Đức Dương Quận Chúa - Chương 137
“Chủ tử thi hội yết bảng” Nhược Vân tiến đến bẩm báo “Sở công tử cùng Lâm công tử đều nổi danh bảng tiếc là công tử Ân Thành thi rớt mất”
Có thể tham gia kì thi ba năm một lần đều là cử nhân khoa cử phân thành thi và thi đình thông qua kì thi là cống sĩ tất cả ba trăm tham gia thi đình phân nhất giáp nhị giáp và tam giáp
Trạng nguyên bảng nhãn và thám hoa đều là tên trong nhất giáp
Ân Thành mới học hành tử tế một hai năm thi rớt cũng gì bất ngờ
“Sở công tử” Kỷ Oánh Oánh nhớ đến tin đồn Ân Trường Hoan nuôi trai lơ năm ngoái “Là Sở Bạch”
“Chính là chúng xong cho ngân phiếu một ngàn lượng chờ thi đậu trạng nguyên thì đến thư viện Đức Dương của giảng dạy” Ân Trường Hoan hỏi Nhược Vân “Thứ tự bọn họ thế nào”
Cống sĩ(*) cũng thứ tự những phía đương nhiên dễ thành tích trong kì thi đình hơn Nhược Vân “Thành tích của hai vị công tử cũng tệ Sở công tử xếp thứ sáu Lâm công tử xếp thứ mười tám”
(*) Cống sĩ (Chữ Hán: 貢士) là một loại học vị trong hệ thống khoa bảng thời phong kiến tức là đỗ tứ trường khoa thi Hương
Ân Trường Hoan quá kinh ngạc kết quả của Sở Bạch lá gan nhận ngân phiếu một ngàn lượng thì đương nhiên là bản lĩnh điều làm Ân Trường Hoan kinh ngạc chính là Lâm An thế mà thứ mười tám hạng thi đình chắc sẽ cũng thể tranh nhất giáp
“Lâm công tử là ai” Kỷ Oánh Oánh chế nhạo hỏi “Chẳng lẽ là một mỹ nam tuấn tú”
Ân Trường Hoan trừng nàng “Thân nữ của Đồng phu nhân nhà họ Lâm nuôi dưỡng Lâm An là con trai độc nhất của Lâm gia lúc Đồng phu nhân tìm thân nữ thì cũng dẫn mẫu tử Lâm gia tới kinh thành”
Kỷ Oánh Oánh biết chuyện tam phòng của Ân gia cảm khái một câu “Người báo đáp làm vẫn là nên thiện lương một chút”
Ân Trường Hoan bảo Nhược Vân an bài mang chút quà mừng đến hai nhà
Lâm An đang sống trong phủ của Đồng Thục Tĩnh Sở Bạch thì đang ở nhà danh nghĩa của Ân Trường Hoan
Học sinh thư viện Đức Dương càng ngày càng nhiều Ân Trường Hoan mời thêm nhiều phu tử phần lớn đều là cử nhân cho nên đa số đều sẽ tham gia kì khoa cử
Ân Trường Hoan ngẫu nhiên thuộc hạ lúc nhà nghỉ trong kinh thành đều đã đầy nên nàng lấy một tòa nhà của chỗ các cử nhân ở tạm
Nghĩ đến đây Ân Trường Hoan hỏi Nhược Vân cử nhân ở nhà nàng tên bảng
Nhược Vân là nhất nha bên Ân Trường Hoan làm việc cực kì chu đã sớm hỏi thăm rõ ràng “Có hai vị một xếp hơn một trăm còn một qua cả hai trăm”
Xếp hạng tính quá nhưng đều thể tham gia thi đình lẽ cố gắng thật thì kì thi đình thể kết quả khá hơn Ân Trường Hoan cũng bảo Nhược Vân đưa quà mừng qua
Kỷ Oánh Oánh thấy nhịn hỏi “Thái tử biết ngươi cho họ ở tạm nhà ”
“Biết” Ân Trường Hoan “Còn là nghĩ chủ ý ”
Kỷ Oánh Oánh mím môi a là nàng suy nghĩ nhiều
Vốn dĩ nàng còn lo lắng Ân Trường Hoan làm như thì Diệp Hoàn thể sẽ suy nghĩ nhiều Hiện tại xem Ân Trường Hoan chỉ là cho những cử nhân nơi ở nhưng về lâu dài mà những thể về phe Ân Trường Hoan nghĩ sâu hơn liền là tẫn kê ti thần(*) tối kỵ
(*)Tẫn kê ti thần (牝鸡司晨) còn là tẫn kê tư thần nghĩa đen là gà mái gáy sáng sớm giống như gà trống Thời dùng để so sánh phụ nữ soán quyền loạn thế bởi vì phụ nữ cổ đại chịu trình độ giáo dục thấp thường thường làm những chính sách nhiễu loạn xã hội Cho nên cho rằng là điềm báo của tai họa
Buổi trưa lúc Diệp Hoàn trở về cùng Ân Trường Hoan dùng cơm trưa chủ động nhắc tới Sở Bạch “Ta xem qua bài của Sở Bạch trong lời ý sâu xa quả tệ”
Ân Trường Hoan nghiêng đầu một tiếng “Khẳng định bằng ”
Diệp Hoàn ngước mắt Ân Trường Hoan mặt mày ôn nhu “Hôm nay hài tử quậy nàng chứ”
Nhìn mấy chục cuốn sách thuốc Diệp Hoàn biết nữ tử nôn nghén là một việc tra tấn cho nên vẫn luôn lo lắng nhưng đến nay Ân Trường Hoan còn xuất hiện triệu chứng
“Không Kỷ Oánh Oánh còn hâm mộ nghén đó” Lúc chuyện với Kỷ Oánh Oánh dùng một chút điểm tâm nên lúc no Ân Trường Hoan để đũa xuống trịnh trọng “Ta cảm thấy trong bụng chính là một nữ nhi”
“Vì ”
“Bởi vì một chút cũng buồn rầu gì” Ân Trường Hoan nghiêm túc phân tích “Con bé nhất định là giống thích sắc mỗi ngày ngắm một phụ thân tuấn tú thế cho nên hề quậy phá “
Có đạo lý phản bác nổi
Diệp Hoàn gắp cho nàng một miếng gà xé nấm nghiêm túc “Như thể sẽ lắm”
“Có ý gì” Ân Trường Hoan nuốt miếng gà xé nấm “Chẳng lẽ chỉ nhi tử nữ nhi”
“Không ” Diệp Hoàn múc cho Ân Trường Hoan một bát canh gà “Nếu như là nữ nhi còn giống như nàng yêu thích sắc sẽ lo lắng chuyện chung thân của con bé”
“Cái còn cần lo lắng ” Ân Trường Hoan ngây ngốc
“Ta lo lắng nó tìm một phu quân ” Hắn cau mày phảng phất như thật sự lo lắng “Không tùy tiện chọn một nam tử là thể dung mạo ”
Ân Trường Hoan lập tức im lặng là đang khen chính tuấn là thế nào đây
Nàng suýt chút nữa là tin
Quà của Ân Trường Hoan nhanh đưa đến Đồng phủ và chỗ ở của Sở Bạch
Đồng Thục Tĩnh nhận xong kinh ngạc vui mừng tiễn công công tặng lễ xong với Ân Thành “Không ngờ thái tử phi còn nhớ Lâm An”
Ân Thành mặc dù thi rớt nhưng cũng nhụt chí hiểu rõ bản thân thi đỗ là bình thường cũng may tuổi của quá lớn cố gắng chờ ba năm cũng thành vấn đề
“Thái tử phi thì tùy tiện nhưng thực tế chu đáo” Ân Thành “Con mới công công Sở Bạch cũng bảng thái tử phi cũng phái tặng đồ cho Sở Bạch”
Mí mắt Đồng Thục Tĩnh nhấc lên ngữ khí nghiêm khắc “Sở Bạch dạy học ở thư viện Đức Dương thế nào thì cũng là quan hệ với thái tử phi thi đỗ thái tử phi phái tặng quà là bình thường con bậy”
“Con bậy” Ân Thành bật “Con chỉ là biết những kẻ dám oan uổng thái tử phi nuôi trai lơ khi biết Sở Bạch đỗ cống sĩ sẽ suy nghĩ gì”
“Sở Bạch thành tích chừng lúc thi đình còn đỗ nhất giáp đến lúc đó càng thú vị”
Ân Thành sai biết Sở Bạch chỉ nổi danh bảng mà thứ hạng cũng cao nhiều loại cảm giác là lạ Trong đó An vương là khó chịu nhất vất vả tìm một tài giỏi đó tự tay dâng lên cho Ân Trường Hoan bây giờ thực sự biết là bao nhiêu phiền muộn
lúc tâm phúc tới bẩm báo
An vương chấn động trong mắt lóe ánh sáng “Ngươi thật”
“Vô cùng xác thực” Tâm phúc “Chim bồ câu truyền về tin tức chỉ sợ hiện tại kinh thành còn biết”
An vương trầm giọng “Ngươi cảm thấy phụ hoàng sẽ phái ai ”
“Thái tử” Tâm phúc lập tức “Trước đó thái tử ủng hộ chuyện hiện tại ký kết hiệp ước hoàng thượng nhất định sẽ chọn khác”
Chiến sự ở biên giới tây bắc vẫn diễn nếu thể ký kết hiệp ước hòa bình thì chính là lập công lớn hoàng đế yêu quý thái tử sẽ để khác đoạt mất danh tiếng
“Vương gia nếu thái tử thật sự đến biên giới tây bắc chuyến mất mấy tháng chúng
An vương giơ tay lên ngăn lời tâm phúc
Tâm phúc một lúc “Vương gia hoàng thượng ngày càng quý mến thái tử hoàng thượng phế thái tử trừ phi thái tử tạo phản”
An vương vuốt tay cầm ghế gân xanh mu bàn tay căng lên “Đây là chuyện thể”
Trừ khi đầu thái tử vấn đề nhưng đầu thái tử chỉ vấn đề mà còn thông minh
Trong phòng rõ ràng chỉ hai bọn họ nhưng tâm phúc vẫn thấp giọng “Cho nên chúng thể dùng thủ đoạn đây là cơ hội ngàn năm một bỏ qua chỉ sợ sẽ còn”
An vương nhắm mắt trầm ngâm nửa ngày “Để cân nhắc mấy ngày”
Hắn chung quy vẫn làm vây cánh thái tử ngày càng đầy đặn cơ hội ngàn năm một nếu bỏ qua thì giấc mộng hoàng đế của sợ là sẽ biến thành mây khói
Muốn làm chuyện lớn thì bất chấp nguy hiểm
Có chủ ý của Ân Trường Hoan Triệu thái hậu nhanh đồng ý mối hôn sự của Trần Tử Thiến cùng Kỷ Thừa cũng triệu Trần Tử Thiến tiến cung
Ngày Trần Tử Thiến tiến cung Kỷ Oánh Oánh sớm truyền tin cho Ân Trường Hoan bảo nàng cùng Từ An cung nàng ở đó Triệu thái hậu cho dù làm khó cũng sẽ chịu đựng
Không thể Kỷ Oánh Oánh đúng là hiểu rõ Triệu thái hậu Ân Trường Hoan ở đó Triệu thái hậu quả nhiên bày sắc mặt với Trần Tử Thiến thái độ ôn hòa
Triệu thái hậu nghĩ dù bà hài lòng Trần Tử Thiến nhưng Trần Tử Thiến đã là hôn thê của Kỷ Thừa sớm muộn cũng là một nhà nên thể để ngoài như Ân Trường Hoan chê
Ở Từ An cung dùng bữa trưa Ân Trường Hoan dẫn Trần Tử Thiến dạo ngự hoa viên Kỷ Oánh Oánh vốn là cùng nhưng lúc khỏi Từ An cung thì đứa bé trong bụng của nàng đột nhiên nhúc nhích Kỷ Oánh Oánh hù dọa liền ở Từ An cung
Ân Trường Hoan hiếu kì chuyện giữa Trần Tử Thiến cùng Kỷ Thừa Trần Tử Thiến cũng che giấu liền kể sự việc Thì Kỷ gia ngóng hôn sự của Kỷ Thừa là do mẫu thân Trần Tử Thiến an bài
Trần Tử Thiến tâm sự với mẫu thân bà thương cho nữ nhi mặc dù cảm thấy khả năng lớn nhưng vẫn nhờ tỷ quen biết đến Kỷ gia ngóng ai ngờ thành công chứ
Ân Trường Hoan “Ta Oánh Oánh khi đính hôn tỷ còn từng gặp mặt riêng với biểu ca Kỷ Thừa”
“ là cái gì cũng thể gạt ” Mặt Trần Tử Thiến ửng đỏ ánh mắt tuy ngượng ngùng nhưng nhiều hơn là vui vẻ “Ta biết mối hôn sự đều cần gật đầu cho nên tìm một cơ hội gặp mặt một lần”
Ân Trường Hoan mặc dù hiếu kì nhưng đây là chuyện riêng tư của đôi phu thê nàng hỏi nhiều cũng cho nên tiếp tục đề tài nữa
Ân Trường Hoan cùng Trần Tử Thiến dạo ngự hoa viên một vòng trở về Từ An cung
Cảm thấy về Đông Cung bây giờ sẽ nhàm chán Ân Trường Hoan liền ở Từ An cung đợi Kỷ Thừa tới đón Kỷ Oánh Oánh cùng Trần Tử Thiến
Ân Trường Hoan quan sát Kỷ Thừa cùng Trần Tử Thiến phát hiện bọn họ dù dính lấy giống nàng cùng Diệp Hoàn lúc ở chung còn lạnh nhạt nhưng khi ánh mắt chạm cũng một tiếng
Ân Trường Hoan trở Đông Cung cung nữ đưa canh bổ thân thể tới
Canh uống một ngày hai ngày thì nhưng lâu dần sẽ cảm thấy ghê cổ Ân Trường Hoan uống liền bảo cung nữ bưng canh đến thư phòng cùng nàng lấy danh nghĩa là quan tâm thân thể Diệp Hoàn
Đi đến bên ngoài thư phòng một hộ vệ tiến lên đón
Ân Trường Hoan hỏi “Thái tử khách ”
Bình thường nàng tới đây đều chốn chỉ lúc Diệp Hoàn khách thì hộ vệ mới tới với nàng một tiếng
Diệp Nhiên gật đầu “Là Đoan vương gia”