Đức Dương Quận Chúa - Chương 20
Cho ngóng thì mới biết theo Trịnh Xuyên rời kinh tra án trong thời gian ngắn thể trở về kinh
Cũng may cách nàng độc chết còn xa Ân Trường Hoan trôi qua một tháng vui vẻ
Một tháng xảy vài chuyện trong đó chuyện chính là khi nàng thiết tiểu yến hai ngày thì Trịnh thái hậu xếp mật thám Từ Ninh cung Ân Bác Văn
“Vậy ngoại tổ mẫu biết là nào ”
“Còn chắc chắn nhưng chút nghi ngờ” Gặp Ân Trường Hoan cau mày lo lắng Trịnh thái hậu đưa tay vuốt vuốt lông mày Ân Trường Hoan “Những chuyện cần cháu lo lắng”
Bà dừng một chút “Đã cha cháu cháu cũng cần trách ”
Ân Trường Hoan lắc đầu trầm mặc “Cháu cảm giác cho dù xếp mật thám Từ Ninh cung ông thì chuyện mẫu thân qua đời và ông khó thoát liên quan”
Đây là trực giác Ân Trường Hoan rõ vì cảm thấy như nhưng loại cảm giác mãnh liệt
Có một ngày nàng thậm chí còn nghĩ nếu như nương thật sự Ân Bác Văn hại chết liệu kiếp nàng chết là do Ân Bác Văn hạ thủ
Ý nghĩ sinh liền nàng phủ định sẽ tay với thân cốt nhục của cho dù nàng và ông quan hệ mà Ân Bác Văn cũng lý do hại nàng
Trịnh thái hậu vỗ vỗ mu bàn tay Ân Trường Hoan thanh âm xa xăm phảng phất xuyên thấu thời gian “Trường Hoan yên tâm ngoại tổ mẫu nhất định sẽ tìm chân tướng việc mẫu thân cháu qua đời sẽ bỏ qua bất kỳ một ai hại mẫu thân cháu”
Ân Trường Hoan qua với Ân gia nhưng Ân gia nghĩ như Sau khi Ân Lâm khỏi Đại Lý tự thì lão phu nhân đã phái Ân Ly tới truyền lời mời nàng đến phủ Ân quốc công dùng cơm trưa
Ân Trường Hoan lúc đầu nhưng nghĩ tới sẽ thấy khuôn mặt đầy phẫn hận của Ân Lâm thì nàng thay đổi chủ ý quyết định một chuyến
kinh ngạc phát hiện Ân Lâm thế mà như nàng nghĩ
Trong Nhân Thọ đường của lão phu nhân Ân gia đều ở đây để chứng kiến lão phu nhân bắt Ân Lâm bưng trà nhận sai với Ân Trường Hoan
Ở Đại Lý tự mấy ngày Ân Lâm gầy hốc hác ánh mắt trống rỗng còn kiêu ngạo như tinh thần cũng khiến nàng tưởng như hai
Ân Trường Hoan thấy Ân Lâm như nhưng tuyệt đối cảm thấy áy náy đã làm sai thì đều gánh chịu hậu quả cũng thể ngươi còn nhỏ là vô tội huống hồ Ân Lâm là kẻ tái phạm sự kiên nhẫn của nàng sớm đã hết
Có lẽ là Ân Lâm thật sự nhận giáo huấn cũng lẽ là lão phu nhân sớm đã cảnh cáo Ân Lâm lúc bưng trà nhận sai Ân Lâm nửa phần oán trách cũng biểu hiện phẫn hận gì đối với Ân Trường Hoan
Môi Ân Trường Hoan khẽ chạm chén trà giống như đã uống một ngụm nhưng kì thực nàng một giọt trà cũng uống
Mặc kệ Ân Lâm thật lòng xin nàng nhưng loại trà dễ động tay chân nàng thể uống
Lão phu nhân thấy Ân Trường Hoan nhận trà liền thấy nhẹ nhàng thở phào mọi trong phòng nghiêm túc “Chuyện cứ như mà cho qua về các ngươi ai cũng phép nhắc ”
Ân Trường Hoan cúi đầu vuốt vuốt ngọc bội bên hông quả nhiên gừng càng già càng cay
“ Trường Hoan” Lão phu nhân giống như đột nhiên nhớ cái gì đó hỏi Ân Trường Hoan “Trong phủ cháu còn Vô Ngân sương ”
Vô Ngân sương là thuốc của thái y viện công hiệu như kỳ danh tiêu trừ vết sẹo Nguyên liệu chế tác Vô Ngân sương ít cực kỳ trân quý còn một loại chỉ mùa đông mới dùng lúc còn mới nên tháng chạp hàng năm thái y viện mới thể chế tạo chút ít Vô Ngân sương
Từ khi Ân Trường Hoan tập võ đến nay đa số Vô Ngân sương đều cho Ân Trường Hoan truyện kiếm hiệp
Hoàng đế : Trường Hoan là nữ nhi thể sẹo
Còn một phần nhỏ thì hoàng thượng giữ cho triều thần nếu cần thể tìm hoàng thượng xin thuốc nhưng lấy thì chắc
Bây giờ là đầu tháng tư Ân Trường Hoan đương nhiên Vô Ngân sương
Nàng gật đầu “Còn mấy bình”
Lão phu nhân “Vậy cháu tặng một bình cho tứ cô nương mà để sẹo thì ”
“Được lát nữa sẽ cho đưa tới” Ân Trường Hoan bình thản đáp ứng bây giờ Ân Lâm đã giáo huấn một bình Vô Ngân sương mà thôi nàng gì mà bỏ
Lão phu nhân từ ái về phía Ân Lâm đang cúi đầu chỗ Trình thị “Còn mau cám ơn nhị tỷ tỷ”
Ân Lâm phúc lễ “Đa tạ quận chúa” Ngữ khí bình tĩnh phẫn nộ cũng sung sướng khi Vô Ngân sương
Ân Trường Hoan liền nhíu mày xem một chuyến Đại Lý tự hữu dụng so với quy củ hơn nhiều
Dùng xong bữa trưa mọi rời khỏi Nhân Thọ đường Ân Bạch Tuyết cùng mẫu thân Đồng thị trở về viện của tam phòng
Ân Bạch Tuyết đỡ Đồng thị thấp giọng “Hôm đó tổ mẫu rõ ràng tức giận như hôm nay còn Ân Lâm xin quận chúa”
Đối với chuyện Ân Bạch Tuyết oán trách Ân Trường Hoan cảm thấy nàng quá để ý tình nghĩa tỷ nhất định hủy thành danh Ân Lâm mới chịu bỏ qua
Phu nhân tam phòng Đồng thị là dịu dàng thành thạo khi gả phủ Ân quốc công thì cùng lão gia tam phòng là cầm sắt hòa minh(*) ân ái rời chỉ tiếc bởi vì khi sinh Ân Bạch Tuyết thì thể mang thai nữa nên lão phu nhân liền để cháu gái của làm cho lão gia tam phòng
(*) Cầm sắt hoà : ý chỉ sự hoà hợp giữa vợ chồng
Bởi vì việc Đồng thị luôn thích lão phu nhân cùng lão phu nhân chỉ là tình cảm danh nghĩa mà thôi
“Tổ mẫu con lúc là tức đến chập mạch nhiều ngày qua đủ để bà suy nghĩ ” Thấy Ân Bạch Tuyết còn nghi hoặc Đồng thị “Đoan vương sắp trở về ”
Ân Bạch Tuyết biết ngày Phó Dịch về nhưng thấy Đồng thị thì nàng vẫn nhịn cao hứng
Mím khóe miệng cho Đồng thị chỗ phát giác
Đồng thị phát hiện “Quận chúa về dù thì cũng là vương phi tứ con bây giờ dù danh thanh hao tổn nhưng về nếu quận chúa quan tâm gả nhà cũng khó Huống chi quận chúa còn thái hậu và hoàng đế sủng ái”
Bà về phía Ân Bạch Tuyết ngữ trọng tâm trường “Chuyện vốn là tứ con đúng nhị bá phụ và nhị bá mẫu con yêu thương con nên con mới về phía tứ cái cũng là bình thường nhưng thể bởi vì yêu thương mà phân tấc và ranh giới cuối cùng”
Ân Bạch Tuyết nghĩ tới ngày đó Chu thị hỏi Ân Trường Hoan chịu ủy khuất thì nàng có từng thương tiếc Ân Trường Hoan Đồng thị nàng nhất thời chút ngượng ngùng cúi đầu dám gì
“Còn nữa ” Đồng thị trầm giọng hơn chút “Nữ nhi xuất giá là dựa nhà mẹ đẻ cùng tỷ Có thể con cũng thấy cha con bình thường ca ca thì ăn chơi lêu lổng về phần thứ thứ bọn họ đến hút máu con là Đại phòng cũng cần quan hệ với chúng luôn bình thường nhị phòng mặc dù yêu thương con nhưng chuyện trong quan trường thể lẽ về con còn cần dính ánh sáng của quận chúa thể vì nhị phòng mà làm con đường của hỏng”
“Dính ánh sáng của quận chúa” Ân Bạch Tuyết kìm lòng lặp
Đồng thị biết nàng là cô gái kiêu ngạo thở dài ý vị thâm trường “Bạch Tuyết thuở nhỏ con đã thông minh sẽ rõ ý nương chứ Đoan vương nếu đại vận quận chúa chính là hoàng hậu ” bà hai chữ hoàng hậu đặc biệt nhẹ nhàng “Mà con chính là đường tỷ của hoàng hậu”
Đồng thị đang chỉ điểm cho nữ nhi có thể bà biết Ân Bạch Tuyết những trong lòng khổ sở cỡ nào
Rõ ràng mọi thứ đều là của nàng nhưng bởi vì Ân Trường Hoan hoàng đế và thái hậu sủng ái Trịnh gia phủ Anh Võ hầu làm hậu thuẫn nên nàng thể đem vị trí hôn thê chắp tay nhường còn đây chỉ là tạm thời
Bọn họ với Ân Trường Hoan nhưng đó sẽ đền bù cho nàng
Nhất định sẽ đền bù nàng
Ân Bạch Tuyết ở trong lòng yên lặng nghĩ
Mẫu nữ Đồng thị đang chuyện thì trong chính viện Trình thị cũng đang an ủi Ân Lâm
“Nương biết con chịu khuất nhưng lần là con như chúng thể biết lần coi như ăn giáo huấn về thể che đậy miệng ”
“Tuy là tiểu thư của chúng như nhưng quận chúa cũng quá đáng ” chuyện là quản sự Hạnh ma ma của Trình thị là tâm phúc của Trình thị “Nàng khi nào từng đối xử với tiểu thư như chứ”
Trình thị nghĩ tới ngày đó Ân Trường Hoan nhục nhã thần sắc lạnh lùng “Nàng ngày đó đã lúc là làm lễ bài vị Gia Di trưởng công chúa Lâm nhi là sinh nàng đương nhiên coi Lâm nhi là chỉ sợ Lâm nhi trong lòng nàng còn bằng một nửa Ân Ly”
Mặt Ân Lâm thay đổi Trình thị chuyện với Hạnh ma ma một lời Trên thực tế từ khi khỏi Đại Lý tự nàng liền trầm mặc ít Trình thị yên lòng kiểm tra thân thể Ân Lâm thấy ngoại trừ vết roi ngày đó thì còn vết thương nào khác mới yên lòng
“Phu nhân của phủ quận chúa đưa Vô Ngân sương tới” Nha cầm một bình bạch ngọc
Hạnh ma ma cẩn thận cầm lấy cái bình “Không hổ là đồ trong cung một cái bình cũng như ” Bà đưa Vô Ngân sương cho Ân Lâm “Tiểu thư mau bôi nhất định vết sẹo sẽ lưu ”
Ân Lâm cụp mắt xuống “Không lưu sẹo thì làm gì dù tất cả mọi trong kinh thành đều biết đưa Đại Lý tự”
“Lâm nhi ” Trình thị nhíu mày nghiêm nghị nhưng thấy Ân Lâm tinh thần liền mềm giọng “Bây giờ còn còn nhỏ làm mai mối là chuyện nhiều năm đến lúc đó tất cả mọi đã quên ảnh hưởng gì ”
Bà cầm hai tay Ân Lâm nhẹ nhàng thì thầm “Việc con bây giờ cần làm là tiếp thu giáo huấn hối cải để làm mới tuyệt đối nên cam chịu như sẽ làm người thân đau đớn kẻ thù sung sướng”
Ân Lâm giương mắt bình tĩnh Trình thị một lúc đó cúi đầu “Con hiểu ”
Bên trong phủ Đức Dương quận chúa
Nhược Vân yên lòng “Quận chúa chúng cứ như mà đưa Vô Ngân sương cho bọn họ lỡ bọn họ động tay chân Vô Ngân sương đó vu oan cho ngài thì ”
Ân Trường Hoan vuốt hắc nhận “Bọn họ nếu chấp nhận mặt Ân Lâm hiện tại thì cứ để bọn họ vu oan cũng ”
Đem hắc nhận đeo ở hông Ân Trường Hoan dậy ngoài “Nghe Tứ Quý lâu kể chuyện mới buổi chiều việc gì ”
“Quận chúa cần với nô tỳ ” Nhược Vân nín “Nô tỳ biết ngài là kể chuyện tuyệt đối là bởi vì lời đồn kể chuyện tuấn thể so với Diệp đại nhân mà xem ”
Ân Trường Hoan:…
Lòng thích cái mọi đều Nàng chỉ là thưởng thức dáng dấp thôi mà
Sau nửa canh giờ Ân Trường Hoan lắc đầu cảm khái “Có ngoại hình mà thần thái bằng một nửa Diệp đại nhân”