Đức Dương Quận Chúa - Chương 16
- Nhà
- Đức Dương Quận Chúa
- Chương 16 - Chắc chắn hoàng đế sẽ càng thêm tức giận
Từ tửu lâu Diệp Hoàn cùng Hứa Ngạn đón xe rời Trong lòng Ân Trường Hoan do dự biết nên mời Hứa Ngạn đến phủ quận chúa dự tiệc nhưng nàng cuối cùng vẫn quyết định mời
“Ta thấy Hứa Ngạn cũng tệ lắm” Ân Trường Hoan nghiêng đầu với Bình Dương
Nói chuyện cùng bọn họ kiêu ngạo tự ti ánh mắt sạch sẽ biết cách chuyện khiến khác cảm thấy hòa hợp như gió xuân mặc dù cùng Diệp Hoàn nhưng mờ nhạt
Bình Dương kiêu ngạo “Đó là đương nhiên mà trúng thì có thể kém ” Ánh mắt nàng chuyển động hì hì ” vẫn kém hơn ngũ ca nha”
Nụ của Ân Trường Hoan cứng đờ Phó Dịch đã rời hai tháng chắc mấy tháng nữa sẽ trở về Nàng chỉ bây giờ Phó Dịch lập tức trở về để nàng thể giải trừ hôn ước Một ngày giải trừ hôn sự nàng liền cảm thấy thân thoải mái cực kì khó chịu
“Sao tự nhiên nhắc tới làm gì ” Thần sắc Ân Trường Hoan mệt mỏi
Bình Dương thấy nụ cứng đờ của Ân Trường Hoan nàng liền kéo dây cương để hai con ngựa sát gần “Muội và ngũ ca cãi ”
“Không ”
“Ta tin” Bình Dương “Nếu cãi thì mặt sẽ như ”
“Trời sinh đã là loại vẻ mặt ”
“Vậy lúc gặp Diệp Hoàn loại vẻ mặt ”
Ân Trường Hoan đầu Bình Dương tươi “Bởi vì ”
Bình Dương đỡ trán còn thể năng dễ dãi như
Đi ngang qua phủ Ân quốc công thì thấy Trình thị Ân Lâm và Ân Bạch Tuyết đang xuống xe ngựa hình như là mới ngoài trở về
Bọn họ thấy Ân Trường Hoan và Bình Dương thì vội vàng tới hành lễ Trình thị là quốc công phu nhân là phu nhân chính nhất phẩm cáo mệnh nên cần hành lễ với Ân Trường Hoan và Bình Dương nhưng Ân Lâm và Ân Bạch Tuyết chỉ là hai bạch thân(*) nên hành lễ
(*) bạch thân ( 白身): chỉ thường dân địa vị chức tước gì trong xã hội
Ân Bạch Tuyết cúi từ từ khẽ chào hành lễ hề nửa điểm mất tự nhiên Ân Trường Hoan biết Ân Bạch Tuyết vẫn luôn là chu ít khi để khác bắt Mà Ân Lâm thì đúng như Ân Trường Hoan dự liệu là hề hành lễ đúng là hành lễ với Ân Trường Hoan
Bình Dương cho Ân Trường Hoan một ánh mắt “Xem ” đó ngữ khí lãnh đạm “Hình như thấy Ân tiểu thư hành lễ với Đức Dương quận chúa thì ”
Ân Lâm cứng đờ nàng mới hành lễ với Ân Trường Hoan đều là nữ nhi của cha dựa cái gì mà Ân Trường Hoan cao quý hơn nàng
Trình thị thấp giọng “Ân Lâm mau hành lễ với quận chúa”
Ân Bạch Tuyết vỗ vỗ bả vai Ân Lâm im ắng an ủi
Bình Dương đem hành động của bọn họ thu trong mắt lạnh một tiếng ngữ khí lạnh buốt “Trước đó Ân tiểu thư ỷ sự sủng ái của Ân quốc công nên đem Đức Dương để mắt còn tưởng chỉ là lời đồn mà thôi ngờ là sự thật Ân gia gia giáo thật hôm nay xem như mở rộng tầm mắt”
Nàng mẫu tử Trình thị đầu với Ân Trường Hoan “Trở về nhất định hỏi mẫu hậu xem một bạch thân gặp quận chúa nhất phẩm đương triều hành lễ là cái tội danh gì”
Khóe miệng Ân Trường Hoan khẽ nhếch đang phụ họa với Bình Dương hai câu thì chợt Ân Lâm oán hận “Ân Trường Hoan ngươi là ghen ghét cha thương yêu hơn nên tìm Bình Dương công chúa đến nhục nhã ”
“Ta ghen ghét việc cha thương yêu ngươi hơn” Ân Trường Hoan tức “Đầu óc ngươi vấn đề hoàng thượng và thái hậu sủng ái như mà còn ghen ghét ngươi ngươi cái gì đáng giá để ghen ghét chứ”
Nói xong nàng khinh thường Ân Lâm xùy một tiếng
“Lại nếu giáo huấn ngươi thì cần tìm Bình Dương ngươi cũng quá đề cao chính ”
Mặt Ân Lâm kìm nén đến đỏ bừng Ân Bạch Tuyết nhớ chuyện lần nên cũng dám tùy ý đỡ thay Ân Lâm bởi vì chuyện là Ân Trường Hoan sai nàng cầu tình sẽ là tự rước lấy nhục
“Đi thôi” Ân Trường Hoan vỗ bụng ngựa “Nói chuyện vơi loại đầu óc đúng là phí thời gian”
Bên cạnh phủ Ân quốc công chỉ phủ Đức Dương quận chúa mà còn nhiều nhà quan quyền quý nên bây giờ ít đang hiếu kì xem trò vui
Những là xem náo nhiệt nhưng Ân Lâm cảm thấy bọn họ là đang nhạo nàng chế giễu nàng địa vị như Ân Trường Hoan chế giễu nàng Ân Trường Hoan nhục nhã mà dám phản kháng
Nàng vốn là xúc động nộ khí lên đầu liền quan tâm bóng lưng Ân Trường Hoan mắng “Ân Trường Hoan ngươi là đồ ngang ngược càn rỡ ngươi mới là kẻ giáo dưỡng nương sinh nhưng nương dạy”
“Ân Lâm” Trình thị kéo tay Ân Lâm
Nàng còn răn dạy vài câu thì chợt một đạo tiếng xé gió đầu thì chỉ thấy một cây roi dài xẹt qua trung giống như mọc thêm con mắt quấn lên Ân Lâm đó cầm roi dùng sức Ân Lâm liền roi hung hăng quẳng xuống đất búi tóc tán loạn còn nửa phần dáng vẻ của quý nữ
Ân Bạch Tuyết giật nảy ngẩng đầu thấy khắp Ân Trường Hoan tỏa khí lạnh băng mà ánh mắt nàng Ân Lâm… Giống như đang một đồ vật tầm thường
Ân Bạch Tuyết ngây trong nháy mắt roi giơ lên hung hăng đánh lên Ân Lâm Đây là roi mà hoàng đế phân phó làm cho Ân Trường Hoan so với roi bình thường thì uy lực lớn hơn nhiều một chút một chút da tróc thịt bong nha che chở Ân Lâm nhưng hộ vệ của Ân Trường Hoan ngăn mãi đến khi Trình thị chạy đến chỗ Ân Lâm
Nàng ôm lấy Ân Lâm đến thở sờ lên mặt đầy máu của Ân Lâm đầu rưng rưng chất vấn Ân Trường Hoan “Quận chúa Ân Lâm mặc dù nhưng dù cũng là ruột thịt tại thể hạ độc thủ như ”
“Muội ruột thịt” Ân Trường Hoan hừ lạnh một tiếng ngữ khí khinh thường “Ta nhớ rõ khi ngươi ở bài vị của mẫu thân là làm lễ của con của một cái tỳ thì tư cách gì mà làm của bản quận chúa Mà kể cả là ruột thì dám như bản quận chúa cũng thể lấy mạng của nàng ”
Lắc lắc roi roi đánh xuống đất phát tiếng lốp ba lốp bốp Ân Lâm thấy thì co rúm chui Trình thị
“Tránh ” Nàng dù nhớ rõ mẫu thân nhưng nàng cho phép bất luận kẻ nào mẫu thân của nàng bất luận kẻ nào đều thể
“Quận chúa” Ân Bạch Tuyết mở miệng thì Ân Trường Hoan liền đầu ánh mắt lạnh lùng nàng “Ngươi cầu tình”
Ân Bạch Tuyết như lưng lạnh toát trong lòng dâng lên một cỗ sợ hãi
Nàng thế mà sợ Ân Trường Hoan
Ân Lâm kêu “Nương đau quá”
Ân Bạch Tuyết hồn đại bá mẫu đối với nàng như lúc nàng thể bỏ mặc
“Quận chúa” Ân Bạch Tuyết “Tiểu Lâm sai tổ mẫu và đại bá phụ sẽ trừng trị nàng làm như quá ”
“Trừng trị nàng ” Ân Trường Hoan lạnh “Bọn họ lần nào cũng đều giơ cao đánh khẽ Ngươi thật sự cho rằng bản quận chúa ngu xuẩn ” Nàng cao giọng “Người Đại Lý tự báo án là mở miệng nhục mạ quận chúa đương triều và Gia Di trưởng công chúa”
Một hộ vệ “Rõ thuộc hạ tuân mệnh”
“Khoan đã”
Nghe hạ nhân bẩm báo lão phu nhân vội vã chạy đến Trên đường tới bà đã gác cổng kể Bà tức giận Ân Lâm ăn lung tung tức Ân Trường Hoan để ý mặt mũi Ân gia
Ân Bạch Tuyết thấy lão phu nhân tới liền vội vàng qua dìu bà hổ “Tổ mẫu”
Lão phu nhân vỗ vỗ tay Ân Bạch Tuyết đây là chuyện của nhị phòng nàng chỉ là một tiểu thư tam phòng thì thể làm gì chứ
Nhìn về phía Ân Trường Hoan lão phu nhân nặng nề thở dài làm nếp nhăn ở hai gò má hiện rõ hơn liền thấy thập phần đáng thương “Trường Hoan Ân Lâm dù cũng là của cháu cháu thể nể mặt tổ mẫu mà bỏ qua cho nó lần ”
Bị quất roi ngay ngoài đường đã đủ mất mặt nếu bắt đến Đại Lý tự thì về Ân Lâm còn thể là trong sạch
“Ta Ân lão phu nhân” Bình Dương lên Ân Trường Hoan mở miệng “Theo biết Đức Dương của chúng đã nể mặt các ngươi mà bỏ qua Ân Lâm nhiều lần các ngươi cảm thấy Đức Dương dễ bắt nạt ”
Lão phu nhân thấy Bình Dương công chúa cũng ở đây thì liền biết trong kinh thành ai mà biết Bình Dương và Đức Dương còn thân hơn cả tỷ ruột đối với Ân Trường Hoan thì bà thể lấy thân phận của trưởng bối tới dọa nạt nhưng đối với Bình Dương thì bà biện pháp
Đối với Bình Dương cách nào thì bà liền để ý tới Bình Dương ánh mắt từ đầu đến cuối đều Ân Trường Hoan “Trường Hoan hai năm nữa Ân Lâm sẽ đến tuổi cập kê nếu báo án thì cả đời của con bé sẽ hủy hoại”
Bình Dương “Ta thấy cả đời của nàng đã sớm hủy nhưng mà Đức Dương hủy mà là các ngươi Nếu các ngươi nuông chiều nàng thì nàng thể lời như đức hạnh như so với kẻ đầu đường xó chợ còn bằng
Ngươi bây giờ cầu xin Đức Dương thì lúc nuông chiều nàng nghĩ đến Nếu là ngươi hiện tại sẽ đồng ý báo án cho nàng một lần giáo huấn làm như lẽ còn cơ hội để nàng hối cải làm nếu khi gả sẽ là tai họa cho khác”
Trình thị trợn mắt “Công chúa”
Bình Dương bĩu môi đầu về phía hộ vệ nghiêm nghị “Còn mau báo án chủ tử của ngươi là Ân gia ”
Hộ vệ xong liền lập tức phi ngựa rời
Lão phu nhân thấy thế chỉ cảm thấy mắt tối sầm cũng vững ngay lập tức bà nghĩ một cách nếu bà té xỉu thì lẽ thái độ Ân Trường Hoan sẽ kiên định như nữa mà coi như Ân Trường Hoan còn báo án tội danh làm tổ mẫu tức giận tới ngất Ân Trường Hoan cũng trốn thoát
Chỉ tiếc dự định còn thực hiện liền Ân Trường Hoan “Tổ mẫu khuyên nên ngất thanh danh của Ân Lâm đã gánh thêm tội làm tổ mẫu ngất xỉu thì càng kém đau lòng cho nàng như hẳn là sẽ vì nàng mà suy nghĩ ”
Bình Dương bật Ân Trường Hoan bất đắc dĩ đầu Bình Dương nín khoát tay “Thật xin nhịn ”
Lần lão phu nhân suýt chút nữa thì tức đến xỉu nhưng bà dám ngất mới là bà nghĩ Ân Trường Hoan hoàng đế và thái hậu làm chỗ dựa còn hôn phu là Đoan vương thể sợ cái tội danh nhưng thanh danh Ân Lâm là chịu giày vò
Lúc hộ vệ đến Đại Lý tự thì Đại Lý tự khanh Trịnh Xuyên đang chuyện cùng Diệp Hoàn
Trịnh Xuyên đã sớm hoàng đế coi trọng Diệp Hoàn cũng biết sẽ ở Đại Lý tự lâu nhưng đã đến ở chỗ sẽ thật tâm thật ý chỉ đạo Diệp Hoàn một là lưu một phần hương hỏa tình hai cũng là từ đáy lòng cũng thưởng thức Diệp Hoàn
Ân Trường Hoan là cháu họ của Đại Lý tự khanh hộ vệ của nàng đến báo án của Đại Lý tự lập tức đưa dẫn tới mặt Trịnh Xuyên
Hộ vệ kể mọi chuyện một chút cũng bỏ qua bao gồm cả việc lão phu nhân Ân Trường Hoan nể mặt bà mà buông tha Ân Lâm
“Bà thì cái mặt mũi gì chứ ” Trịnh Xuyên vỗ bàn cả giận “Cậy già lên mặt mà thôi”
Hắn nổi giận đùng đùng ngoài phân phó thuộc hạ “Mang cùng bản quan”
Diệp Hoàn đuổi theo “Hạ quan cũng cùng ”
Trịnh Xuyên suy nghĩ một chút gật đầu “Được”
Mặc dù cháu gái hoàng thượng sủng ái nhưng nếu thêm một bề hoàng đế tin tưởng đỡ thì chắc chắn hoàng đế sẽ càng thêm tức giận