Đức Dương Quận Chúa - Chương 138
Ân Trường Hoan nhướng mày Phó Dịch đến Đông Cung làm gì
“Vậy nữa” Ân Trường Hoan hiệu bảo cung nữ đưa canh cho Diệp Nhiên “Đây là canh bổ nhớ bưng cho thái tử”
Diệp Nhiên canh tự chủ nuốt một ngụm nước bọt thèm mà là sợ hãi Lúc đầu còn tưởng thái tử phi quan tâm thái tử nhiều lần như thể rõ canh là do thái tử phi uống
Mấu chốt là thái tử phi uống thì cũng thôi thái tử uống hai lần thì bắt đầu ngán ngẩm cuối cùng đều bắt uống còn lấy danh nghĩa là quan tâm cho cơ thể thật sự là quá phận
Hắn cảm thấy lần thái tử phi mang thai thể mập thêm tầm mười cân
Giả bộ như thấy vẻ mặt đau khổ của Diệp Nhiên Ân Trường Hoan tủm tỉm xoay
Không trở về tẩm điện Ân Trường Hoan tùy ý dạo Sau khi nàng tin vui thì còn võ trường đùa nghịch đao kiếm nữa nhưng cũng thể cả ngày chỉ ngủ với cho nên việc gì thì sẽ ̉n bộ Diệp Hoàn thời gian rảnh cũng sẽ cùng nàng
Phó Dịch ở Đông Cung lâu Ân Trường Hoan rời một lát thì cáo từ thấy Diệp Nhiên bảo một hộ vệ mang canh
Diệp Nhiên căn dặn “Cẩn thận một chút đây chính là thái tử phi cố ý đưa tới”
Hộ vệ bưng canh thầm “Đừng cho là biết ngươi để đưa là sợ thái tử bắt ngươi uống ”
Quan cấp đè chết người
Diệp Nhiên da mặt dày đầu xem như thấy thuộc hạ ai ngờ nghiêng đầu liền thấy Phó Dịch
Mặt đổi sắc đến chỗ Phó Dịch “Đoan vương gia”
Phó Dịch thoáng qua chén canh đậy nắp ngữ khí rõ một câu “Diệp hộ vệ cùng thái tử quan hệ thật ”
Diệp Nhiên sửng sốt cái là ý gì
“Là thái tử lo lắng cho tại hạ” Diệp Nhiên hàn huyên “Chắc hẳn Đoan vương gia cùng thuộc hạ cũng quan hệ ”
Phó Dịch hoa xuân nở xán lạn trong viện thần sắc chút giật “Ta cũng cho rằng như thế”
Diệp Nhiên càng mờ mịt Đoan vương đây là đang phàn nàn thuộc hạ
Là đầu Đoan vương chỗ đúng là lỗ tai vấn đề lầm
Phó Dịch rời Diệp Nhiên còn đang nghi hoặc chợt thấy bên trong truyền đến tiếng Diệp Hoàn gọi
Diệp Nhiên đang giả bộ như để len lén chạy thì thị vệ bưng canh đem canh còn nguyên mười phần ngứa đòn “Đại ca thái tử bảo uống hết canh”
Diệp Nhiên: …
Trước hôm nay Phó Dịch nghĩ tới Cố Như Nguyệt xảy chuyện là do chính nàng an bài càng làm cho ngờ tới là kẻ thay Cố Như Nguyệt giải quyết hậu quả là phụ tá của
Vừa nãy ở mặt Diệp Hoàn dùng hết khí lực mới thể lộ sự thất thố
Khoé miệng Phó Dịch nở nụ đắng chát kỳ thật đến cảnh như hiện tại cũng trách ai trách thì trách lúc chịu dụ hoặc tham lam thế lực lưng Ân Trường Hoan Một bước sai từng bước sai tư cách trách phạt Thẩm phụ tá càng tư cách trách móc Cố Như Nguyệt
“Chủ tử là Đoan vương gia”
Ân Trường Hoan đang trong đình ven đường Phó Dịch khỏi Đông Cung sẽ qua cái đình
Phó Dịch đến đình chắp tay với Ân Trường Hoan cung kính “Bái kiến thái tử phi”
Ân Trường Hoan nhẹ gật đầu nàng gì mà nàng cũng gì để với Phó Dịch
Chờ Phó Dịch rời Ân Trường Hoan nhíu mày trầm ngâm “Ngươi cảm thấy hôm nay Phó Dịch là lạ ”
Cung nữ là một lão nhân bên cạnh Ân Trường Hoan “Nô tỳ ngược cảm giác chỉ là hôm nay Đoan vương gia đối với chủ tử ngài tựa hồ cung kính hơn ”
Cũng Phó Dịch tôn kính Ân Trường Hoan nhưng giống hôm nay cái chắp tay lễ và giọng điệu của cũng thể cảm giác Phó Dịch là coi Ân Trường Hoan như vương giả mà tôn kính
Ân Trường Hoan khẽ giật như bừng tỉnh đại ngộ cũng hẳn là như nhưng vì cái gì đây
Nàng đầu thoáng qua thư phòng chỗ Diệp Hoàn thầm nghĩ chẳng lẽ đầu thái tử nhập Phó Dịch
Ra khỏi Đông Cung Phó Dịch cũng khác trực tiếp trở về phủ Đoan vương
Hắn mới xuống xe ngựa gã sai vặt trong phủ tiến lên “Vương gia tiểu thế tử xảy chuyện vương phi truyền thái y bây giờ còn rời ”
Phó Dịch sầm mặt vội vàng đến phòng Cố Như Nguyệt
Hắn tiến thấy một nhũ mẫu quỳ gối trong viện ma ma bên cạnh Cố Như Nguyệt “Tiểu thế tử lúc bú sữa sặc vương phi yên lòng nên tìm thái y đến xem”
Phó Dịch để ý ma ma nhanh chân phòng Cố Như Nguyệt ôm hài tử giường ngẩng đầu Phó Dịch hốc mắt đỏ bừng yếu đuối “Vương gia”
Thái y hành lễ với Phó Dịch khoát tay “Sao ”
Thái y “Tiểu thế tử đáng ngại” Thái y dặn dò Cố Như Nguyệt “Tiểu thế tử thân thể yếu đuối ăn chậm với ít hơn hài tử bình thường một chút thế tử nếu ăn nữa thì cũng nên cưỡng ép”
Cố Như Nguyệt gật đầu “Làm phiền thái y”
“Vương phi khách khí” Thái y thu dọn đồ đạc hành lễ với Phó Dịch cùng Cố Như Nguyệt cáo từ rời
Phó Dịch cạnh Cố Như Nguyệt thuần thục ôm lấy hài tử Tuy câu quân tử ôm cháu ôm con nhưng Phó Dịch vốn dĩ cảm thấy hổ thẹn với đứa bé vì Ân Bạch Tuyết nên mười phần sủng ái hiện tại biết chân tướng đối với nó càng thêm thương tiếc
Hài tử so với lúc mới sinh thì lớn hơn một chút cũng trắng nhưng vẫn là thể so với đứa bé bình thường
Cố Như Nguyệt Phó Dịch yêu thương hài tử mặt nở nụ với Phó Dịch “Ngày hôm nay nó mới chỉ một lần đây là lần đầu tiên đó”
Phó Dịch giật giật khóe miệng còn việc làm thể ở lâu với Cố Như Nguyệt lúc rời nhũ mẫu quỳ gối trong viện nhàn nhạt hỏi “Đây là cố ý”
Ma ma đưa Phó Dịch rời sửng sốt dám giấu diếm đàng hoàng “Không ạ”
Tiểu thế tử là hài tử duy nhất trong phủ Đoan vương cho dù nhũ mẫu thêm một trăm cái lá gan cũng dám ép buộc tiểu thế tử
Phó Dịch “Không cố ý thì cho lui xuống ”
Ma ma kinh ngạc đồng ý đưa Phó Dịch xong thì bà trở về phòng kể Cố Như Nguyệt chuyện
Thần sắc Cố Như Nguyệt cứng cái giống những gì Phó Dịch sẽ làm nhưng nghĩ tới Phó Dịch còn ôn nhu ôm hài tử Cố Như Nguyệt yên lòng
Mấy ngày hạ nhân với Cố Như Nguyệt mấy phụ tá trong phủ đột nhiên thấy
Cố Như Nguyệt đang đùa với hài tử thuận miệng hỏi “Có những ai”
Hạ nhân “Có Thẩm Lý còn Phí ”
Cố Như Nguyệt nhíu mày nàng trông coi việc trong phủ những phụ tá nàng cũng từng gặp qua mấy lần còn nhớ kỹ Thẩm phụ tá Phó Dịch coi trọng mà Lý cùng Phí hình như cũng thân cận với Thẩm phụ tá
“Có ngoài thay vương gia làm việc”
“Phòng đều thu thập sạch sẽ là sẽ trở về” Hạ nhân hạ thấp giọng “Mà hộ vệ trong phủ cũng thay đổi”
Cố Như Nguyệt cũng biết Thẩm phụ tá thay giải quyết hậu quả mặc dù chút hiếu kì nhưng cũng suy nghĩ nhiều chỉ nghĩ là do Phó Dịch an bài
Buổi tối Cố Như Nguyệt thuận miệng hỏi Phó Dịch “Ta an bài khác”
Chuyện Phó Dịch ý định truy cứu Ân Bạch Tuyết đã hài tử cũng thành như bây giờ truy cứu cũng còn ý nghĩa bằng duy trì như nguyên trạng
Những cái là
Buổi tối Ân Trường Hoan với Diệp Hoàn sự khác thường của Phó Dịch
Diệp Hoàn “Ta đem chân tướng Đoan vương phi té ngã cho ”
“Hắn phản ứng gì”
Diệp Hoàn nhớ “Rất kinh ngạc hình như khó tiếp thu”
Ân Trường Hoan như điều suy nghĩ gật đầu tiếp thu cũng là bình thường Phó Dịch mặc dù nhiều khuyết điểm nhưng cũng ưu điểm ví dụ như trọng tình thuộc hạ cùng vương phi đồng thời lừa gạt có thể dễ chịu mới là lạ
“Chàng đột nhiên cho biết” Không đợi Diệp Hoàn trả lời Ân Trường Hoan lập tức mở miệng “Thôi vẫn là đừng cho ”
Diệp Hoàn nhíu mày chút ngoài ý chút hiểu “Vì ”
“Trước nhưng bây giờ cho biết nhất định là chuyện gì mới khiến làm mà chuyện cần nghĩ cũng biết liên quan đến triều đình” Ân Trường Hoan “Ta thông minh như phòng ngừa vạn nhất vẫn là đừng cho ”
Diệp Hoàn “Kỳ thật cũng việc lớn gì là giúp một việc phòng ngừa tên Thẩm phụ tá nhúng tay nên mới đem việc cho Phó Dịch”
Đã hiểu một chút hiểu đó là xử trí tên Thẩm phụ tá
Diệp Hoàn tiếp Ân Trường Hoan cũng hỏi nữa
Ngày mười hai tháng tư diễn thi đình
Mười lăm tháng tư thi đình yết bảng Sở Bạch đỗ trạng nguyên nhưng đỗ thám hoa
Lâm An đỗ nhị giáp xếp thứ ba quả là một thành tích
“Thám hoa” Ân Trường Hoan khi biết “Cũng coi như xứng đáng với khuôn mặt”
Nghĩ Diệp Hoàn tuấn đỗ trạng nguyên lợi hại
Hai ngày yết bảng cung nhân đến bẩm báo Sở Bạch cầu kiến
Ân Trường Hoan thấy trêu chọc “Nghe ngươi gần đây nổi tiếng”
Bây giờ Sở Bạch nổi danh khắp kinh thành quan hệ với chỗ thái tử và thái tử phi bản thân bản lĩnh dung mạo còn tuấn tú khi yết bảng nhiều làm mai chỉ là thể thành công Sở Bạch ngay thẳng đền đáp triều đình mới tính đến thành thân
“Thành gia lập nghiệp kỳ thật cảm thấy ngươi thể thành gia đền đáp triều đình cũng ”
Sở Bạch sờ mũi bất đắc dĩ “Thái tử phi ngài cần trêu ghẹo ”
Ân Trường Hoan chính sự “Ngươi mặc dù thi đỗ trạng nguyên nhưng thể quỵt nợ nhất định thay tuyên truyền thư viện Đức Dương và đến thư viện dạy học đó”
“Chỉ cần thái tử phi chê Sở Bạch Sở Bạch nhất định làm” Lúc ước định là một năm Sở Bạch “Không chỉ một năm chỉ cần tại hạ thời gian thì sẽ thư viện Đức Dương giảng bài”
“Vì ” Không làm phu tử đến nghiện chứ
“Không vì cái gì” Sở Bạch mỉm “Nếu như nhất định nguyên nhân thì đại khái là trong thời gian phát hiện việc truyền dạy kiến thức là một việc làm ý nghĩa”
Ân Trường Hoan xuất phát từ tiền chỗ tiêu mới mở thư viện ngại ngùng khen “Ngươi rất tốt”
Sở Bạch một tiếng “Thái tử phi có thể chi tiền mở thư viện Sở Bạch chẳng qua là thời gian rảnh mới đến giảng bài mà thôi thể so với thái tử phi chứ”
Ân Trường Hoan thổi phồng đến mức mặt mày hớn hở đồng ý cho Sở Bạch làm viện trưởng thư viện Đức Dương đến khi già
Có một viện trưởng như học sinh thư viện Đức Dương hẳn sẽ càng động lực hơn
Buổi trưa dùng bữa với Diệp Hoàn xong Ân Trường Hoan nghỉ trưa Diệp Hoàn thì đến tiền điện Đông Cung xử lý công vụ
Ngày xuân ngủ ngon Ân Trường Hoan chìm giấc mộng
Nàng mơ thấy đang phi nhanh lưng ngựa bỗng nhiên thấy một cô bé ở ven đường liền cho ngựa ngừng
Cô bé chỉ mới tầm ba tuổi mặc y phục màu hồng phấn tóc cột hai bên phía còn đính một viên trân châu bộ dáng khá quen giống như đã gặp ở
Ân Trường Hoan khom lưng nhẹ lời hỏi “Tiểu là con nhà nào ”
Tiểu cô nương nháy mắt “Con là hài tử nhà mà”
Nhà Nhà làm gì hài tử
Đang nghi ngờ thì Ân Trường Hoan Nhược Vân đánh thức Nhược Vân vốn luôn trấn định nay thần sắc vô cùng cấp bách
“Chủ tử thích khách cánh tay thái tử còn chém một đao”
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi