Đức Dương Quận Chúa - Chương 142
Nhìn thấy An vương Phó Dịch kinh ngạc mở to mắt “Sao tới đây”
“Ta tới thăm ” An vương thoáng qua cai tù theo cai tù hiểu ý lấy chìa khoá mở cửa nhà lao An vương quan sát nhà tù thở dài “Đệ chịu ủy khuất ”
Phó Dịch khổ một tiếng thỉnh an ghế “Không gì ủy khuất nhưng hộ vệ đúng là quan hệ với ”
Hắn rót cho An vương chén trà “Chỉ trà lạnh mong bỏ qua cho”
Phó Dịch luôn cho cảm giác ôn tồn lễ độ bây giờ cảm giác chán nản phảng phất như đả kích lớn khiến cuộc sống còn hi vọng An vương bưng chén trà lạnh lên uống một ngụm cũng trà ngon gì
An vương đánh giá bộ nhà tù mặc dù giường bàn nhưng đều vật
Hắn thở dài một tiếng “Lão ngũ thành thật cho việc thái tử thương liên quan đến ”
Phó Dịch cụp mắt xuống “Có liên quan thì liên quan thì ”
“Nếu liên quan thì đương nhiên là để phụ hoàng thả ” An vương nghĩa chính ngôn từ
Phó Dịch lắc đầu “Bỏ thanh giả tự thanh tin tưởng một ngày nào đó phụ hoàng có thể điều tra rõ chân tướng trả cho sự trong sạch”
An vương mới để Phó Dịch ở lâu nhanh liền rời
Đưa mắt bóng lưng An vương rời ánh mắt Phó Dịch tĩnh mịch thực lúc Diệp Hoàn với là An vương vấn đề thì kinh ngạc nếu là Phó Ninh thì còn thể tiếp nhận An vương dễ một chút thì chỉ là một người liệt thế mà tâm tư đoạt hoàng vị
Người chú ý tới Phó Dịch chỉ An vương gặp Phó Dịch xong Ninh quận vương Khánh vương và Anh quận vương đều nhận tin tức mọi phản ứng giống nhưng đều nhạy cảm nhận một điều gì đó
Ngày hôm An vương gặp hoàng đế cầu tình cho Phó Dịch nhưng hoàng đế khiển trách một trận
An vương cảm thấy bình thường ai bảo thái tử sủng ái chứ
Hắn Đông Cung gặp Diệp Hoàn Diệp Hoàn “Đại ca yên tâm nếu làm phụ hoàng đương nhiên sẽ thả ”
Ngữ khí Diệp Hoàn lãnh đạm An vương chút ngượng ngùng giống như tùy ý hỏi tới chuyện Diệp Hoàn biên giới tây bắc “Đệ sắp lên đường”
“Ba ngày nữa” Diệp Hoàn nhéo nhéo mi tâm sắc mặt chút “Chuyến mất ít nhất nửa năm khi trở về sợ hài tử đã đời ”
An vương mừng thầm Diệp Hoàn càng xa càng càng lâu càng nhưng ngoài miệng quan tâm “Đệ là thái tử mang trong trách nhiệm trọng đại một số lúc còn lựa chọn khác tin thái tử phi sẽ hiểu cho”
Diệp Hoàn sang chuyện khác
Một ngày khi lên đường cho lui hết cung nhân Ân Trường Hoan xếp bằng giường hiếu kì hỏi Diệp Hoàn “Chàng thật sự tây bắc”
Ân Trường Hoan cũng biết kế hoạch của Diệp Hoàn nàng chỉ là nghĩ thông nếu Diệp Hoàn tây bắc và Phó Dịch diễn màn kịch ý nghĩa gì
Diệp Hoàn xuống bên giường tay trái đặt lên đầu gối Ân Trường Hoan khóe miệng mỉm “Ta còn tưởng rằng nàng sẽ hỏi ”
Dưới đèn ngắm mỹ nhân càng càng cách một lớp rèm che dung mạo Diệp Hoàn mờ ảo Ân Trường Hoan “Ta vốn là đợi chủ động nhưng ngày mai nếu còn hỏi thì kịp mất”
Mắt Ân Trường Hoan sáng rực Diệp Hoàn như cảm thấy khô nóng che đôi mắt Ân Trường Hoan tiến thầm bên tai “Ta sẽ luôn ở bên nàng”
Ân Trường Hoan trừng mắt cảm giác mắt của nàng đảo qua bàn tay đang thì bỗng nhiên vành tai nóng lên một tiếng trầm thấp từ tính “Trường Hoan” truyền trong tai khiến thân thể trong nháy mắt mềm nhũn cả
Tinh thần hoảng hốt Ân Trường Hoan thấy Diệp Hoàn “Ta vĩnh viễn sẽ để nàng một ”
Mùng sáu tháng năm Khâm Thiên giám chọn ngày đại cát để thích hợp xa
Thái tử xuất hành còn là biên cảnh ký kết hiệp ước nghi thức hết sức phức tạp lúc tất nghi thức thì mặt trời đã lên cao
Bái biệt hoàng đế Ân Trường Hoan theo lên xe ngựa
Xe ngựa khỏi kinh thành mười dặm thì ngừng Diệp Nhiên ở phía ngoài “Thái tử thái tử phi cần trở về”
Trong xe ngựa Ân Trường Hoan dựa ngực Diệp Hoàn ngủ say sưa Diệp Hoàn vỗ vỗ tay nàng ôn nhu “Trường Hoan tỉnh”
Ân Trường Hoan dụi dụi mắt hôm nay dậy sớm nên buồn ngủ “Tới ” Bọn họ nàng chỉ đưa mười dặm
Diệp Hoàn ừ một tiếng thay Ân Trường Hoan chỉnh y phục “Nhớ khi hồi cung giả bộ thương tâm một chút”
“Không thể quá thương tâm dù cũng dễ cảm xúc chi phối” Ân Trường Hoan hiểu rõ bản thân “Quá thương tâm chút giả bọn họ sẽ tin”
Diệp Hoàn phản bác hỏi “Vậy nếu thật sự tây bắc thì ”
Ân Trường Hoan giảo hoạt “Vậy đợi thật ”
Dứt lời Ân Trường Hoan buông rèm xe xuống ánh mắt hoảng sợ của Diệp Nhiên nhảy xuống xe
Diệp Hoàn theo thấy hành động của Ân Trường Hoan thì nhíu mày nhưng mở miệng nhắc nhở
Ân Trường Hoan lên xe ngựa của nhẹ nhàng phất phất tay với Diệp Hoàn “Ta về đây nhớ mang đặc sản tây bắc về cho nhé”
Diệp Hoàn nhẹ gật đầu căn dặn “Trở về chậm một chút nhanh sẽ ”
Ân Trường Hoan gật đầu chút lưu luyến xe ngựa
Ân Trường Hoan xe ngựa xa Diệp Nhiên nhịn hỏi “Ngài bảo thái tử phi nên nhảy xuống xe” Hắn thấy Diệp Hoàn cau mày mà
“Nàng tự chừng mực” Diệp Hoàn lên xe ngựa “Đi thôi”
Mùa hè Ân Trường Hoan tụt cân thời tiết nóng lên khiến khẩu vị đang mang thai mập lên Diệp Hoàn thì đến mùa hè nàng còn gầy ít khiến Trịnh thái hậu lo lắng vô cùng nghĩ trăm phương ngàn kế giúp khẩu vị nàng lên nhưng thời tiết quá nóng thực sự ăn trôi
Thấy Ân Trường Hoan càng ngày càng gầy hoàng đế liền hạ lệnh hành cung nghỉ mát Anh Võ hầu trấn thủ ở kinh thành các vương gia đều theo hoàng đế cùng hành cung
Hoàng đế xuất hành cần mang nhiều đồ thời gian chuẩn lâu nên Ân Trường Hoan cùng Trịnh thái hậu
Chậu băng trong xe toả khói mát lạnh Ân Trường Hoan quạt quạt với Trịnh thái hậu nhất định là hài tử lâu thấy Diệp Hoàn nên mới giày vò nàng
Trịnh thái hậu dở dở búng một cái trán Ân Trường Hoan “Có làm nương hài tử như cháu ”
“Chính là bởi vì nó là hài tử của cháu nên cháu mới như ” Ân Trường Hoan “Người khác thì cháu ”
“ là nhiều lý do” Trịnh thái hậu thu liễm nụ nghiêm mặt “Đến hành cung thì ở cùng cung với ai gia ”
“Vì ạ” Hành cung một hòn đảo ở giữa hồ ở đảo một cái viện Ân Trường Hoan thích vô cùng mỗi lần hành cung nghỉ mát đều ở đảo
Trịnh thái hậu nhíu mày “Trong thời gian sợ là yên cháu ở bên cạnh thì ai gia mới thể yên tâm ”
Trịnh thái hậu giống như Triệu thái hậu là dựa nhi tử mới phong thái hậu cho dù đến tuổi tác thì bà vẫn nhạy bén kém gì Ân Trường Hoan
Ân Trường Hoan nghĩ tới vấn đề bây giờ cảm thấy đúng là nên ở cùng một chỗ với ngoại tổ mẫu lo cho bản thân mà là yên lòng Trịnh thái hậu
Mặc dù bụng đã bắt đầu lớn nhưng Ân Trường Hoan cảm thấy vẫn thể bảo vệ cho an nguy của Trịnh thái hậu
Đến hành cung nghỉ mát sức khỏe Ân Trường Hoan quả nhiên lên bụng cũng càng ngày càng lớn
Chạng vạng tối đầu tháng bảy hoàng đế mở tiệc chiêu đãi bách quan ăn mừng bội thu bụng Ân Trường Hoan lớn nên cảm thấy nên tham gia liền lên giường hóng mát “Thái tử đã hai tháng ”
Nhược Vân nghĩ là Ân Trường Hoan đang nhớ Diệp Hoàn “Nghe từ kinh thành đến tây bắc mất hai tháng hành trình của thái tử điện hạ chừng sẽ về kịp ngày ngài sinh”
“Chàng trở về thì làm gì cũng thể sinh giúp ” Ân Trường Hoan cúi đầu nhẹ nhàng vỗ vỗ bụng với hài tử “Con nhớ kỹ là nương con thiên tân vạn khổ hoài thai con về còn còn cửu tử nhất sinh đẻ con con nhất định thương nương nhất biết thể bởi vì cha con trai mà thương cha hơn ”
Nhược Vân xong bật “Chủ tử bây giờ thì tiểu chủ tử có thể hiểu ”
Trước đó Nhược Vân vẫn luôn gọi hài tử là tiểu thế tử nhưng Ân Trường Hoan kiên định cho rằng đây là nữ nhi Nhược Vân đành sửa dùng từ tiểu chủ tử để xưng hô
“Không biết nhưng chuyện nhiều vạn nhất con bé có thể hiểu thì ”
“Chủ tử ” Ân Trường Hoan ngẩng đầu thấy Đinh Tiến tới sắc mặt trang nghiêm “Đây là Mặc hộ vệ đưa tin cho chủ tử”
Ân Trường Hoan dậy cầm lấy phong thư bên trong chỉ một tờ giấy giấy chỉ hai chữ ―― xuất cung
Ân Trường Hoan run lên đây là bút tích của Diệp Hoàn
Đinh Tiến cúi đầu thấp giọng “Mặc hộ vệ đang chờ ở bên ngoài ạ”
Ân Trường Hoan đầu Nhược Vân cái gì cũng thì nàng đã hiểu ý “Nô tỳ sẽ bẩm báo thái hậu”
Ân Trường Hoan “Cái gì cũng cần mang”
“Chủ tử yên tâm”
Trịnh thái hậu cũng dự tiệc nhanh liền đến bà hỏi nhiều liền tới mặt Ân Trường Hoan
Đang lên xe Trịnh thái hậu đột nhiên “Từ An ”
Diệp Mặc bên cạnh xe ngựa khẽ động gì Trịnh thái hậu thấy thế liền cho rằng bọn đón Triệu thái hậu trầm giọng “Từ An là mẫu thân ruột của hoàng đế thể bỏ bà ”
Diệp Mặc liếc mắt qua xe ngựa “Từ An thái hậu là mẫu thân hoàng thượng phản quân nhất định sẽ xuống tay với bà ”
Trịnh thái hậu nhíu mày kinh ngạc Diệp Mặc thế mà những lời “Chính là bởi vì bà là mẫu thân dễ lấy để uy hiếp hoàng đế cho nên càng thể bỏ ”
“Ngươi đưa Trường Hoan xuất cung ai gia dẫn đón Từ An”
Rèm xe ngựa rèm bỗng nhiên kéo lên Triệu thái hậu từ bên trong nhô đầu ngữ khí tự nhiên “Không cần đã ở xe ngựa ”
Diệp Mặc khom lưng cung kính “Thuộc hạ đón Từ An thái hậu ”
Trịnh thái hậu bình tĩnh Diệp Mặc đó bình tĩnh ừ một tiếng
Ân Trường Hoan nén nhìn Diệp Mặc hổ là hộ vệ cùng cấp bậc với Diệp Nhiên quả là thú vị đáng yêu