Đức Dương Quận Chúa - Chương 146
“Gia Hòa nhờ Triệu gia đến truyền lời phụ hoàng cho thẩm vấn An vương thì mới biết chuyện từ đầu đến cuối”
Ân Trường Hoan nhớ ở ngoài của ngự thư phòng gặp Triệu gia
“Nàng bây giờ là làm gì” Ân Trường Hoan xùy một tiếng châm chọc “Chẳng lẽ cho rằng bây giờ khai hết thì thể rời khỏi hoàng lăng”
Ân Trường Hoan bỗng nhiên thầm nghĩ “Chàng thấy nàng đó luôn mở miệng là còn chờ mong An vương thể bức vua thoái vị thành công thả nàng ”
Nếu thì lúc đã khai An vương bằng thì hoàng đế cũng giận như chí ít An vương cũng thể giúp nàng chia sẻ một chút
“Có lẽ ”
Ân Trường Hoan thần bí “Chàng biết hiện tại cảm giác gì ”
“Cảm giác gì” Trạng nguyên thái tử đoán Ân Trường Hoan bây giờ đang nghĩ gì
“Ta cảm thấy chúng chính là nam nữ chính trong là thoại bản sảng văn bởi vì là nhân vật chính nên những vai phụ hại chúng đều ngu xuẩn cực kỳ cần chúng động thủ thì bọn họ đều tự tìm đường chết ” Ân Trường Hoan lắc đầu chậc chậc “Kẻ địch quá ngu khiến chẳng chút cảm giác thành công gì”
Diệp Hoàn:… Nàng đã quên suýt Gia Hòa hại chết tận hai lần
Lời thể “Không nàng chắc nhân vật chính của thoại bản”
“Vì ” Chẳng lẽ nàng đủ xinh Ân Trường Hoan uy hiếp chằm chằm Diệp Hoàn quyết định nếu Diệp Hoàn dám nàng xinh đêm nay thư phòng ngủ
Diệp Hoàn nhạt “Nàng nhân vật chính của tác giả mà là nhân vật chính của cuộc đời ”
Mím chặt khóe miệng Ân Trường Hoan ngạo kiều hừ một tiếng xem như thức thời
Ngày hôm Bình Dương tới Đông Cung xin Ân Trường Hoan
Nàng hôm nay đến Đại Lý tự tìm Hứa Ngạn ký đơn hòa ly đồng thời cũng biết chân tướng lý do Gia Hòa nhiều lần mưu hại Ân Trường Hoan
“Tỷ là tỷ là tỷ đến xin An vương còn đến nữa là ” đến An vương Ân Trường Hoan nghi ngờ hỏi Bình Dương tại Hứa Ngạn giúp
“An vương rõ ràng nhiều lựa chọn ai mà nghĩ An vương sẽ hi vọng huống hồ là phò mã cần tham dự những cái ”
Có Bình Dương ở đây Hứa Ngạn chỉ cần tham dự mưu phản thêm bản thân là trạng nguyên tương lai sáng rạng đã trải sẵn phía Ân Trường Hoan nghĩ Hứa Ngạn vốn thông minh lựa chọn ủng hộ An vương
“Có liên quan đến đại biểu ” Nói đến Hứa Ngạn và đại biểu Bình Dương đã còn xúc động nữa “An vương đã cứu cả nhà bọn họ”
Bình Dương tỉ mỉ nhưng Ân Trường Hoan đã có thể đoán đại khái Đã một trợ thủ đắc lực như Hứa Ngạn mà An vương còn rơi xuống thảm cảnh như hiện tại hạng cho dù lên hoàng vị thì cũng sớm kéo xuống thôi Thật sự hiểu tại An vương đoạt vị làm một vương gia
Mấy ngày Ân Trường Hoan xuất cung một chuyến đến phủ Anh Võ hầu khi trở về do dự một chút Đại Lý tự nàng gặp Hứa Ngạn
Không còn là phò mã Hứa Ngạn đương nhiên khả năng hưởng đãi ngộ phòng giam như Phó Dịch lúc ở Đại Lý tự trông chật vật nhưng bình tĩnh thấy nàng bèn dậy hành lễ “Bái kiến thái tử phi”
Nha dịch đưa tới một cái ghế Ân Trường Hoan xuống “Hứa đại nhân cần đa lễ”
Nàng liếc qua hộ vệ hộ vệ hiểu ý dẫn nha dịch rời chỉ còn hai Ân Trường Hoan cùng Hứa Ngạn
Hứa Ngạn chủ động hỏi “Thái tử phi lần đến đây là vì chuyện Gia Hòa mưu hại ngài”
Dung nhan Hứa Ngạn tuấn tú cho dù giam trong nhà tù thì vẫn cảm giác lạnh nhạt ưu nhã
Ân Trường Hoan lắc đầu “Ngươi là của An vương làm như gì đáng tới…” Ân Trường Hoan than nhẹ “Là vì Bình Dương”
“Công chúa” Mắt Hứa Ngạn lập tức sắc bén
Ân Trường Hoan nhẹ gật đầu nàng cũng biết gì với Hứa Ngạn cũng biết nàng gì từ chỉ là một chuyến
Ân Trường Hoan lời nào Hứa Ngạn cũng chủ động hỏi hai trầm mặc một hồi Ân Trường Hoan bỗng nhiên cảm thấy nhân sinh thật nhàm chán
Con khi còn sống thể gặp một hai tên cặn bã nàng gặp Phó Dịch còn Bình Dương gặp Hứa Ngạn
Gặp nam nhân cặn bã đáng sợ chỉ cần chính các nàng kiên cường thì đều thể vượt qua
Nàng dậy “Ngươi xin Bình Dương”
Hứa Ngạn cụp mắt xuống phủ nhận “Làm phiền thái tử phi khuyên nhủ nàng ”
“Tỷ cần khuyên”
Hứa Ngạn sửng sốt “Cũng nàng xưa nay đều kiên cường kiêu ngạo”
Ân Trường Hoan Hứa Ngạn một chút rời
Hứa Ngạn thú nhận bộc trực tất cả việc làm cho nên hình phạt nhanh đã giáng xuống ―― lưu vong biên quan
Rõ ràng là phán quyết nhẹ nhàng nhưng Hứa Ngạn và Bình Dương dù cũng từng là phu thê nếu Hứa Ngạn chém đầu thì về danh tiếng của Bình Dương sẽ ảnh hưởng
Sau lần xử phạt hoàng đế thường tới Đông Cung ―― bởi vì Ân Trường Hoan sắp lâm bồn
Bình Dương là tỷ của nàng Ân Trường Hoan đương nhiên ý kiến gì
Sau khi Hứa Ngạn lưu vong Bình Dương đến biệt viện giải sầu Ân Trường Hoan vốn còn lo lắng kết quả nàng mới mấy ngày đã đem một đống đặc sản rừng núi về
Có tinh lực tìm đồ ăn xem tâm trạng
Từ khi Kỷ Oánh Oánh thành thân trừ lần Gia Hòa cho truyền tin tức cho hoàng đế hồi kinh xem Kỷ Oánh Oánh xuất giá cự tuyệt thì lần phí hết sức lực còn uy hiếp mới truyền tin đến chỗ Triệu gia
Sau khi tin tức truyền Gia Hòa chỉ cần đợi kinh thành tới
Nàng nghĩ bản thân đến hoàng lăng là bởi vì mưu hại Gia Di và Ân Trường Hoan hiện tại nàng thẳng thắn cho rằng An vương uy hiếp thì tội danh sẽ giảm
Nàng chờ chờ mãi vẫn thấy thánh chỉ giảm án mà ngược chờ hai mà tin tưởng ―― An vương và Khánh vương biếm thành thứ dân
lúc đang tuyệt vọng thì thấy Kỷ Thừa
Gia Hòa kinh ngạc vui mừng còn tưởng Kỷ Thừa tới đón khỏi hoàng lăng
Đây là lần đầu tiên từ khi bắt đến hoàng lăng Kỷ Thừa thấy Gia Hòa đó cũng từng tới là để thuyết phục nàng
Gian phòng đơn sơ hạ nhân phục vụ Kỷ Thừa lên chiếc ghế bạc màu “Oánh Oánh vài ngày đã hạ sinh một nhi tử”
Gia Hòa sững sờ kinh ngạc “Nhanh ”
Nàng thể truyền tin tức ngoài thì cũng thể nhận tin gì phía ngoài cũng ít khi ngóng An vương và Khánh vương bức thoái vị thất bại là do ngẫu nhiên thấy từ chỗ thị vệ hoàng lăng
Kỷ Thừa nhẹ gật đầu “Mẫu tử bình an Cố Nguyên đối với ”
Gia Hòa phát giác giọng điệu của Kỷ Thừa lãnh đạm hai mẫu tử đã từng yêu thương nay đến cảnh ngộ nàng bỗng nhiên biết nên gì cho chỉ lặp “Vậy là là ”
Hai trầm mặc
Sau một lúc lâu Kỷ Thừa dậy cáo từ “Con đây”
Gia Hòa hỏi nàng thể rời hoàng lăng nhưng khi cái nhíu mày giữa trán Kỷ Thừa thì lập tức im lặng
Nàng luôn cho rằng hành động của chẳng ảnh hưởng gì đến hai đứa con cảm thấy mẫu hậu thì Kỷ Thừa và Kỷ Oánh Oánh sẽ liên luỵ nhưng khi thấy Kỷ Thừa trầm nàng cuối cùng cũng thể lừa gạt nữa
Mặc dù như thế Gia Hòa cũng cảm thấy sai cùng lắm chỉ là với Kỷ Thừa cùng Kỷ Oánh Oánh
Nhi tử nàng bèn sát vách tìm An vương
An vương và An vương phi cũng kẻ ăn chay thể tùy ý để một đàn bà đã phế tước vị nhe răng trợn mắt mà dù cũng đã biếm thành thứ dân cần giả vờ giả vịt thế là trong hoàng lăng ngày nào cũng thể thấy tiếng phu thê An vương và Gia Hòa cãi lộn về phu thê Khánh vương cũng tham gia cùng
Những đã từng áo đến thì giơ tay cơm đến há miệng bây giờ đến cả dân chúng bình thường cũng bằng khiến khó tin nổi bọn họ từng là tấm gương cho khác noi theo
Bởi mới thấy một thể nhiều sách nhưng chắc tình nết sẽ thay đổi
Có vài kẻ sách tâm địa còn ác hơn cả học dốt
Ngày dự tính Ân Trường Hoan sinh là mùng mười tháng chín tháng chín bộ trong Đông Cung đều bận rộn vô cùng Diệp Hoàn bỏ hết công vụ đầu một lòng một ý chăm sóc Ân Trường Hoan
Diệp Hoàn nghĩ may mà đăng vị nếu thì lấy thời gian cho Trường Hoan
Khác với suy nghĩ của Diệp Hoàn ở ngự thư phòng hoàng đế một chồng tấu chương mặt lông mày nhíu từ sống cần kiệm thành giàu sang thì dễ nhưng từ giàu sang thành cần kiệm thì khó ông thực sự phê tấu chương
Hoàng đế “Không bằng đợi Trường Hoan sinh xử lý ”
Hoàng đế hề giữ cho ai xử lý nhưng xử lý tấu chương ngoại trừ hoàng đế thì cũng chỉ Diệp Hoàn
Cao công công nín hầu hạ hoàng đế nhiều năm từ khi thái tử hồi cung thành thân với thái tử phi hoàng đế càng lúc càng giống một phụ thân bình thường tâm tình cũng càng ngày càng
Trước đó hoàng đế bởi vì chuyện của An vương và Khánh vương mà bực bội nhiều ngày kết quả Từ Ninh cung với Từ An cung mấy ngày đã lên
Hắn nhắc nhở hoàng đế “Thái tử phi sinh xong thì còn ở cữ nữa Lão nô thái tử lúc nữ tử ở cữ thì tâm trạng thay đổi thất thường thái tử yêu thương thái tử phi như sợ là sẽ ở bên thái tử phi thêm một thời gian nữa”
Hoàng đế lườm Cao công công Cao công công mỉm thể trách
Hoàng đế thể làm gì đành cầm bút lên thái tử do phong thể làm gì chứ
Mùng chín tháng chín Ân Trường Hoan ăn một chút uống một chút bữa ăn còn cùng Diệp Hoàn tản bộ trong hoa viên
Mùng mười tháng chín Diệp Hoàn từ buổi sáng mở mắt đã bắt đầu khẩn trương lúc uống nước cũng cầm nổi chén trà mấu chốt là chính phát hiện làm Ân Trường Hoan bật
“Là sinh cũng sinh khẩn trương như làm gì” Ân Trường Hoan vỗ vỗ tay Diệp Hoàn tay “Thả lỏng là thái tử đó”
Diệp Hoàn nuốt một cái yết hầu thể thả lỏng đến cả bước cũng vững
Mười một tháng chín bụng Ân Trường Hoan vẫn động tĩnh gì thái y chuyên về phụ khoa “Có lẽ là tiểu thế tử nỡ rời bỏ thái tử phi”
Tối mười hai tháng chín Diệp Hoàn giường nghiêm túc bụng Ân Trường Hoan “Hài tử con mà còn còn thì phụ vương sẽ thích con nữa”
Ân Trường Hoan buồn “Có như con bé còn đời đã uy hiếp nó”
Vừa dứt lời nụ của Ân Trường Hoan dừng nhướng mày qua mấy nàng ngẩng đầu hô hấp khẩn trương nhưng vẫn quên lườm Diệp Hoàn “Uy hiếp của đúng là hữu dụng”
Diệp Hoàn sững sờ lúc cấp bách chút dở dở
“Có lẽ thật sự là một nữ nhi”