Đức Dương Quận Chúa - Chương 19
Mấy bọn họ ngày thường đều là áo đến thì đưa tay cơm đến thì há miệng Diệp Hoàn và Ân Lôi rảnh rỗi bọn họ bề bộn nhiều việc chính vụ cũng từng tự làm những thứ bây giờ tự nướng đồ ăn ăn ngon chơi vui
Giá nướng khi làm thì Ân Trường Hoan đã thử qua hai lần dù lắm nhưng so với mấy cái của Bình Dương thì hơn nhiều thấy đồ ăn trong tay bọn họ cháy khét thì cũng là nửa sống nửa chín nàng liền chủ động nhận việc nướng đồ ăn
Nướng xong cá trích liền đưa cho Bình Dương Ân Trường Hoan bên cạnh biết nên làm gì cho Diệp Hoàn “Diệp đại nhân ăn gì nướng cho ”
Diệp Hoàn ngẩng đầu khách khí “Thần tự làm ”
“Huynh biết ” Ân Trường Hoan hoài nghi
Diệp Hoàn cúi đầu mấy con tôm bự đĩa nhíu mày chần chờ “Chắc là sẽ ”
Ân Trường Hoan vội ho một tiếng nín cảm thấy hàng ngày Diệp Hoàn làm chuyện gì cũng đều thành thạo điêu luyện Diệp Hoàn bây giờ càng làm thêm tò mò
“Vậy thử ”
Nàng lấy trong giỏ xách bên cạnh mấy xâu tôm bự nướng
Lửa than đủ tôm bự để lên thấy tiếng kêu tách tách tôm bự màu xanh dần chuyển thành màu đo mê
“Quận chúa thành thạo” Diệp Hoàn mấy con tôm của con thì khét lẹt con thì còn sống lấy trong giỏ rau một lá cải trắng Lá cải trắng lớn che khuất dung nhan của con tôm
Ân Trường Hoan nghiêng đầu híp mắt “Khá đó từng làm thử hai lần”
Liếc về phía con tôm của Diệp Hoàn như ẩn như hiện lá cải trắng ý trong mắt Ân Trường Hoan càng đậm Có lẽ biết cải trắng còn khó nấu hơn tôm cẩn thận sẽ cháy đến lúc đó xanh một miếng đen một khối càng thêm khó coi
Ân Trường Hoan cúi đầu nguyên liệu giá nướng khóe miệng nhếch nàng vạch trần Diệp Hoàn bởi dù chẳng ai mỹ cả sĩ diện cũng khuyết điểm lớn xét về dung mạo của thì điểm thể bỏ qua
Ân Trường Hoan đành lòng vạch trần nhưng ở đây chỉ Ân Trường Hoan đúng lúc đó Ân Lôi thấy đồ mà Diệp Hoàn nướng chút khách khí “Diệp Hoàn cải trắng và con tôm của đều cháy kìa”
“Sao để tôm ở cải trắng chứ” Ân Lôi lại nói ngừng “Cũng vị trí bỏ nó mới thể nướng ” Hắn dừng một chút “Diệp Hoàn …
Hắn bỗng nhiên ngừng miệng Ân Trường Hoan bọn phát hiện Diệp Hoàn và Ân Lôi đang
Mặc dù từ góc độ của nàng thấy ánh mắt của Diệp Hoàn nhưng nàng có thể tưởng tượng đó nhất định là ánh mắt ôn hòa mang theo uy hiếp giống như Diệp Hoàn bề ngoài vẻ vô hại nhưng kì thực độc
Ân Lôi thấy gáy lạnh lẽo lấy lòng “Chỗ hai xâu tôm mới nướng xong lấy ”
“Không cần ” Diệp Hoàn bình tĩnh vứt tôm và cải trắng cháy khét sọt rác bình thản “Trước từng nướng đồ gì cho nên thử một lần ngờ cái còn khó hơn làm văn chương”
Hắn ngẩng đầu Ân Trường Hoan thẹn “Để quận chúa chê ”
“Không thuật nghiệp hữu chuyên công(*) bình thường mà” Ân Trường Hoan một tiếng hoạt bát “Huống hồ văn chương của Diệp đại nhân như dù biết nướng đồ ăn thì cũng là có thể bỏ qua”
(*) thuật nghiệp hữu chuyên công: mỗi đều sự chuyên sâu về một lĩnh vực nào đó
Bình Dương gần cầm xiên cà chua mới nướng xong khúc khích “Ta thấy là Diệp đại nhân tuấn tú như thì dù nướng cũng thể bỏ qua”
Sắc mặt Ân Trường Hoan cứng đờ cắn răng nghiến lợi trừng Bình Dương đó về phía Diệp Hoàn ha ha “Bình Dương thật biết chê ”
Tay Diệp Hoàn nắm thành quyền đặt ở bên miệng ho nhẹ một tiếng nghiêng đầu
“ công chúa thật hoạt bát thích trêu ghẹo khác”
“Ha ha đúng ”
Ân Trường Hoan hổ đến mức đào cái hố đem nàng và Bình Dương nhét
Bình Dương bĩu môi cúi đầu cầm quả cà thấy Ân Trường Hoan cầm xâu tôm nướng xong nàng liền lấy kết quả nàng vươn tay thì Ân Trường Hoan giấu tôm “Cái chín”
Bình Dương trợn mắt “Muội nghĩ ngốc chín mà còn ”
Ân Trường Hoan lườm nàng “Ta chín thì chính là chín bản lĩnh thì tỷ tự nướng ”
Người biết nấu ăn đương nhiên địa vị Bình Dương cho rằng Ân Trường Hoan đang trả thù nàng vì câu nên nghĩ nhiều liền rời nhưng nàng mới xoay liền thấy Ân Trường Hoan “Diệp đại nhân cho ”
Quay đầu thấy Ân Trường Hoan đưa mấy xâu tôm cho Diệp Hoàn
Diệp Hoàn tôm nhưng lấy mặt lộ vẻ chần chờ
Ân Trường Hoan thản nhiên “Huynh cần khách khí là chủ nhà chiếu cố mọi là điều đương nhiên đổi thành khác thì cũng sẽ nướng hộ”
Lời đã đến như Diệp Hoàn tiếp nhận tôm “Vậy đa tạ quận chúa” Những con tôm đã nấu chín Diệp Hoàn cắn một miếng hương vị thơm ngon nơi đầu lưỡi ngẩng đầu lên “Hương vị ngon”
“Vậy thì ”
Người nấu cơm khách khen đồ ăn ngon chính là ca ngợi lớn nhất đối với nấu Ân Trường Hoan lấy thêm vài xâu tôm nữa trong giỏ xách thấy Bình Dương đang nàng liền “Mấy xâu cho tỷ nướng cũng thể để Diệp đại nhân mọi ăn ”
Bình Dương còn Ân Lôi nhưng do dự một chút nàng cũng miệng
Bỏ còn một tháng nữa là ngũ ca trở về bây giờ cho nàng ngắm Diệp Hoàn chờ đến lúc ngũ ca về chắc hẳn cần nàng thì Trường Hoan cũng sẽ chủ động thu liễm
Giờ Thân mọi cáo từ rời Ân Trường Hoan cho mỗi một phần quà
Kỳ thật nàng tặng là bởi vì nàng đưa cho Diệp Hoàn «Linh Hà ráng chiều đồ» nhưng chỉ cho một thì lắm nên mới tặng cho mỗi một phần quà
Bình Dương cầm hộp thầm “Sao đến thì bao giờ tặng”
“Vậy trả cho ” Ân Trường Hoan làm bộ lấy đồ trong tay Bình Dương
Bình Dương ôm chặt lấy “Như quà đã tặng thể lấy về”
Diệp Hoàn chắp tay phía Ân Trường Hoan thở dài ánh mắt nhu hòa “Hôm nay làm phiền quận chúa ”
“Không ” ánh mắt trong trẻo của Diệp Hoàn Ân Trường Hoan cảm thấy tim đập chút nhanh “Không phiền phức chút nào đã lâu vui như ”
Nói chuyện ở cửa phủ quận chúa một lúc Ân Trường Hoan đưa mắt xe ngựa của bọn họ rời
“Biểu ca quà của là gì ” Vừa lên xe ngựa Diệp Hành đã chờ mà mở hộp quà của nàng là một cây trâm ngọc
Diệp Hoàn mở hộp là một bức tranh
Diệp Hành kĩ “« Linh Hà ráng chiều đồ »”
“Là thật ”
Diệp Hoàn hỏi “Muội đoán xem”
“Khẳng định là thật ” Diệp Hành cảm thấy hỏi quá ngu đồ mà Đức Dương quận chúa đưa thì thể là giả “Vậy tại của quý hơn của ”
Mặc dù trâm ngọc cũng nhưng thể so với«Linh Hà ráng chiều đồ »
Diệp Hoàn cất bức tranh trong hộp “Đây là vì và quận chúa cuộc trao đổi”
“Trao đổi cái gì” Diệp Hành hiếu kỳ
Diệp Nhiên ngoài xe đầu kéo màn xe cho Diệp Hành biết nguyên do
“Ra là ” Diệp Hành “Trước còn cảm thấy dù Đức Dương quận chúa giống như lời đồn nhưng cũng sẽ dễ thân ngờ hôm nay tiếp xúc mới biết là một cô nương ”
Diệp Nhiên liên tục gật đầu biểu thị đồng ý chủ mẫu do chọn trúng có thể
“Ra là Đức Dương quận chúa đều là do kẻ khác nàng”
Diệp Hành trêu tức “Diệp hộ vệ ngươi thích Đức Dương quận chúa nhỉ”
Diệp Nhiên gật đầu đang định khen Ân Trường Hoan thêm mấy câu chợt Diệp Hoàn “Y phục của hôm nay là ”
Ở bên Diệp Hoàn lâu như Diệp Nhiên đương nhiên Diệp Hoàn đang bất mãn
“Là như ” Diệp Nhiên tận lực để lộ sự chột “Thuộc hạ nghĩ đây là lần đầu công tử đến phủ quận chúa dự tiệc nếu ăn mặc quá bình thường thì sợ quận chúa cho rằng công tử coi trọng yến hội mặc quá thì cũng phù hợp với khí chất của công tử nên thuộc hạ liền nghĩ đến cái áo bào thanh nhã công tử mặc nó dự tiệc cực kỳ thích hợp”
Diệp Hành giật “Thì y phục là do Diệp hộ vệ chuẩn thảo nào cứ thắc mắc biểu ca mặc y phục như thế”
Mặt Diệp Hoàn đổi sắc “Vậy theo ý ngươi là còn khen ngươi đã suy nghĩ chu đáo ”
Diệp Nhiên tự chủ mà rụt cổ nuốt nước bọt “Không cần đây đều là việc mà thuộc hạ nên làm”
Diệp Hành bọn họ một chút nín “Biểu ca Diệp hộ vệ cũng là hảo ý cũng cần tức giận Mà y phục cũng quận chúa còn khen y phục của đặc biệt đó xứng đôi với dung mạo của ”
Có vài trường hợp lời dối thiện ý là cần thiết
Nửa ngày Diệp Hoàn nhàn nhạt “Lần làm thế nữa”
“Vâng”
Diệp Nhiên thở một Diệp Hành cảm kích
Về phần lần thể làm thế nữa thì Diệp Nhiên tin tưởng Đức Dương quận chúa ở đây lần dù làm thì cũng sẽ Có lẽ công tử rõ nhưng thể xác định tình cảm của công tử đối với quận chúa là tầm thường Dù tình yêu nam nữ nhưng quận chúa ở trong lòng công tử một vị trí tầm thường
“Quận chúa đây là đồ mà sáng nay Diệp đại nhân đưa tới”
Ân Trường Hoan uể oải nhuyễn tháp hôm nay nàng thật sự mệt mỏi cả con mắt đều thể mở nổi “Là gì ”
“Môt cây chủy thủ(*)”
(*) chủy thủ: kiếm đao
Ân Trường Hoan mở mắt dậy lấy chủy thủ xem thì quả nhiên là hắc nhận
Vỏ đao đơn giản nhưng lưỡi đao sắc bén tiện tay cầm hai thanh đao cánh tay Ân Trường Hoan vung lên hắc nhận như rời dây cung bay ngoài vững vàng đâm cột đối diện
“Kiếm ” Ân Trường Hoan khen “Treo ở đầu giường của ”
Nhược Vân nhúc nhích “Quận chúa chủy thủ sắc bén như treo ở đầu giường phù hợp ”
Ân Trường Hoan nàng “Ngươi hắc nhận là hung khí sợ làm thương đúng ”
Nhược Vân thành thật gật đầu Chuyện xảy hai tháng là do nàng thận trọng
“Không ” Trải qua trùng sinh mặc dù Ân Trường Hoan còn tin quỷ thần như nhưng cũng ngay cả một thanh chủy thủ cũng sợ “Treo vạn nhất hành thích thì cũng thuận tiện cầm binh khí”
Nhược Vân khuyên nữa nàng là nô tỳ chủ tử chỉ cần đề nghị cần thay chủ tử làm chủ
“Hộ vệ phủ quận chúa nhiều như sẽ ai dám hành thích ngay mặt quận chúa ”
Ân Trường Hoan nhắm mắt
Hộ vệ phủ quận chúa đúng là nhiều nhưng kiếp nàng vẫn chết đấy Bây giờ nàng đang ăn uống cẩn thận đối phương hạ độc chừng thật sẽ phái đến ám sát nhưng rốt cuộc là ai giết nàng chứ
Vẫn là tìm cơ hội chuyện riêng với Diệp Hoàn mới