Đức Dương Quận Chúa - Chương 150
Phó Thần mặc dù là nam nhi nhưng từ nhỏ đã thích chưng diện giống như một nữ nhi chỉ là Phó Du thì giống lúc con bé chào đời ―― ma ma đỡ đẻ vỗ vỗ mấy cái mới oe oe hai tiếng
Vừa mang thai Phó Du thái y còn bắt hỉ mạch thì Ân Trường Hoan đã mơ thấy một giấc mộng mơ thấy nàng lạc trong một khu rừng rậm đến che khuất bầu trời đúng lúc đang sốt ruột biết làm để thì một bé trai xuất hiện mắt nàng dẫn nàng khỏi đây rừng trao đổi là Ân Trường Hoan đưa nó theo cùng
Vừa tỉnh giấc Ân Trường Hoan còn ý thức đây là thai mộng mãi đến vài ngày thái y nàng mang thai thì nhớ tới giấc mộng đó chắc chắn “Lần hẳn là một nhi tử”
Lúc Ân Trường Hoan còn nhận thai mộng của nàng đặc biệt
Nhược Vân còn đang đắm chìm trong niềm vui Ân Trường Hoan mang thai chút nghĩ ngợi “Chủ tử lần còn nhất định là nữ nhi”
Ân Trường Hoan cứng chút chắc chắn “Thế nhưng mấy ngày mơ thấy một bé theo ”
Nhược Vân để ở trong lòng thuận miệng phản bác Ân Trường Hoan “Chủ tử lần còn mơ một bé gái là con nhà chủ tử lần chủ tử mơ là bé trai chừng sẽ ngược là tiểu quận chúa”
Ân Trường Hoan suy nghĩ cảm thấy khả năng
Lúc Ân Trường Hoan mang đứa bé thứ hai thì Phó Thần đã ba tuổi
Ba năm nay Ân Trường Hoan mang thai mà là khi sinh Phó Thần xong thì luôn dùng thuốc tránh thai Lý do là sinh con xong ảnh hưởng đến sức khỏe Diệp Hoàn hi vọng Ân Trường Hoan có thể điều dưỡng cơ thể hoặc trực tiếp sinh nữa
Trước khi sinh Phó Thần thì Ân Trường Hoan tán thành chỉ sinh một đứa nhưng mà khi sinh Phó Thần xong biết cảm giác khi làm mẫu thân nên nàng hi vọng thể sinh thêm một đứa ít nhất cũng hai đứa bé
Phó Thần ba tuổi nên đã hiểu thai là như thế nào bé bụng Ân Trường Hoan nửa ngày hỏi “Mẫu phi nếu dung mạo thì làm ”
Còn tưởng là Phó Thần sẽ chờ mong đời Ân Trường Hoan thở dài nàng quả nhiên vẫn thể theo kịp sóng não nhi tử
Nhược Vân dỗ dành Phó Thần “Tiểu quận chúa là con của chủ tử cùng thái tử thể ”
Phó Thần nghiêng đầu gương mặt lộ sự nghi hoặc “Hài tử của mẫu phi và phụ vương thì nhất định sẽ ”
“Đương nhiên”
“Ta hiểu ” Phó Thần nghĩ nghĩ bừng tỉnh đại ngộ bàn “Chẳng trách như thì là bởi vì là con của mẫu phi với phụ vương”
Khoé miệng Ân Trường Hoan giật một cái còn lời nào để
Bởi vì Phó Thần cũng đúng bé đúng là đáng yêu
Khác với lần mang thai Phó Thần lần phản ứng của Ân Trường Hoan lớn ăn cái gì ói cái đó ngay cả Diệp Hoàn mỗi ngày đều ở bên cũng khá lên
Lại nôn lần nữa Ân Trường Hoan dựa trong ngực Diệp Hoàn hữu khí vô lực “Xem tính cách đứa nhỏ giống Thần nhi ”
Ân Trường Hoan vốn thân hình mảnh mai khi mang thai xong chỉ mập lên mà ngược bởi vì nôn oẹ sụt cân nhiều
Diệp Hoàn nhíu chặt lông mày ôn nhu lau khoé miệng Ân Trường Hoan “Vậy thì sinh nữa”
Ân Trường Hoan trầm thấp ừ một tiếng nàng cũng sinh nôn thế chẳng khác nào đòi mạng bây giờ suy nghĩ một chút lúc Phó Thần ở trong bụng của nàng thật sự quá ngoan
Chỉ là… Ân Trường Hoan thoáng qua mấy cái vòng ngọc làm của hồi môn của vỡ tan tành chẳng lẽ bởi vì lúc mang thai giày vò nàng cho nên bây giờ Phó Thần mới tinh nghịch như thế
Cũng may nôn oẹ kéo dài một thời gian Ân Trường Hoan còn nữa trải qua mười tháng hoài thai đã bình an sinh hạ một bé gái lấy tên là Phó Du
Làn da Phó Du trắng như ngọc tuyết đáng yêu vô cùng Ân Trường Hoan còn nghĩ tính cách sẽ nhu thuận mềm mại nhưng sự thật ngược
Phó Du lóc dính lúc nào cũng yên tĩnh trầm tư Ân Trường Hoan lúc đầu còn còn lo lắng Phó Du vấn đề gì kết quả là nàng suy nghĩ nhiều so với ca ca ruột Phó Thần thì hai quả thực như sai giới tính
Phó Du tập hợp hết các sở trường của Ân Trường Hoan cùng Diệp Hoàn vóc dáng nhỉnh hơn Phó Thần thế là Phó Thần thích chưng diện cực kỳ yêu quý tiểu lúc bảy tuổi thư phòng học tập thì lúc nào cũng dẫn theo Phó Du thì
Ân Trường Hoan nhức đầu Phó Thần nhẫn nại tính tình khuyên nhủ “Muội mới ba tuổi con bé mà thư phòng sẽ quấy nhiễu các bạn học bài”
Phó Thần ưỡn thẳng ngực mười phần tự tin “Mẫu hậu yên tâm nhi tử sẽ trông chừng Du Du thật ”
Muội đáng yêu như thể dẫn theo Phó Thần đầu hỏi Du Du đang an tĩnh ăn điểm tâm “Muội theo ca ca thư phòng ”
“Không ” Phó Du chút do dự cự tuyệt thần sắc ngây thơ nghiêm túc giọng non nớt càng càng thấy đáng yêu
“Vì ” Phó Thần thương tâm Phó Du thích
Phó Du lời ít mà ý nhiều “Không thích”
Miệng nhỏ của Phó Thần xẹp xuống cái mũi khẽ hít tội nghiệp mà “Thế nhưng ca ca Du Du cùng ca ca cơ”
Ân Trường Hoan khó tả Phó Thần dùng khổ nhục kế với mới ba tuổi thật đúng là tiền đồ
Phó Du mặc dù ghét bỏ Phó Thần ầm ĩ nhưng vẫn yêu quý ca ca lúc cô bé còn biết cái gì là khổ nhục kế thấy ca ca thương tâm đến sắp thì trong lòng mềm nhũn xuống
Phó Thần lập tức nhếch miệng một tiếng dang hai tay ôm Phó Du ngực vui vẻ “Ca ca biết Du Du là xinh nhất đời mà”
Phó Du khẽ cau mày hình như gì đó là lạ
Ân Trường Hoan:…
Đồng ý cùng thư phòng với việc thì liên quan gì đến
Ngày đầu tiên thư phòng Ân Trường Hoan tự đưa hai tiểu hài tử đến ở cửa thư phòng gặp Cố Như Nguyệt đưa Phó Khang tới
Sau Phó Khang Cố Như Nguyệt sinh một trai một gái Phó Dịch cũng nạp thất ngoại trừ cơ thể Phó Khang yếu ớt thì Cố Như Nguyệt cũng coi như toại nguyện mọi thứ
“Bái kiến hoàng hậu nương nương” Cố Như Nguyệt hạ thấp hành lễ với Ân Trường Hoan
“Không cần đa lễ ” Ân Trường Hoan về phía Phó Khang cũng hành lễ theo ngữ khí ôn nhu “Phó Khang hôm nay cũng học ”
Phó Khang đã tám tuổi nhưng bởi vì sinh non nên thể khoẻ mạnh như Phó Thần gương mặt trắng bệch một cái là đã biết đứa bé yếu ớt cũng may Phó Dịch nhiều năm qua đều vì Phó Khang mà tìm y hỏi thuốc Phó Khang dù thân thể yếu nhưng cũng bình an lớn lên
Thấy Ân Trường Hoan hỏi Phó Khang chắp tay làm vẻ một tiểu đại nhân “Phụ vương thân thể cháu nên thể học”
Phó Thần đương nhiên nhận Phó Khang bé bốn phía hỏi “Muội của đến”
Bởi vì Ân Trường Hoan khuyến khích nữ tử học cho nên nam nhi nữ nhi đều thể đến thư phòng
Phó Khang “Muội mới bốn tuổi đủ tuổi học”
Phó Thần hất cằm lên kiêu ngạo “Muội mới ba tuổi đã học ”
Quả nhiên vẫn là của đáng yêu
Phó Du ngáp một cái đôi mắt tròn trịa mắt bởi vì ngáp mà long lanh nước mắt cô bé “Là ca ca bắt tới”
Nói dối vạch trần tại chỗ mặt Phó Thần lập tức mất tự nhiên nhưng dù cũng là thái tử cho nên nghiêm mặt miễn cưỡng duy trì phong thái của thái tử một nước đó đầu Ân Trường Hoan
Ân Trường Hoan mỉm dù bận vẫn ung dung Phó Thần ý thay nhi tử giải vây
Mẫu hậu giúp đỡ chỉ thể tự giải quyết Phó Thần Ân Trường Hoan đầy u oán đó học theo Diệp Hoàn dáng vẻ ho nhẹ hai tiếng với Phó Khang “Du Du thẹn thùng chuyện luôn nghĩ một đằng một nẻo”
Phó Du mới ba tuổi còn hiểu cái gì gọi là nghĩ một đằng một nẻo cho nên phản bác Phó Thần
Phó Khang biết đường thái tử xưa nay ưa sĩ diện cũng vạch trần nhẹ gật đầu phụ họa “Muội cũng như ”
Mọi tiến thư phòng căn dặn Phó Thần để ý xong Ân Trường Hoan mới yên tâm rời
Đừng Phó Thần tuổi lớn nhưng cũng biết quan tâm Phó Du đây cũng là nguyên nhân mà Ân Trường Hoan phản đối Phó Du cùng thư phòng
Cố Như Nguyệt thấy Ân Trường Hoan cho Phó Du thư phòng nhịn “Công chúa tuổi còn nhỏ thư phòng sớm quá ”
Phó Thần và Phó Du cùng một chỗ Phó Thần lấy từ trong ngực một cái túi để điểm tâm mà Phó Du thích ăn còn rót một chén nước mật ong chu đáo vô cùng
Ân Trường Hoan nở nụ nghiêng đầu “Chỉ hôm nay mà thôi”
Phó Thần cùng cũng đồng ý đây là điều hai nhưng chỉ một ngày mà thôi huống hồ Diệp Hoàn cũng cho phép tiểu công chúa của còn nhỏ đã đến thư phòng để học
Phó Du là tiểu công chúa duy nhất ngoại trừ ca ca ruột Phó Thần thì Diệp Hoàn và thái thượng hoàng sủng cô đến giới hạn thậm chí Triệu thái hậu còn bởi vì Kỷ Oánh Oánh chỉ sinh hai đứa con trai mà yêu thích Phó Du vô cùng
Vì để Phó Du có thể cùng Phó Thần trong ngày đầu tiên Ân Trường Hoan còn cố ý giấu diếm Diệp Hoàn nhưng chắc hẳn tới giữa trưa Diệp Hoàn sẽ biết
Ân Trường Hoan thầm nghĩ buổi trưa nhất định dặn ngự thiện phòng nấu nhiều món Diệp Hoàn thích ăn hi vọng thấy nàng quan tâm Diệp Hoàn sẽ mắng Phó Thần
Ở cửa thư phòng Ân Trường Hoan và Cố Như Nguyệt tách Ân Trường Hoan về Khôn Ninh cung còn Cố Như Nguyệt thì về phủ Đoan vương
Đi vài bước Cố Như Nguyệt thấy tiếng từ phía truyền đến nàng Ân Trường Hoan thân là mẫu nghi thiên hạ đang nóc nhà trong tay là một con chim bồ câu mặt tươi vui vẻ giống lúc nàng thấy khi tới kinh thành
Chỉ cuộc sống trôi qua hạnh phúc vui vẻ trong lòng ưu phiền mới thể duy trì nụ như thế Cố Như Nguyệt đột nhiên cảm giác hâm mộ
Người bên ngoài đều ngưỡng mộ Phó Dịch đối với nàng nhiều năm hề nạp một thất thông phòng nào nhưng chỉ nàng mới biết Phó Dịch đối với nàng giống Diệp Hoàn với Ân Trường Hoan đại ca với Kỷ Oánh Oánh Ân Trường Hoan và Kỷ Oánh Oánh đều sống vô ưu vô lự dù đã thành thân sinh con nhưng vẫn hoạt bát tùy ý như một tiểu cô nương mà nàng cảm thấy Phó Dịch yêu mà chỉ là đối xử thôi
“Vương phi” Nha nhẹ giọng
“Đi thôi”
Cố Như Nguyệt dạo bước nhanh chậm rời
Ánh bình minh rực rỡ cung nữ phía còn đang khuyên Ân Trường Hoan mau xuống càng ngày càng nhỏ biến mất ở bên tai