Đức Dương Quận Chúa - Chương 134
Cố Như Vận cùng Lý San San cuối cùng cũng bảo vệ tính mệnh Diệp lão phu nhân cầu tình mà là Ân Trường Hoan tin vui hoàng đế và Trịnh thái hậu tạo sát nghiệt
Tuy là giữ mạng nhưng tội chết thể miễn tội sống khó tha hai lưu vong đến vùng đông bắc
Đông bắc là nơi cực hàn ngay cả nam tử còn chịu nổi huống chi là hai nữ tử
Quận vương phi biết tin chút đành lòng liền trở phủ quận vương Nam Dương tìm Kỷ Oánh Oánh thay đổi địa phương khác tây bắc cũng mặc dù bão cát nhưng ít lạnh như
Kỷ Oánh Oánh quận vương phi xong chỉ nhạt một tiếng đáp phi sở vấn “Con mẫu thân vì Cố Như Vận cầu ngoại tổ mẫu Cố Nguyên”
Lúc Diệp lão phu nhân Đông Cung thăm Ân Trường Hoan thì Kỷ Oánh Oánh cũng ở đó Diệp lão phu nhân thuận miệng nhắc đến một câu
Quận vương phi ngượng ngùng một tiếng buồn bã “Nó dù cũng gọi một tiếng mẫu thân”
Kỷ Oánh Oánh hỏi “Vậy nếu như kẻ mà Cố Như Vận hại Ân Trường Hoan mà là Cố Như Nguyệt nương cũng thay nàng cầu tình ”
Vẻ mặt quận vương phi cứng lại đương nhiên là
Kỷ Oánh Oánh tiếp tục “Nương biết Cố Nguyên đoạn thời gian vì Cố gia mà vất vả cỡ nào Người biết mỗi đêm đều ngủ an giấc biết hoàng cữu cữu bất mãn Chính là con cũng sánh nổi địa vị Ân Trường Hoan trong lòng hoàng cữu cữu huống chi hiện tại nàng còn đang thai nếu mọi cố gắng của Cố Nguyên đều uổng phí thì cứ cầu chỉ là con tuyệt đối sẽ hỗ trợ”
Nàng tức giận “Người đau lòng cho nhi tử nhưng con đau lòng phu quân con”
Quận vương phi hổ đỏ mặt Cố Như Vận đương nhiên thấp kém hơn Cố Nguyên chỉ là bà nghĩ với mối quan hệ giữa Ân Trường Hoan và Kỷ Oánh Oánh Cố gia sẽ liên luỵ
“Nương Oánh Oánh” lúc Cố Nguyên từ bên ngoài tiến đến thần sắc mỏi mệt lưng còng
Quận vương phi đau lòng đồng thời cũng chột lo lắng hỏi thăm Cố Nguyên hai câu liền vội vàng rời
“Vẫn là nhi tử dễ dùng ” Kỷ Oánh Oánh cảm thán
Cố Nguyên cạnh Kỷ Oánh Oánh mặt mỏi mệt đều là ý vị buồn trêu chọc “Ta biết nàng yêu phu quân như thế”
Khoé mắt Kỷ Oánh Oánh giật một cái liếc qua Cố Nguyên “Chàng đã tiện nghi cái gì đáng giá đau lòng”
Cố Nguyên yên lặng Kỷ Oánh Oánh là sự thật thật sự là tiện nghi nếu chuyện Cố gia khả năng thân trở
Cố Nguyên lắc đầu bất đắc dĩ “Nàng cũng sợ trong lòng thoải mái”
Loại lời hẹp hòi nam nhân đều sẽ thoải mái may mà rộng lượng biết tính nết của nữ nhân kinh thành
Mí mắt Kỷ Oánh Oánh cũng nhấc lên “Chàng sẽ ”
“Sẽ ”
“Vậy thì ”
Ân Trường Hoan tin mừng Diệp Hoàn trong vòng vài ngày đã xem hết nhiều sách y thuật đồng thời vứt hết công vụ đầu
Hắn biết thái y khả năng dối Ân Trường Hoan nhưng tận mắt sách thuốc thì luôn yên tâm
Từ lúc Ân Trường Hoan thai đến nay Diệp Hoàn chỉ buổi tối tới ăn cùng Ân Trường Hoan mà cả ăn trưa cũng cố gắng trở về để cùng dùng
Một ngày nọ lúc dùng bữa trưa Ân Trường Hoan hiếu kỳ hỏi vì Diệp Hoàn chững chạc đàng hoàng mà “Trong sách thuốc nữ tử mang thai cảm giác buồn nôn ăn ngon đối với nàng hài tử đều ”
Ân Trường Hoan càng mờ mịt “Cái cùng với việc trở về dùng cơm trưa với liên quan ”
Diệp Hoàn đưa bát canh cho Ân Trường Hoan chân thành “Nàng thích thứ tâm tình sẽ lẽ thể ăn nhiều một chút”
Ân Trường Hoan trừng mắt đây thật là Hiểu rõ nàng
Một buổi tối tháng giêng Ân Trường Hoan cùng Diệp Hoàn đang định ngủ thì cung nhân đến bẩm Đoan vương phi lâm bồn nhưng bởi vì thân thể yếu đuối thêm đó ngã nên lần sinh con sẽ dễ dàng
Ân Trường Hoan đối với chuyện Cố Như Nguyệt sẽ sinh non thấy nàng phân phó mang chút dược vật tới phủ Đoan vương đó thở dài “Chỉ mong hài tử có thể bình an”
Trước khi biết mang thai Ân Trường Hoan đã khó hiểu khi mang nghĩ đến chuyện thì càng tức giận lời Muốn đối phó Ân Bạch Tuyết thì dùng phương pháp nào chẳng hết lần tới lần khác lấy hài tử để mạo hiểm
Đại nhân tác nghiệt hài tử gặp nạn
Quả thực là ngày sinh gian nan diễn suốt một ngày chạng vạng tối ngày thứ hai mới hạ sinh là một bé trai May mà thân thể là Cố Như Nguyệt còn nhưng may là hài tử yếu ớt nguyên nhân là do lần té ngã
Lúc tắm ba ngày Ân Trường Hoan thấy hài tử đứa bé nho nhỏ phảng phất như đụng một cái liền nát Ân Trường Hoan cũng dám ôm
Nàng cũng thấy sắc mặt Cố Như Nguyệt tái nhợt hốc mắt ửng đỏ thể thấy nàng quan tâm hài tử
Nghe thấy bên ngoài an ủi Cố Như Nguyệt Ân Trường Hoan mở miệng nàng biết thế nào chỉ ở trong lòng nghĩ may mắn nàng Diệp Hoàn làm phu quân mấy cái loạn thất bát tao có thể an an tâm tâm dưỡng thai
Rời phủ Đoan vương Ân Trường Hoan Từ Ninh cung
Trịnh thái hậu hỏi tình hình ở phủ Đoan vương nhắc nhở Ân Trường Hoan cẩn thận một chút mọi chuyện đều lấy hài tử làm trọng
“Từ khi cháu mang thai ngoại tổ mẫu ba câu cũng rời nó ” Ân Trường Hoan chỉ chỉ bụng hừ khẽ “Ngoại tổ mẫu chỉ thích nó thích cháu nữa ”
Trịnh thái hậu bực buồn chọc trán Ân Trường Hoan “Nếu cháu thì ai gia có thể để ý đến nó ”
“Nói thì như thế thế nhưng ngài hiện tại yêu quý nó chờ đến lúc nó chào đời ngài khẳng định càng ưa thích hơn” Ân Trường Hoan vẻ ưu sầu “Sao còn nghĩ đến cháu chứ từ đây cháu chính là đứa nhóc thương thương tâm gặp rơi lệ”
Ân Trường Hoan còn cầm khăn tay chấm khóe mắt bộ dáng rơi lệ vô cùng thương tâm ma ma và cung nữ bên cạnh cũng nhịn nở nụ
Trịnh thái hậu hiểu rõ “Cháu gần đây thoại bản”
Ân Trường Hoan “Ngoại tổ mẫu đúng là rõ mọi việc”
Thái y ba tháng đầu cẩn thận nhất nên Ân Trường Hoan xuất cung giải buồn nhưng như vô cùng tẻ nhạt thế là bảo Kỷ Oánh Oánh đem mấy cuốn thoại bản tiến cung
Cũng biết Kỷ Oánh Oánh cố ý trong thoại bản đều nữ chính sẽ mang thai sinh con mấy bản còn từ khi hài tử xuất hiện thì còn ai để ý đến nữ chính khiến Ân Trường Hoan thấy thoải mái
Hài tử là quan trọng chẳng lẽ mẫu thân sinh con thì quan trọng thật sự là tức chết nàng
Nàng còn náo loạn hỏi Diệp Hoàn vì hài tử mới đối với nàng Trước đều chỉ ăn cùng bữa tối hiện tại ngay cả ăn trưa cũng kết quả chính là nàng Diệp Hoàn tịch thu thoại bản
Hu hu còn hai quyển nàng qua Kỷ Oánh Oánh nam nữ chính hai quyển siêu đỉnh nên mới cố ý để cùng
Nói chêm chọc một trận Trịnh thái hậu cho cung nhân lui nghiêm mặt “Vài ngày cữu tổ mẫu cháu tiến cung tặng cho thái tử”
“Tặng Đưa nào”
“Cháu đang thai ” Thần sắc Trịnh thái hậu nhàn nhạt bà vốn với Ân Trường Hoan những cái nhưng về cảm thấy gì giấu diếm nhận đều là ý của Diệp Hoàn “Có ít cảm thấy cháu thể cùng thái tử chung phòng nên tặng cho thái tử”
Ân Trường Hoan từng nghĩ tới điểm từ lúc thành thân đến nay đều ngủ chung ngay cả thời điểm nàng tung tin đồn thì Diệp Hoàn cũng chia phòng ngủ nàng mang thai cũng gì thay đổi nhiều nhất chỉ là đoạn thời gian bọn họ dám nồng nhiệt
Diệp Hoàn túng dục nhưng thời gian nồng nhiệt của họ cũng ít đó Ân Trường Hoan còn nghi hoặc Diệp Hoàn im ắng ngờ Diệp Hoàn với nàng là ba tháng đầu mang thai làm chờ qua ba tháng là
Huống hồ bọn họ mặc dù quá ham nhưng cách giải toả cũng chỉ một
“Không cần để ý đến bọn họ” Ân Trường Hoan “Thái tử sẽ nhận”
“Khẳng định như ”
Ân Trường Hoan lòng tin mười phần “Có thái tử phi như cháu thể để ý những nữ nhân khác”
Trịnh thái hậu sững sờ chợt bật nhưng trong lòng cũng yên tâm Nếu Diệp Hoàn đối với Trường Hoan thì dù da mặt Trường Hoan dày cũng loại lời
Đến giờ dùng bữa tối một cung nhân đến báo thái tử lát nữa sẽ tới dùng bữa tối cùng
Trịnh thái hậu nhớ tới gần đây một chuyện ―― thái tử vô luận bận bịu thế nào thì đều chạy về Đông Cung dùng bữa với Ân Trường Hoan
Bà biết thái tử nhiều việc thế nào khỏi ngữ trọng tâm trường “Trường Hoan a thái tử công vụ quấn thân cháu cũng nên thông cảm cho nó nếu cảm thấy một dùng bữa quá nhàm chán thì thể tới Từ Ninh cung ăn cùng ngoại tổ mẫu”
Vì giữ hình tượng thái tử Ân Trường Hoan nguyên nhân Diệp Hoàn trở về dùng cơm trưa “Tự trở về mà”
Diệp Hoàn đối với Ân Trường Hoan Trịnh thái hậu là ở trong mắt bà tin lời Ân Trường Hoan chờ Diệp Hoàn dùng bữa xong bà “Buổi trưa nếu thực sự quá bận thể cần trở về dùng bữa với Trường Hoan ”
Diệp Hoàn Ân Trường Hoan ôn nhu “Trường Hoan thai nghén hài tử hạnh khổ cháu chẳng qua chỉ là ăn cùng nàng một bữa cơm mà thôi gì to tát”
Đến một đánh một đánh nàng vẫn là nên nhúng tay Trịnh thái hậu đến chuyện kẻ tặng cho Diệp Hoàn
Diệp Hoàn nhíu mày chút do dự “Lần nếu ai đến hỏi xin tổ mẫu trực tiếp cự tuyệt là cháu chỉ cần Trường Hoan là đủ”
Ân Trường Hoan Trịnh thái hậu một tiếng “Cháu mà cháu như sẽ cần khác cũng mù”
Diệp Hoàn gật đầu phụ họa “Con mắt ”
Tin Ân Trường Hoan mang thai truyền mọi trong kinh thành đều hóng Đông Cung nhập mới
Thái tử phi sủng ái nhưng thái tử khả năng chỉ một nàng đây là suy nghĩ của đại đa số trong kinh thành thế nhưng là bọn họ chờ mãi chờ mãi vẫn thấy Đông Cung nhập mới ngược còn nhận tin thái tử trở thành chủ khoa khảo năm nay
Cử nhân dự thi mừng rỡ thôi lần nếu thi đậu thì chính là môn sinh của thái tử mặc dù vị thái tử lớn hơn bọn họ là bao
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi