công công nhắc nhở”
Tiểu Cao công công nhíu mày cung kính “Lão phu nhân khách khí”
“Lão thân bái kiến hoàng thượng hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”
“Ân Bạch Tuyết bái kiến hoàng thượng hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”
Ân Bạch Tuyết và lão phu nhân quỳ gối Phó Dịch cùng Ân Bác Văn
Hoàng đế về phía Trịnh thái hậu Trịnh thái hậu nhàn nhạt mở miệng “Miễn lễ ban ”
Lão phu nhân cung kính “Đa tạ thái hậu nương nương”
Lão phu nhân dậy cái ghế bên dám nhiều chỉ một phần ba ghế Ân Bạch Tuyết bên cạnh
Một bạch thân(*) ở trong ngự thư phòng xứng vị trí
(*)Bạch thân: dân thường địa vị gì trong xã hội
Tim lão phu nhân như đánh trống ân cần thăm hỏi Trịnh thái hậu “Đã lâu thấy thái hậu thái hậu vẫn khoẻ chứ”
Trịnh thái hậu cùng Triệu thái hậu giống bà luôn thâm cư ngoài thể tới Từ Ninh cung bái kiến bà ít nhưng bất kỳ nào dám bởi mà khinh thị bà hoàng đế coi trọng ai thì đều quan trọng
“Còn ” Trịnh thái hậu giống như mà “Chí ít có thể che chở Trường Hoan của ai gia khác bắt nạt”
Nụ của lão phu nhân cứng đờ theo “Trường Hoan của chúng thái hậu nương nương yêu thương là phúc khí của Trường Hoan”
“Trường Hoan là ngoại tôn nữ của ai gia ai gia thương nó là đương nhiên” Trịnh thái hậu một tay bưng chén trà một tay dùng nắp trà hớt bớt nóng tựa như lơ đãng “Chỉ là biết ngươi đau yêu cháu gái Trường Hoan ”
Lão phu nhân còn dám lên “Trường Hoan là tôn nữ của lão thân lão thân yêu thương con bé như trân bảo”
“Có đúng ” Trịnh thái hậu giương mắt kiểm Ân lão phu nhân ngữ khí nhẹ nhạt “Vậy đích trưởng tôn nữ Ân Bạch Tuyết của ngươi và Đoan vương Phó Dịch tư tình ngươi chuẩn xử lý như thế nào”
Mắt lão phu nhân co thật sự là chuyện
“Ngươi hẳn là đã biết dù cho đó biết thì đường tiến cung Ân Bạch Tuyết hẳn đã với ngươi”
Lão phu nhân quỳ xuống bờ môi run run gì
Bà dám nhận Bà dám Bà dám thừa nhận dám
Ân Bạch Tuyết quỳ bên cạnh lão phu nhân
Trịnh thái hậu bảo bọn họ lên cũng bọn họ ánh mắt rơi Phó Dịch “Ngươi lời gì ”
Nếu là Phó Dịch có thể sớm nhận tin tức lẽ thể chuẩn một chút nhưng bây giờ ngoại trừ thẳng thắn thì lựa chọn nào khác
“Là tôn tử với Trường Hoan”
Trịnh thái hậu Phó Dịch ngữ khí bình tĩnh “Ai gia nhớ lúc ngươi đính hôn với Trường Hoan thì ai gia hỏi ngươi thể che chở Trường Hoan cả đời lo ngươi lúc đó chém đinh chặt sắt cho ai gia ngươi thể làm ”
Phó Dịch dập đầu “Phó Dịch hổ thẹn”
“Ngươi cần hổ thẹn ” Trịnh thái hậu thản nhiên “Nghiêm túc tính đây cũng là của ngươi đều là ai gia nghĩ ”
Hoàng đế đồng ý “Mẫu hậu”
Hắn Phó Dịch chén trà bưng lên lần nữa ném tới chỗ Phó Dịch mảnh vỡ lướt qua mặt Phó Dịch tạo một vết máu nổi giận “Nghiệt tử”
Phó Dịch cúi đầu Ân Bạch Tuyết run rẩy nàng biết nàng xong
Ân Trường Hoan nức nở “Không ngoại tổ mẫu nghĩ là Trường Hoan ”
Trịnh thái hậu ôn nhu Ân Trường Hoan khẽ lắc đầu “Ai gia nên để cháu chọn trong mấy biểu bọn họ sẽ đồng ý là bởi vì quan tâm cháu mà là vì ai gia vì vị trí ai gia trong lòng hoàng đế”
Bà đầu về phía phù điêu kim long long ỷ “Bọn cuối cùng là vì cái long ỷ ”
Một câu nhẹ nhàng làm cho tất cả mọi chấn động
Ân Trường Hoan sùng bái thái hậu chỉ một câu ngoại tổ mẫu uy vũ
Sắc mặt hoàng đế tái xanh Trong lòng của biết là một chuyện nhưng là một chuyện giận Trịnh thái hậu thấy đều là bởi vì Phó Dịch làm Trịnh thái hậu quá thương tâm mới thể lời
Phó Dịch dập đầu “Tôn tử dám”
Trịnh thái hậu hỏi Ân Trường Hoan “Trường Hoan cháu xử lý thế nào”
Ân Trường Hoan giương mắt thẳng hoàng đế chút do dự “Cháu giải trừ hôn ước”
“Nếu khi thành thân Đoan vương cưới trắc phi nạp thì cũng vấn đề gì nhưng nên khi chúng thành thân làm những việc càng nên là Ân Bạch Tuyết”
“Ân Bạch Tuyết ” Ân Trường Hoan lên hỏi nàng “Ta hỏi ngươi chuyện ngươi và Đoan vương gia là khi đính hôn”
Nếu là đính hôn bọn họ là với Ân Trường Hoan nếu là đính hôn bọn họ chính là cố ý là cố ý tính toán Ân Trường Hoan mà nguyên nhân là lời mà Trịnh thái hậu
Ân Bạch Tuyết run giọng trả lời “Là đính hôn”
Lão phu nhân thở phào một cái may mắn
“Xùy ” Ân Trường Hoan lạnh một tiếng “Ta dù chứng cứ chứng minh nhưng nghĩ các ngươi là khi đính hôn đã quan hệ”
“Không ” Thần sắc Ân Bạch Tuyết kinh hoàng còn nửa phần phong phạm của mỹ nhân kinh thành “Không thật sự là đính hôn”
“Ngươi cần vội vàng phủ nhận dù thế nào hiểu rõ ngươi cùng Đoan vương nhưng về phán đoán thì vẫn ” Ân Trường Hoan “ mà ngươi yên tâm chứng cứ thể chứng minh điểm ”
“Nghiệt tử ” khiển trách Phó Dịch hoàng đế xụ mặt với Ân Bác Văn “Ân Bác Văn trẫm ngươi coi cô cháu gái như thân nữ ngươi chính là dạy bảo nàng như trẫm hôm nay xem như mở rộng tầm mắt giáo dưỡng của Ân gia các ngươi quả nhiên tầm thường một một nữ nhi đều lợi hại”
Ân Bác Văn dập đầu “Vi thần hổ”
“Ngươi đương nhiên hổ” Hoàng đế trầm mặt “Trẫm ngươi khi xuống làm thể gặp Gia Di”
“Sẽ ” Trịnh thái hậu phong đạm vân khinh “Ai gia đã quyết định đem phần mộ của Gia Di dời khỏi mộ tổ của Ân gia táng nhập nghĩa trang hoàng gia”
Công chúa là hoàng thất nguyên bản khi qua đời đều là táng nhập nghĩa trang hoàng gia nhưng khi qua đời Gia Di trưởng công chúa hi vọng táng tại mộ tổ Ân gia
Lão phu nhân kinh ngạc về phía Trịnh thái hậu nếu thật sự làm đó là cho kinh thành biết Ân gia Trịnh thái hậu chán ghét mà vứt bỏ
“Như cũng ” Hoàng đế “Trường Hoan cháu thể nghĩ thật giải trừ hôn sự với Phó Dịch”
Ân Trường Hoan gật đầu thần sắc kiên định “Vâng Trường Hoan đã nghĩ kỹ”
“Đã như ” hoàng đế thở dài một tiếng trong lòng chút đáng tiếc Trường Hoan thể trở thành con dâu “Vậy trẫm sẽ hạ chỉ giải trừ hôn sự của các ngươi”
Ân Trường Hoan hạ thấp hành lễ “Đa tạ hoàng cữu cữu”
Sau khi chuyện lộ ánh sáng thì Phó Dịch đã biết sẽ kết quả như Ân Trường Hoan là kiêu ngạo thể nhịn xuống chuyện nhưng mà hoàng đế câu đột nhiên cảm giác trong lòng vắng vẻ
Hắn nhớ tới ngày đó ánh mặt trời toả ấm áp Ân Trường Hoan đến hỏi nguyện ý cưới nàng
Vẻ mặt nàng nửa điểm ngượng ngùng đôi mắt trong sáng còn chút ngây thơ
Hắn lúc nghĩ mặc dù với nàng nhưng nhất định sẽ coi nàng là thân mà yêu thương sẽ bảo hộ nàng cả đời
Hôm qua Thẩm phụ tá đề nghị cảm thấy xin Bạch Tuyết đồng thời trong lòng vậy mà…
Phó Dịch nhắm mắt cất giấu suy nghĩ trong lòng “Nhi thần cẩn tuân mệnh cha”
“Trường Hoan cháu lui xuống ” Hoàng đế
Ân Trường Hoan rời khỏi ngự thư phòng lúc ngang qua Diệp Hoàn thì Diệp Hoàn một cái
Sau đó sẽ là xử trí Phó Dịch cùng Ân Bạch Tuyết Diệp Hoàn tiếp tục ở sẽ thích hợp mặc dù Diệp Hoàn ngay từ đầu đac thích hợp
Diệp Hoàn cáo từ dậy chắp tay “Vi thần cáo lui”
Hoàng đế gật đầu “Ngươi thay trẫm an ủi Trường Hoan”
“Vi thần tuân mệnh”
Diệp Hoàn nghiêng vái chào Trịnh thái hậu mới rời khỏi
Ân Trường Hoan chờ ở ngoài ngự thư phòng thành công giải trừ hôn ước làm nàng thấy thật nhẹ nhõm khóe mắt đuôi lông mày đều là vui mừng
Nhìn thấy Diệp Hoàn nàng hỏi “Huynh bây giờ ”
Diệp Hoàn nhạt “Xuất cung về nhà quận chúa ”
“Ta cũng xuất cung về nhà” Ở nhà chờ thánh chỉ giải trừ hôn ước ở trong cung khẳng định sẽ lấy danh nghĩa hỏi thăm chê nàng nàng vẫn là nên về phủ quận chúa đóng cửa Thiên vương lão tử tới cũng gặp nàng
“Vậy tại hạ tiễn quận chúa một đoạn”
Ân Trường Hoan quen để khác tiễn chính nàng võ cũng cần khác đưa đang cự tuyệt nàng nghĩ đến đây chẳng là cơ hội để gặp riêng Diệp Hoàn
“Vậy làm phiền Diệp đại nhân ” Nàng tủm tỉm hai mắt cong lên như hai vầng trăng non
Diệp Hoàn mỉm “Quận chúa khách khí”
Lúc Ân Trường Hoan lên xe ngựa thấy Diệp Hoàn ở đây cảm thấy xe ngựa nên Ân Trường Hoan liền lấy ngựa của hộ vệ cho hộ vệ xe ngựa về
“Hình như đây là lần đầu thấy Diệp đại nhân cưỡi ngựa ” Ân Trường Hoan ngựa đầu Diệp Hoàn “Ta còn lo Diệp đại nhân biết cưỡi ngựa”
Diệp Hoàn ôn hoà “Cưỡi ngựa bắn tên thần vẫn biết chỉ là động thủ thì ” Hắn nghiêng đầu “Quận chúa thần có thể mạo hỏi một chuyện ”
Ân Trường Hoan gật đầu thanh âm nhẹ nhàng “Huynh cứ hỏi nhất định biết gì nấy”
Diệp Hoàn một tiếng “Quận chúa là lúc nào biết chuyện vương gia cùng Ân đại tiểu thư”
“Hôm nay” Ân Trường Hoan đem lời mà nàng với hoàng đế
“Quận chúa hình như thương tâm” Phía một bà lão qua đường Diệp Hoàn kéo dây cương để con ngựa dừng
Ân Trường Hoan cũng dừng đầu nghiêm túc “Ta thương tâm thật đấy chỉ là thích lộ sự thương tâm ngoài bình thường là một thương tâm một ”
Diệp Hoàn: Nàng có thể thu liễm một chút nụ mặt
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi