Đức Dương Quận Chúa - Chương 141
- Nhà
- Đức Dương Quận Chúa
- Chương 141 - Không phù hợp với thân phận và khí chất
Ân Trường Hoan là tập võ nên ăn nhiều hơn nữ tử bình thường một chút bây giờ đang mang thai nên ăn càng nhiều hơn cũng may nàng vận động nên cũng béo lên mang thai gần bốn tháng mà bụng chỉ phồng lên
Nàng ăn no ở Từ Ninh cung xong kết quả về tới Đông Cung thấy Diệp Hoàn bảo cung nhân chuẩn một phần cháo hoa liền gọi một phần mì gà thơm ngào ngạt phối hợp với nước xốt gà xé nấm ăn ngon đến mức như nuốt cả đầu lưỡi
Nhìn bát mì gà của bát cháo hoa của Diệp Hoàn nàng mím môi “Phụ hoàng sẽ phái đến xem ăn ”
Ân Trường Hoan vốn gọi hai phần mì gà Diệp Hoàn mỗi ngày khổ cực như thể chỉ ăn một bát cháo kết quả Diệp Hoàn cự tuyệt bản thân ăn cũng
Diệp Hoàn thản nhiên “Phụ hoàng tuy phái đến xem nhưng chuyện lần phụ hoàng đích thật là giận chỉ là một bát cháo hoa mà thôi nếu như thể khiến phụ hoàng hả giận cũng đáng”
Ân Trường Hoan “Vậy ăn mì gà sẽ thèm chứ”
Diệp Hoàn bát mì mặt Ân Trường Hoan nàng vốn thích dầu mỡ cho nên ngự thiện phòng lúc hầm canh đều sẽ vớt mỡ bát mì tuy thanh đạm nhưng thơm thêm nước xốt gà xé nấm nữa nên mặc dù ăn nhưng Diệp Hoàn chỉ là một chút là thể tưởng tượng mùi vị ngon tới cỡ nào
“Không ” Diệp Hoàn thu hồi ánh mắt cho một thìa cháo miệng “Một tô mì mà thôi gì ”
Hắn cũng từng ăn đợi đến sáng mai sẽ làm một bát mì đến hai bát
Ân Trường Hoan kỹ Diệp Hoàn thấy Diệp Hoàn cố ý kéo dài âm cuối “Vậy ăn nhé”
Diệp Hoàn mỉm “Ăn ”
Ân Trường Hoan đã ăn nhiều ở Từ Ninh cung nên đói gọi một phần mì gà là do thèm Diệp Hoàn ăn cháo còn nàng ăn mì gà nàng làm chuyện
“Ta đột nhiên ăn nữa ăn tắm đây” Ân Trường Hoan để đũa xuống dậy rời khỏi mới lên Diệp Hoàn liền giữ tay nàng thỏa hiệp nàng “Một một nửa”
Ân Trường Hoan cố mím khóe miệng nhịn “Chàng là vì phụ hoàng hả giận ”
Diệp Hoàn đỡ Ân Trường Hoan xuống “Phụ hoàng quan trọng nhưng nàng và hài tử quan trọng hơn”
Ân Trường Hoan trong lòng a một tiếng ăn một bữa cơm mà thôi cái gì trọng đại quá cần thiết
Cuối cùng Ân Trường Hoan ăn nửa bát Diệp Hoàn ăn nửa bát kèm thêm bát cháo nữa ăn xong thì nấc một tiếng mười phần phù hợp với thân phận và khí chất của
Ân Trường Hoan cũng chê chỉ là Diệp Hoàn tự nhiên nàng nghĩ đến hôm nào chuẩn cho Diệp Hoàn khoai lang yến khoai lang tác dụng thoát khí
Hôm hoàng đế cùng thái tử và các trọng thần bàn bạc chính vụ xong thái tử cùng đại thần đang lui thì hoàng đế bỗng nhiên gọi Diệp Hoàn “Buổi tối hôm qua ăn cháo hoa ”
Các đại thần hai mặt hoàng đế quan tâm thái tử như ngay cả chuyện ăn uống cũng hỏi chỉ là cháo hoa quá đơn giản
Diệp Hoàn gật đầu “Có ạ”
Hoàng đế Diệp Hoàn bất đắc dĩ thêm cưng chiều “Còn ăn thêm nửa bát mì gà Con ăn thì Trường Hoan cũng sẽ ăn còn cách nào khác con đành ăn nửa bát”
Ý của hoàng đế cứng đờ ở khóe miệng: Thái tử là đang khoe khoang Trường Hoan quan tâm
Các đại thần cũng khiếp sợ thái tử phi kiêu ngạo như biết quan tâm bạn đời như thế thật sự
“Chủ tử Đoan vương phi cầu kiến”
Lúc Cố Như Nguyệt đến Đông Cung thì Ân Trường Hoan đang trong đình cổ cầm nàng yêu thích mấy cái nhưng nghĩ lẽ hài tử sẽ thích nên nhẫn nại tính tình để thưởng thức
Nàng bên ngoài đình Cố Như Nguyệt cách đó xa thần sắc chút gấp gáp lẽ là vì chuyện của Phó Dịch
“Mời tiến ” Ân Trường Hoan phất tay với cung nhân đang đánh cổ cầm cho mang trà và điểm tâm lên
“Bái kiến thái tử phi” Cố Như Nguyệt đến mặt Ân Trường Hoan uốn gối khẽ chào
Cố Như Nguyệt tin Phó Dịch phái ám sát Diệp Hoàn bây giờ chứng cứ vô cùng xác thực Phó Dịch thậm chí còn giam Đại Lý tự nàng giúp Phó Dịch giải oan nhưng thì dễ làm khó nàng đầu tiên là trở về phủ quận vương Nam Dương cầu xin ca ca đó Diệp gia nhưng đều thu gì rơi đường cùng nàng mới tiến cung
Nàng ngự thư phòng nhưng hoàng đế chịu gặp nàng đến chỗ hoàng hậu cùng hai thái hậu thì cũng đều tiến triển gì đang rời cung thì nha đề nghị đến Đông Cung tìm Ân Trường Hoan
Cố Như Nguyệt trong lòng vốn tới tìm Ân Trường Hoan nếu thì nàng đã sớm nhưng bây giờ còn cách nào khác cũng chỉ đành theo đề nghị của nha
Ân Trường Hoan hiệu cho Cố Như Nguyệt xuống gọn gàng dứt khoát mở miệng “Ngươi là tới vì Đoan vương”
Cố Như Nguyệt chỉ một nửa ghế hai tay nắm chắc thành quyền đặt đầu gối “Vương gia khả năng làm việc ”
Vì để cho khác phát giác đây là một mưu kế mặc dù với Cố Như Nguyệt nhưng mặt Ân Trường Hoan vẫn lạnh lùng “Hiện tại chứng cứ vô cùng xác thực”
“Cái cũng thể là khác vu hãm ” Cố Như Nguyệt vội vàng
“Có khả năng nhưng đây ngươi vu hãm thì là vu hãm cái cần chứng cứ” Mặt Ân Trường Hoan nghiêm túc “Ngươi cũng cần gấp Đoan vương dù cũng là nhi tử của phụ hoàng nếu thật sự oan thì phụ hoàng cũng sẽ bỏ mặc”
“Vậy cần nhốt Đại Lý tự” Cố Như Nguyệt thực sự hiểu nổi lúc Anh vương còn giam Đại Lý tự hiện tại Phó Dịch nhốt đó bên ngoài sẽ nghĩ thế nào về Phó Dịch chứ
“Đây là quyết định của phụ hoàng”
“Thế nhưng đối với mà khiến hoàng thượng cải biến tâm ý một chuyện đơn giản ”
Ân Trường Hoan nhíu mày câu ý gì đây Chẳng lẽ theo Cố Như Nguyệt thì nàng cầu xin cho một đã ám sát phu quân mà còn từng là hôn phu của chuyện truyền khác còn tưởng tình cảm giữa nàng và Phó Dịch vẫn dứt
“Đoan vương phi cẩn thận” Mặt Ân Trường Hoan lạnh như sương “Thanh giả tự thanh(*) Đoan vương phi nếu tin tưởng Đoan vương gia như thì bằng về vương phủ chăm sóc thế tử cho chờ Đoan vương trở về”
(*)Thanh giải tự thanh: nghĩa là những trong sạch dù họ những lời thanh minh cho thì họ vẫn là những trong sạch
Cố Như Nguyệt cũng kịp phản ứng ngôn ngữ của thích đáng Ân Trường Hoan là hôn thê của Phó Dịch nếu Phó Dịch mà cưới Ân Trường Hoan thì tình hình nhất định sẽ như bây giờ bởi vì ý nghĩ như nàng ngay cả tạ cũng khuôn mặt lúc xanh lúc trắng
Ân Trường Hoan “Người tiễn Đoan vương phi ”
Cung nhân tiến đến cung kính với Cố Như Nguyệt “Đoan vương phi mời”
Cố Như Nguyệt bình tĩnh Ân Trường Hoan nửa ngày ngữ khí oán giận “Thái tử phi đúng là một chút cũng niệm tình xưa”
Tình xưa Nàng và Phó Dịch thì cái gì mà tình xưa Ân Trường Hoan xùy một tiếng
Cố Như Nguyệt sốt ruột đến mất tỉnh táo lúc nàng rời thì thấy Ân Trường Hoan nhíu mày uy nghi vương giả như đập mặt khiến nàng kìm lòng mà run lên
“Tình cũ trong miệng Đoan vương phi là chuyện giữa bản cung và Đoan vương”
Ân Trường Hoan nửa thật nửa giả một tiếng “Thế nhưng chẳng lẽ Đoan vương phi quên Phu quân của ngươi-Đoan vương thế nhưng là ý khác mới đính hôn với bản cung thậm chí khi đính hôn còn hẹn hò với nữ nhân khác chuyện như ngươi còn cảm thấy bản cung nhớ nhung tình cũ với phu quân ngươi ”
Sắc mặt Cố Như Nguyệt khó coi theo cung nhân rời
“Vương gia hôm nay Đoan vương phi tìm thái tử phi xin tha thái tử phi khách khí Đoan vương phi mấy câu lúc Đoan vương phi rời sắc mặt khó coi”
An vương hỏi “Là thật”
“Vô cùng xác thực” Thuộc hạ nhỏ giọng “Chúng mua chuộc một tiểu thái giám trong Đông Cung mặc dù thể hầu hạ bên cạnh thái tử và thái tử phi nhưng biết khi gặp Đoan vương phi xong thì tâm tình thái tử phi ngay cả cơm trưa cũng ăn ít nửa bát”
An vương như điều suy nghĩ “Chẳng lẽ chuyện thái tử ám sát thật sự liên quan đến Đoan vương”
Nghe Đoan vương phái ám sát Diệp Hoàn An vương vốn tin cảm thấy Phó Dịch sẽ làm chuyện như Theo như An vương nghĩ thì như Phó Dịch biết linh hoạt còn chút giả thanh cao kiểu luôn khinh thường dùng cách ám sát
Hiện tại bắt đầu tin tưởng lẽ những gì thấy đó đều là do Đoan vương giả vờ
An vương thầm nghĩ Đoan vương giam tại Đại Lý tự cũng lúc bức vua thoái vị cũng cần xử lý vài mà Phó Dịch cũng kẻ dễ đối phó
Chuyện bức vua thoái vị xảy nửa điểm sai sót để bảo đảm vạn nhất An vương Đại Lý tự thăm Phó Dịch
Trịnh Xuyên đón “Vương gia hôm nay rảnh đến Đại Lý tự ”
“Ta đến thăm lão ngũ” An vương thở dài đau lòng “Ta thực sự tin lão ngũ làm loại sự tình ”
“Cái chỉ sợ là ” Trịnh Xuyên khổ sở “Hoàng thượng lần thực sự tức giận nếu là Đoan vương vẫn chịu thừa nhận thì sẽ thả ngài cũng cho phép bất luận kẻ nào đến thăm Hôm qua Đoan vương phi đến còn cho nữa là”
“Phụ hoàng lệnh như ” Mặt An vương lộ vẻ kinh ngạc trong lòng vẫn đang suy nghĩ trong gì kỳ quặc nếu thì cho khác thăm
Trịnh Xuyên khổ “Ta dám giả truyền thánh chỉ ”
Càng cho phép khác thì An vương càng “Giằng co mãi cũng biện pháp và lão ngũ quan hệ tệ bằng để khuyên một chút biết hiểu thì ”
“Cái ”
“Trịnh đại nhân hiện tại lão ngũ mặc dù giam trong lao tù nhưng dù thế nào cũng vẫn nhi tử của phụ hoàng huống hồ việc cũng chắc là làm” An vương vỗ vỗ Trịnh Xuyên bả vai “Cho một lần thôi”
Trịnh Xuyên tựa như An vương thuyết phục trầm ngâm hồi lâu “Cũng nhưng chỉ lần thôi về nếu vương gia cái gì cũng ”
An vương “Đa tạ Trịnh đại nhân”
Trịnh Xuyên dẫn An vương đến bên ngoài nhà giam “Giao cho vương gia”
An vương gật đầu đưa mắt Trịnh Xuyên rời mới bước nhà giam thấy Phó Dịch đang một cái giường gian ở đây giống một nhà lao chút nào
“Ngũ ”
“Đại ca”