Đức Dương Quận Chúa - Chương 152
“Nương” Một tiểu cô nương năm tuổi mặc váy màu hồng đang mẫu nhân bế tay ngửa đầu nũng nịu hai má lúm đồng tiền vô cùng đáng yêu “Thanh nhi ăn kẹo hồ lô”
Phụ nhân chỉ chừng hai mươi một thân y phục trắng đầu chỉ hai cái trâm bạc bình thường nhưng dung mạo và khí độ phi phàm dù quần áo khiêm tốn nhưng vô cùng nổi bật giữa đám đông
Chỉ thấy nàng xổm xuống ôn nhu vén tóc cho tiểu cô nương tai “Nương đã răng con mới mọc thể ăn nhiều đồ ngọt”
“Thế nhưng mà…” Tiểu cô nương liếc mắt mấy que kẹo hồ lô mọi xung quanh còn nghĩ cô bé sẽ kiên trì ăn nhưng ngờ hiểu chuyện “Thanh nhi biết ạ”
“Ngoan” Phụ nhân khẽ xoa gương mặt tiểu cô nương “Chờ về nhà nương làm món bánh sữa chiên mà con thích nhất ”
Ánh mắt cô bé sáng lên nhào phụ nhân “Nương là nhất Thanh nhi yêu nương nhất”
Phụ nhân ôm lấy tiểu cô nương hạnh phúc “Nương cũng yêu Thanh nhi nhất”
Trên trà lâu Phó Dịch kinh ngạc Ân Bạch Tuyết mãi vẫn tỉnh hồn
Hắn nghĩ bọn họ vĩnh viễn sẽ gặp mặt lần tới Vĩnh Châu cũng ngờ sẽ thấy nàng nghĩ ngày đầu tiên đến đã gặp
Ngồi đối diện với Phó Dịch là công tử của thái thú Vĩnh Châu thấy Phó Dịch cứ chằm chằm Ân Bạch Tuyết còn tưởng rằng Phó Dịch để ý Ân Bạch Tuyết dù dung mạo nàng cũng coi là tuyệt sắc những năm gần đây để ý đến Ân Bạch Tuyết biết bao nhiêu
Hắn cũng biết thân phận thật của Ân Bạch Tuyết chỉ biết cha nữ nhân đến từ kinh thành thể đắc tội nên uyển chuyển “Phụ nhân họ Trương tên Uyển thân thích làm quan ở kinh thành những năm qua các đời thái thú đều chiếu cố nàng ”
Thái thú một châu là quan tam phẩm đương nhiên biết chuyện cũ của phủ Ân quốc công tuy Ân Bạch Tuyết phạm tội nhưng nàng dù cũng là thân tỷ tỷ của hoàng hậu nương nương cho nên mỗi một đời thái thú đều sẽ nể mặt Ân Bạch Tuyết vài phần
“Trương Uyển” Phó Dịch thu tầm mắt hiểu về phía công tử thái thú
Người hầu Phó Dịch cũng thấy Ân Bạch Tuyết nhỏ giọng giải thích “Ân tiểu thư tới Vĩnh Châu thì đổi tên là Trương Uyển bởi vì vương gia phân phó chuyện gì lớn thì cần báo cáo nên thuộc hạ đề cập đến”
Phó Dịch nhỏ giọng hai lần chỉ cảm thấy trong lòng như ăn hoàng liên đắng chát
Hắn phố Ân Bạch Tuyết dẫn hài tử xa bóng lưng thanh lãnh ôn nhu
“Đứa bé là của ai” Năm đó là tận mắt nàng uống xong chén thuốc mà
Người hầu trả lời “Là Ân tiểu thư mấy năm nhặt một đứa trẻ vứt bỏ”
Công tử thái thú xong lập tức kịp phản ứng hình như Trương Uyển quan hệ gì đó với Đoan vương gia
Hắn thử dò xét “Vương gia quen nàng ”
“Người quen cũ” Phó Dịch gật đầu hỏi “Nàng những năm qua sống ”
“Rất ” Công tử thái thú châm chước “Năm ngoái một phú thương trúng Trương tiểu thư chỉ là Trương tiểu thư nghiêm khắc cự tuyệt”
Từ phụ nhân hiện tại biến thành tiểu thư mặc dù Ân Bạch Tuyết đã nhận nuôi một đứa bé
Phó Dịch nhíu mày “Vậy phú thương làm khó nàng”
“Là động chút tay chân phú thương bức Trương tiểu thư khuôn khổ ác ý dùng danh tiếng để cạnh tranh với Trương tiểu thư ” Công tử thái thú đầy căm phẫn cha là một vị quan nhưng thể cản lấy lòng Đoan vương gia một câu làm cho chức quan lớn mới
“ cha thân là phụ mẫu một phương há thể yên quản thế là cha làm chủ tên phú thương đành bồi thường ngân lượng cho Trương tiểu thư đó giận dữ rời Vĩnh Châu”
Phó Dịch nhẹ gật đầu “Đa tạ”
“Không cần đây đều là việc nên làm” Công tử thái thú đánh giá sắc mặt Phó Dịch nhỏ giọng hỏi “Nếu đã là quen cũ thì vương gia ôn chuyện với Trương tiểu thư nàng bây giờ đang sống phố phía Đông”
Phó Dịch giương mắt kiểm ánh mắt nhàn nhạt công tử thái thú run lập tức ngậm miệng
Khó trách cha Đoan vương giống kiểu giá áo túi cơm(*) như Anh vương nếu đương kim thánh thượng thì chỉ sợ mặt đã leo lên ngai vàng
(*) Giá áo túi cơm: chỉ thực lực
Công tử thái thú vốn phụng lệnh cha bồi Đoan vương dạo Vĩnh Châu trải nghiệm và quan sát dân tình rời khỏi trà lâu Phó Dịch trở về chỗ ở Từ chỗ Phó Dịch công tử thái thú về thẳng phủ nha của Vĩnh Châu
Thái thú Vĩnh Châu Lâm đại nhân đương nhiên biết thân phận thật của Ân Bạch Tuyết ông trầm ngâm “Chuyện con đừng xen vương gia hỏi cái gì thì cái đó ngài hỏi thì cũng cần lắm miệng”
Trong kinh thành còn Đoan vương phi đó Đoan vương gia sủng ái tiểu thế tử vô cùng
Nha đến báo khách tới chơi thì Ân Bạch Tuyết đang xem sổ sách
Lúc mới tới phòng thu chi còn lừa gạt nàng bây giờ dù là nửa điểm cũng dám động tay chân khi ngẫm cả nàng cũng kinh ngạc từng là một quý nữ thế gia nay trở thành một phụ nhân bình thường nhưng nàng vẫn thỏa mãn Nửa đêm tỉnh mộng nàng thậm chí cảm giác đã xa kinh thành vài chục năm
“Ai ”
“Không biết ạ là quen cũ của phu nhân”
Tay Ân Bạch Tuyết dừng quen cũ
Nàng để bút xuống nhàn nhạt “Mời chính sảnh sẽ đến ngay”
“Dạ” Nha khom cáo lui xa nàng phu nhân vẫn chậm rãi xem sổ sách giống một bức họa bình thường
Nha thấy khó hiểu phu nhân xinh như cho dù là quả phụ thì cũng đầy cưới làm thê vì phu nhân luôn nguyện ý chứ
Nha trở cửa lớn với nam nhân “Phu nhân nhà mời các ngươi ”
Nam nhân đến chỗ xe ngựa hai câu xong thì màn xe xốc lên một nam nhân mặc áo gấm nha hiếu kì lén gương mặt trong nháy mắt đỏ như lửa đốt đời nam nhân tuấn tú như phu nhân vậy mà quen biết nam nhân
“Phu nhân nhà ngươi ”
Nha cúi đầu dám “Phu nhân ở trong đang xem sổ sách bảo nô tỳ mời ngài chính sảnh”
Phó Dịch khẽ gật đầu nha dẫn chính sảnh Con đường sạch sẽ nha nô tài đều cung kính thể thấy cuộc sống của Ân Bạch Tuyết tệ
Hắn lâu thì thấy bên ngoài tiếng bước chân cũng vang lên tiếng một tiểu cô nương: “Nương khách là ai ”
Ân Bạch Tuyết lắc đầu ôn hoà “Con chơi với Hồng Hà nhé lát nữa nương thả diều cùng ”
Tiểu cô nương thích chơi diều nhất điềm nhiên hỏi “Vậy con chờ nương ở bên ngoài”
Ân Bạch Tuyết chạm nhẹ một cái chóp mũi Thanh nhi “Được nương nhất định sẽ làm nhanh”
Cố nhân của nàng đều ở kinh thành vô luận đến là vị nào nàng đều cảm thấy chuyện để
Nghe thấy giọng Ân Bạch Tuyết Phó Dịch giật bọn họ đã mười năm gặp mặt
Tiếng bước chân càng ngày càng gần Phó Dịch cửa Ân Bạch Tuyết xuất hiện trong mắt thần sắc ôn nhu thấy sắc mặt kinh ngạc nhưng nhanh đã bình tĩnh
Ân Bạch Tuyết trong cách Phó Dịch chừng ba bước khẽ phúc thân hành lễ “Dân phụ Trương Uyển bái kiến vương gia”
“Nàng…” Phó Dịch hít sâu một “Không cần đa lễ”
“Lễ thể bỏ” Ân Bạch Tuyết dậy nàng xuống chủ vị mà đối diện với Phó Dịch
Sắc mặt Ân Bạch Tuyết lạnh nhạt phảng phất như vì chuyện Phó Dịch xuất hiện mà kinh ngạc “Vương gia tới Vĩnh Châu”
“Hoàng thượng phái tuần sát Giang Nam”
“Ra là ” Ân Bạch Tuyết “Mẫu thân … Không Đồng phu nhân vẫn chứ”
“Bà vẫn ” Phó Dịch “Ân Thành mấy năm đỗ tiến sĩ bây giờ đã bổ nhiệm làm quan”
“Vậy thì ”
Trong phòng dần an tĩnh Phó Dịch nhận hai lời nào để Nói cái gì bây giờ lúc đầu là ép nàng uống thuốc cũng là đưa nàng đến đây
Phó Dịch lúc đầu tới gặp Ân Bạch Tuyết mọi chuyện đã qua nhiều năm như cuộc sống của bọn họ cũng đã bình thường nhưng ngày mai sẽ rời đến Tề Châu nên cuối cùng vẫn quyết định tới gặp nàng một lần
“Nàng những năm qua sống ”
“Rất ” Ân Bạch Tuyết nhạt “Ta hài lòng cuộc sống bây giờ”
“Vậy là ”
Ân Bạch Tuyết nâng chén trà lên “Vương gia còn chuyện khác”
Bưng trà tiễn khách Phó Dịch trong lòng khổ dậy lắc đầu “Không gì Ta còn việc cáo từ ”
Ân Bạch Tuyết dậy “Vương gia thong thả còn việc tiễn ”
Phó Dịch khẽ gật đầu rời hai bước dừng Ân Bạch Tuyết bình tĩnh chút thay đổi “Chuyện năm đó thật sự xin ”
Xuân về hoa nở tiếng đùa Thanh nhi chơi ngoài viện hoà với tiếng chim hót đầu cành
Ân Bạch Tuyết nhạt một tiếng “Ta nhận Vương gia thong thả chúc vương gia quãng đời còn an khang”
Phó Dịch chỉ cảm thấy cổ họng chua xót khó tả bình tĩnh nàng xoay rời
Thanh nhi cửa lớn chính sảnh chờ nương đến để chơi diều ngờ nương mà là một bá bá lạ mặt
Cô bé sững sờ bá bá đến mặt xuống hỏi “Cháu tên là gì”
Thanh nhi thấy Ân Bạch Tuyết chính sảnh nghiêm túc trả lời Phó Dịch “Cháu là Trương Thanh thể gọi là Thanh nhi”
“Thanh nhi” Phó Dịch một tiếng lấy từ bên hông một khối ngọc bội đưa cho Thanh nhi “Khối ngọc bội tặng cho cháu về nếu cần hỗ trợ thể cầm khối ngọc bội tìm bất kì một viên quan nào”
Ngọc bội to Thanh nhi cầm hai tay mới giữ cô bé ngắm nghía ngọc bội Phó Dịch khó tin “Quan nào cũng ạ”
Phó Dịch gật đầu lặp “Bất kỳ ai”
Thanh nhi thật sự dám nhận một vật như cô bé về phía Ân Bạch Tuyết gọi “Nương”
Ân Bạch Tuyết lướt qua ngọc bội tay Thanh nhi đây là ngọc bội hoàng gia mỗi một hoàng tử đều một khối
Ân Bạch Tuyết cự tuyệt “Thanh nhi mau cám ơn bá bá ”
Thanh nhi uốn gối phúc lễ với Phó Dịch “Thanh nhi đa tạ bá bá”
“Ngoan” Phó Dịch lên với Ân Bạch Tuyết “Hẹn gặp ”
“Hẹn gặp ”