Đức Dương Quận Chúa - Chương 17
Bà nghĩ dù Ân Trường Hoan cũng là nữ nhi Ân Bác Văn lẽ Ân Bác Văn có thể khuyên nhủ Ân Trường Hoan
Ân Bạch Tuyết cảm thấy nhị bá phụ cái năng lực nàng ngước Ân Trường Hoan thấy Ân Trường Hoan chú ý tới liền kéo tay lão phu nhân thấp giọng “Tổ mẫu cho mời đại bá mẫu đến bây giờ lẽ chỉ đại bá mẫu mới thể khuyên nhủ quận chúa”
Ân Bạch Tuyết nhíu mày hề Chu thị yêu thương Ân Trường Hoan lẽ Chu thị biết ngọn nguồn cũng sẽ thay Ân Lâm cầu tình nhưng bây giờ bọn họ còn biện pháp khác chỉ thể khẩn cầu Chu thị nể mặt Ân gia mà khuyên nhủ Ân Trường Hoan
Lão phu nhân là kế thất của Ân quốc công đã qua đời nguyên phối dòng dõi cho nên Anh Võ hầu chỉ là một con thứ mới làm trưởng tử Ân gia
Bà thích cả nhà Anh Võ hầu nhưng khi Ân Bạch Tuyết thì cự tuyệt lập tức phân phó phủ Anh Võ hầu mời Chu thị
Tin tức truyền đến phủ Anh Võ hầu Chu thị xong liền biết lý do lão phu nhân tìm nhưng bà vẫn quyết định một chuyến nhưng là vì giúp bọn họ khuyên Ân Trường Hoan
Ân Hoài Nghi cùng Chu thị phủ Ân quốc công khuyên Chu thị “Mẫu thân yên tâm Trường Hoan lợi hại như sẽ bắt nạt ”
Chu thị thở dài lắc đầu bà lo lắng Trường Hoan ức hiếp theo lời nô tài Ân gia thì Trường Hoan đã phái Đại Lý tự báo án Đại Lý tự khanh Trịnh Xuyên là biểu cữu cữu của Trường Hoan nhất định sẽ để Trường Hoan chịu thiệt thòi Bà là lo lắng Trường Hoan sẽ thương tâm
Đứa bé thì vẻ tùy tiện cái gì đều để ý kì thực nặng tình nặng nghĩa Người Ân gia bất công như trong lòng Trường Hoan nhất định sẽ dễ chịu
Phủ Anh Võ hầu tương đối gần mẫu nữ Chu thị xuống xe ngựa liền đến chỗ Ân Trường Hoan thấy Ân Trường Hoan vẫn thần sắc cũng thương tâm Chu thị mới thở phào nhẹ nhõm
Ân Trường Hoan như như lão phu nhân với Chu thị “Đại bá mẫu tới đây cũng đại sự gì mà”
Ân Hoài Nghi “Muội chẳng lẽ biết tại mẹ khẩn trương như xảy chuyện mà còn thể vững mới là lạ”
“Không xảy chuyện” Ân Trường Hoan “Chỉ là Ân Lâm thì nhưng nàng nên đến mẫu thân của ”
Chu thị thương tiếc nắm chặt tay Ân Trường Hoan thỉnh an lão phu nhân
Bà là con dâu nên cấp bậc lễ nghĩa thể thiếu nhưng cũng chỉ thế thôi
Lão phu nhân mấy câu đã vơi Ân Trường Hoan với Chu thị
“Ngươi và Trường Hoan cảm tình khuyên nhủ nàng là thân tỷ dù đánh gãy xương cốt thì vẫn còn gân cần gì nháo đến mức thể vãn hồi”
Chu thị thản nhiên “Cái còn là chuyện tỷ các nàng Ân Lâm nhục mạ chính là Gia Di trưởng công chúa Trường Hoan nếu cứ như thì xứng đáng Gia Di trưởng công chúa đã liều tính mạng mới sinh hạ nàng”
“Trường Hoan đã cho Ân Lâm vài roi còn đánh mặt Ân Lâm biết để sẹo làm như còn đủ tiêu cơn giận của nó nhất định hủy cả đời Ân Lâm thì cam tâm”
“Cho dù cả đời Ân Lâm hủy thì đó cũng là do nàng năng lỗ mãng trách bất luận kẻ nào càng thể trách Trường Hoan Người vì hành vi của phụ trách ai thể ngoại lệ”
Lão phu nhân trừng mắt Chu thị Chu thị bất vi sở động(*)
(*)bất vi sở động: động tĩnh thuyết phục
Ân Bạch Tuyết thở dài “Đại bá mẫu Ân Lâm cũng là cháu gái của chẳng lẽ hề thương tiếc nàng ”
Chu thị Ân Bạch Tuyết nhạt một tiếng “Lời của Bạch Tuyết lắm đại bá mẫu hỏi ngươi Trường Hoan cũng là nữ nhi của Ân gia khi con bé chịu ủy khuất thì các ngươi từng thương tiếc ”
Ân Bạch Tuyết nghẹn nàng Ân Trường Hoan chịu nổi ủy khuất nhưng thấy ánh mắt Chu thị lãnh đạm đến cực điểm nên nàng nên lời
Có lẽ trong nội tâm nàng biết rõ Ân Trường Hoan ở Ân gia ủy khuất chỉ là Ân Trường Hoan thèm để ý dần dần bọn họ đã cảm thấy đó là đương nhiên nên nàng cũng thế
Chu thị và Ân Hoài Nghi đến chỗ Ân Trường Hoan
Phủ Anh Võ hầu đã sớm phân gia(*) với phủ Ân quốc công lão phu nhân là đích mẫu bà luôn tôn kính nhưng bà làm gì thì lão phu nhân quản
(*)phân gia: ở riêng
Ân Trường Hoan cho lấy thêm ghế “Đại bá mẫu biểu cữu cữu cũng biết là lúc nào sẽ đến”
Chu thị ghế bất đắc dĩ “Con đấy”
Ân Trường Hoan cong khóe miệng “Người cần lo lắng cứ cho là đang xem kịch là ”
Tiếng vó ngựa từ xa vọng mọi đầu thì thấy của Đại Lý tự chỉ Đại Lý tự khanh Trịnh Xuyên mà còn Diệp Hoàn
Bọn mới tới thì xe ngựa của Ân Bác Văn cũng dừng màn xe kéo sắc mặt Ân Bác Văn khó coi từ xe bước xuống
“Bác Văn”
Trình thị ôm Ân Lâm rưng rưng về phía Ân Bác Văn
Ân Bác Văn đến chỗ Trình thị nhưng hộ vệ của Ân Trường Hoan ngăn
Ân Trường Hoan nhếch môi phất tay hiệu cho bọn hộ vệ tránh đó nàng đến chỗ Trịnh Xuyên và Diệp Hoàn ý đầy mặt chào hỏi “Biểu cữu cữu Diệp đại nhân”
Trịnh Xuyên nhanh chóng qua một lượt thấy Ân Trường Hoan chịu thiệt thì liền tươi “Yên tâm biểu cữu cữu ở đây nhất định sẽ để kẻ khác bắt nạt cháu”
Diệp Hoàn liền “Sớm biết xảy chuyện như thì thần đã đưa quận chúa về”
Trịnh Xuyên nghi ngờ Diệp Hoàn Diệp Hoàn kể chuyện bọn họ ăn trưa cùng
“Thì là thế”
Trịnh Xuyên chút ngoài ý cháu gái quen biết Diệp Hoàn nhưng cũng suy nghĩ nhiều đối với cháu rể là Đoan vương vẫn là hài lòng
“Chát”
“Bác Văn”
“Cha”
Ba thanh âm liên tiếp vang lên Ân Trường Hoan đầu Ân Lâm bụm mặt khó tin cha
Ân Trường Hoan kinh ngạc chuyện liên quan đến nương cha có thể qua mặt bây giờ tát Ân Lâm một cái là biện pháp xử lý nhất
Ân Bác Văn là trạng nguyên điểm đương nhiên biết rõ
Trịnh Xuyên đến chỗ Ân Bác Văn “Ân đại nhân ngươi cho là ngươi tát lệnh thiên kim một cái thì mọi sai lầm thể xóa bỏ ”
Ân Bác Văn để ý tới Trịnh Xuyên đến chỗ Ân Trường Hoan “Lần là Ân Lâm sai”
Ân Trường Hoan nổi “Ta còn tưởng rằng cha Ân Lâm tuổi còn nhỏ hiểu chuyện tha thứ”
Ân Trường Hoan Trình thị và Ân Lâm lạnh giọng “Nếu cha cũng cảm thấy là Ân Lâm sai giải quyết việc chung ” nàng về phía Trịnh Xuyên “Biểu cữu cữu làm phiền ”
Trịnh Xuyên “Cái gì mà phiền phức”
Ân Bác Văn thở dài nhíu mày giống như bất đắc dĩ “Trường Hoan nó là của con”
“Thì ” Ân Trường Hoan mỉa mai
“Muội cái gì mà ” Trịnh Xuyên ở giữa Ân Trường Hoan và Ân Bác Văn “Thiên tử phạm pháp cũng phạt như thứ dân ” hỏi Ân Bác Văn “Chẳng lẽ tiểu nữ nhi của ngươi còn tôn quý hơn thiên tử”
Ân Bác Văn nhíu mày “Trịnh đại nhân ngươi cũng nữ nhi hùng hổ dọa như thế”
“Ta đúng là nữ nhi nhưng nữ nhi của sẽ giống tiểu nữ nhi của ngươi tôn trọng trưởng tỷ thậm chí mở miệng nhục mạ” Trịnh Xuyên với Ân Trường Hoan “Trường Hoan cháu về phủ quận chúa mang về Đại Lý tự đây”
Ân Trường Hoan gật đầu nàng cũng tiếp tục Ân gia nữa qua cũng chỉ vài câu cũng biết tìm ý mới mà
“Diệp đại nhân về ”
Diệp Hoàn chắp tay ôn hòa Ân Trường Hoan “Chuyện như ý cần để ở trong lòng mong quận chúa bảo trọng thân thể”
Ân Trường Hoan đây là mặc dù Ân gia quan tâm nàng nhưng nàng cần vì bọn họ mà hao tâm tốn sức
Diệp đại nhân thật thú vị sợ đắc tội Ân Bác Văn biết Ân Bác Văn là Lại bộ thượng thư đó
Ân Trường Hoan mời mẫu nữ Chu thị đến phủ quận chúa mọi đang rời Ân Bác Văn gọi nàng
“Trường Hoan coi như vi phụ van con Cha biết con chịu ủy khuất nhưng Ân Lâm là nữ nhi của cha cha thể trơ mắt nó mang ” Ân Bác Văn nhíu mày mệt mỏi “Trường Hoan con thông cảm cho cha ”
Ân Trường Hoan Ân Bác Văn một lúc lâu nhẹ nhàng một tiếng tiếng như gió mát thoảng qua
Diệp Hoàn thấy Ân Trường Hoan trong lòng như cảm giác chua xót còn chút đau nhói
Hắn thấy Ân Trường Hoan như nếu như thế thì tình nguyện nàng
“Cha mẫu thân của là gì của ” Nàng bình tĩnh hỏi
Ân Bác Văn sửng sốt một chút “Mẫu thân con đương nhiên là phu nhân của ”
“Vậy quan tâm đến nàng ”
“Đương nhiên là ”
“Vậy Ân Lâm mở miệng nhục mạ mẫu thân và vì còn thay Ân Lâm cầu tình vẫn là nên lưu ý cách một chút mẫu thân của qua đời cho nên địa vị thấp hơn Ân Lâm còn sống ”
Ân Bác Văn trầm mặc một hồi “Tính tình mẫu thân con hiền lành nếu nàng còn sống nhất định sẽ tha thứ Ân Lâm”
Ân Trường Hoan nhíu mày “Thật là đáng tiếc mẫu thân của đã qua đời Ta hề hiền lành cho nên sẽ tha thứ cho Ân Lâm” Nàng về phía lão phu nhân “ các cũng cần gấp Ân Lâm mặc dù phạm tội ăn bậy bạ nhưng quá nghiêm trọng tối đa cũng chỉ nhốt mấy ngày thôi”
Lão phu nhân tức giận tới run “Nếu như thế thì thanh danh sẽ hủy
Ân Trường Hoan lạnh lùng “Đó là chuyện của nàng ”
Nhìn từng từ lão phu nhân Ân Bạch Tuyết mẫu nữ Trình thị cuối cùng dừng ở mặt Ân Bác Văn
“Ta thật sự hoài nghi thực tình yêu mẫu thân của ”
Ánh mắt Ân Bác Văn khẽ biến trong đầu hiện khuôn mặt đầy ôn nhu của nữ tử
Trịnh Xuyên giơ tay về phía thuộc hạ thuộc hạ hiểu ý đến mặt Trình thị và Ân Lâm “Ân tiểu thư mời”
“Không Đại Lý tự” Ân Lâm chui ngực Trình thị thần sắc hoảng sợ “Nương con Đại Lý tự với cha là con Đại Lý tự…
Trình thị ôm chặt Ân Lâm “Bác Văn Ân Lâm còn nhỏ nó thể đến nơi đó”
Ân Bác Văn trầm mặc
Nếu hôm nay là khác thì nhất định sẽ để Trịnh Xuyên mang Ân Lâm nhưng đây là Ân Trường Hoan là Gia Di trưởng công chúa trừ phi Ân Trường Hoan chủ động bỏ qua nếu nháo đến chỗ hoàng đế thì Ân Lâm sẽ trừng phạt nặng đặc biệt là gần đây hoàng đế đang bất mãn với
Sau nửa canh giờ Ân Lâm đưa tới Đại Lý tự
Ân Trường Hoan đang ăn điểm tâm liền đặt điểm tâm xuống thần sắc hề vui sướng
“Chìm tử như giết con bọn họ rốt cuộc là sủng Ân Lâm là đang hại nàng”
Chu thị thở dài “Hẳn là sủng chỉ là sủng ái quá mức”
Ân Trường Hoan phủi vụn điểm tâm xuống may mắn:
“May mà cha thương nếu sủng thành tính tình giống như Ân Lâm thì làm đây”
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi