Đức Dương Quận Chúa - Chương 129
“Như Vận tỷ tỷ tỷ cái gì đó”
Mặt Lý San San ửng đỏ đầy ngượng ngùng mà tâm sự thiếu nữ nhiều hơn so với thường bây giờ bạn thẳng nàng ngượng ngùng phủ nhận đồng thời nhịn thổ lộ hết một chút chẳng qua là ngại mở miệng
Thu hết biểu cảm của Lý San San đáy mắt Cố Như Vận dẫn Lý San San trà lâu chọn một gian phòng riêng
Nàng rót trà cho Lý San San nước trà trong xanh nhạt “Thích một hề sai cần sốt ruột phủ nhận dựa quan hệ giữa chúng sẽ cho khác Thái tử xuất sắc như mến mộ cũng là bình thường việc ghê gớm gì”
Lý San San nghĩ chuyện lần phát sinh ở phủ quận vương Nam Dương ―― Cố Nguyên đơn độc gọi Cố Như Vận nàng mấp máy môi cẩn thận hỏi “Như Vận tỷ tỷ tỷ cũng thích thái tử điện hạ”
Tay rót trà của Cố Như Vận dừng chợt khổ “Bị ”
Lý San San gật đầu hỏi “Tỷ nếu đã thích thái tử còn định việc hôn sự”
Cố Như Vận để bình trà xuống “Lệnh của trưởng thể trái”
Sắc mặt Cố Như Vận thanh lãnh nhưng sự thanh lãnh mắt Lý San San là đáng thương thế là Lý San San lòng đầy căm phẫn “Chẳng lẽ bọn họ một chút cũng cân nhắc suy nghĩ của tỷ ”
“Không cân nhắc cho chỉ là so với trưởng càng coi trọng phu nhân hơn” Cố Như Vận “Tẩu tử cùng thái tử phi mặc dù cãi nhưng hai tình cảm tệ nàng thể cho phép tranh đoạt với thái tử phi”
Lý San San nhớ kỹ lần nàng Kỷ Oánh Oánh cảnh cáo nên hề nghi ngờ lời Cố Như Vận “Vậy tỷ cứ chịu khuất phục như ”
“Nếu thì ” Cố Như Vận trong tươi lộ cảm giác đắng chát “Trước đó đồng ý mối hôn sự trưởng thậm chí còn giam lỏng thể làm gì chứ”
“Ta là nhận mệnh” Cố Như Vận giương mắt Lý San San “ mà San San còn hi vọng”
Cố Như Vận thừa nhận thích Diệp Hoàn Lý San San cũng phủ nhận tựa như biết bí mật của đối phương cũng ngại để đối phương biết bí mật của
Nàng lắc đầu thần sắc sa sút “Nhân vật như thái tử há coi trọng một như ”
“Muội thế nào chứ” Cố Như Vận nắm chặt tay Lý San San ngữ khí ôn nhu bao dung “Muội vóc dáng học thức cũng kém so với nhiều cô nương thì ưu tú nên cho tự coi nhẹ bản thân”
Lý San San trừng lớn mắt “Như Vận tỷ tỷ đừng đề cao ”
Nàng cũng tự tin nhưng từ khi tới kinh thành thấy các quý nữ thế gia nàng mới biết bình thường cỡ nào đừng là so sánh với thái tử phi thiên kiều trăm sủng ngay cả tiểu thư như Diệp Vi Cố Như Vận nàng cũng kém
Câu của Cố Như Vận phảng phất như một vệt ánh sáng chiếu sự tự ti trong lòng Lý San San
“Không là dỗ là thật lòng ” Cố Như Vận mỉm “Muội thật sự xứng với thái tử điện hạ”
Lý San San vui mừng nghĩ đến cái gì đó khóe miệng trầm xuống “Không thái tử điện hạ thích thái tử phi như xuất hiện lời đồn còn tức giận thể để ý chứ”
“Nói cũng ” Cố Như Vận thở dài một tiếng cảm khái “Nếu như thái tử phi thì ngoại tổ mẫu ở đây nhất định thể tiến Đông Cung”
Người ý hữu ý mãi đến khi uống xong trà các nàng đều tiếp tục mở miệng chuyện
Từ trà lâu Cố Như Vận “Muội đừng suy nghĩ nhiều cho dù Đông Cung ngoại tổ mẫu nhất định sẽ vì mà tìm một mối hôn sự ”
Lý San San gì đã gặp một nam nhân như thái tử điện hạ nàng thể cam tâm tình nguyện gả cho nam nhân khác
Mà nàng chỉ là cháu gái của di bà gia đạo sa sút mặc dù Diệp gia làm chỗ dựa cũng khả năng tìm một hôn phu như Cố Như Vận
Chỉ tiến Đông Cung nàng mới thể nam nhân của cũng thể cải biến vận mệnh
Lý San San tâm sự nặng nề rời xe ngựa dần dần biến mất cuối phố khoé miệng Cố Như Vận nhếch lên
Trở phủ quận vương Nam Dương quận vương phi dẫn nàng xem qua đồ cưới
Trong phủ quận vương chỉ Cố Như Vận là thứ nữ lớn lên bên cạnh quận vương phi quận vương phi cũng kẻ khắc nghiệt cho nên lúc chuẩn đồ cưới mặc dù bằng Cố Như Nguyệt nhưng so với thân phận mà thì đã vượt quá nhiều
Cố Như Vận khép tờ giấy đồ cưới khẽ phúc thân với quận vương phi “Đa tạ mẫu thân”
Thấy Cố Như Vận biểu cảm gì quận vương phi nhẹ nhàng thở nhắc nhở nàng mấy chuyện cần chú ý về nhà chồng
Cố Như Vận ngoan ngoãn lắng nhưng tâm tư trôi dạt đến địa phương khác
Lý San San hẳn là lọt lời nàng nhưng đạt mục đích thì nàng còn cần âm thầm trù tính thêm
Tháng giêng ngày mười lăm Diệp Hoàn dẫn Ân Trường Hoan đến Diệp gia dùng bữa
Diệp gia mấy ngày yến khách qua đường nhưng hôm đó Diệp Hoàn cùng Ân Trường Hoan Trịnh gia thế là Diệp Hoàn chọn ngày hôm nay đưa Ân Trường Hoan hồi Diệp gia thăm Diệp lão phu nhân thuận tiện buổi tối xem hoa đăng
Ý kiến xem hoa đăng là của Ân Trường Hoan năm ngoái Ân Trường Hoan ngắm cùng Diệp Hoàn nhưng bởi vì Diệp Hoàn ngoài kinh làm việc nên cũng chỉ thể để nàng một
Xe ngựa dừng cổng Diệp gia Diệp Hoàn xuống xe ngựa nhẹ gật đầu với nghênh đón ở cửa Diệp gia đó xoay đỡ Ân Trường Hoan xuống
Ân Trường Hoan võ nghệ cao cường đương nhiên là cần Diệp Hoàn đến đỡ nhưng Diệp Hoàn nguyện ý dìu nàng chứng minh để ý nàng Ân Trường Hoan cũng sẽ cản nhẹ nhàng theo Diệp Hoàn đến chỗ Diệp gia
Đến cửa lớn nghênh tiếp là tiểu bối Diệp gia Ân Trường Hoan thấy Lý San San là nàng mà là ngày tết mọi phần lớn đều mặc màu chói chỉ nàng là mặc một thân áo màu xanh nhạt đó thêu muôn hoa xanh chú ý đến
Tiến đến Diệp gia gặp Diệp lão phu nhân mấy cữu cữu Diệp Hoàn cũng đang ở chỗ Diệp lão phu nhân
Diệp Hoàn cùng Diệp gia quan hệ bầu khí đương nhiên hòa hợp Diệp Hoàn chỉ ở trong chốc lát ngoại viện Ân Trường Hoan thì ở chỗ Diệp lão phu nhân
Dung mạo Ân Trường Hoan xinh dễ niềm vui của lão nhân gia lời dí dỏm mấy câu chọc cho Diệp lão phu nhân ngừng
Ân Trường Hoan cạnh Diệp lão phu nhân các nữ quyến khác cũng đa số hùa theo Diệp đại phu nhân thấy Ân Trường Hoan vẫn luôn uống trà hỏi “Thái tử phi uống trà là hợp khẩu vị ”
Ân Trường Hoan khoát khoát tay “Ta đã lâu uống trà”
Trưởng tôn nữ của Diệp đại phu nhân tên Diệp Ninh kêu là Ninh tỷ nhi mới năm sáu tuổi ngày thường bản tính đáng yêu hiếu kì hỏi vì cái gì
Ân Trường Hoan thấy nàng nhu thuận trêu đùa “Bởi vì nước trà quá đắng thích uống nước ngọt hơn”
Ninh tỷ đến cong mắt “Cháu cũng thích uống nước ngọt”
Ánh mắt Diệp đại phu nhân như sáng lên nhỏ giọng hỏi “Thái tử phi ”
Ân Trường Hoan vẫn luôn thai Diệp gia cũng ít nhiều lo lắng nhưng từng nghĩ tới việc tặng cho Đông Cung
Ân Trường Hoan lắc đầu “Không ”
Ăn trưa là dùng cùng Diệp lão phu nhân chỉ mọi Diệp gia và mấy cái cô nãi nãi ngoài xem như gia yến buổi trưa Ân Trường Hoan cùng Diệp Hoàn nơi Diệp Hoàn từng ở
Trước khi Diệp Hoàn khôi phục thân phận hoàng tử dù phủ nhưng là lớn lên ở Diệp gia trong Diệp gia vẫn luôn viện tử riêng
Diệp gia vốn Ân Trường Hoan nơi khác mà bọn họ chuẩn để nghỉ ngơi nhưng Ân Trường Hoan kiên trì tới đây nàng nơi mà Diệp Hoàn lớn lên
Viện tử lớn thích hợp cho một đứa bé trai ở Ân Trường Hoan thấy cây đại thụ trong trong viện mấy vết tích vết cao nhất chỉ thấp hơn Diệp Hoàn một xíu
“Đây là đại cữu cữu để vết tích tăng chiều cao của ” Diệp Hoàn sờ lấy những vết tích bất đắc dĩ “Ta so nhưng ông cứ nhất định so một năm một lần tránh nổi”
Ân Trường Hoan tưởng tượng Diệp Hoàn lúc bé Diệp đại lão gia kéo lấy đo chiều cao lẽ tiểu Diệp Hoàn tức giận sẽ chu môi phồng mặt
Không đúng tiểu Diệp Hoàn chu môi phồng mặt Ân Trường Hoan nghĩ đến một chuyện nàng đã gặp Diệp Hoàn lúc bé
“Ta khi còn bé từng gặp qua ”
“Hả”
Ân Trường Hoan “Đại khái là lúc bảy tám tuổi đến nhà đại bá mẫu ở mấy ngày vặn gặp khách Diệp gia đại bá mẫu liền dẫn cùng ”
Diệp Hoàn nhíu mày “Ta nhớ rõ”
“Chàng thấy thì nhớ kiểu gì” Ân Trường Hoan tiến gian phòng gian phòng cũng lớn nhưng tinh xảo đồ dùng trong nhà đều là gỗ lê hoa cúc nhất Diệp gia đối với Diệp Hoàn thật sự
Ân Trường Hoan xuyên qua gian ngoài phòng ngủ đệm chăn sạch sẽ giường “Lúc đó uống quá nhiều nước trà đại ca Ân Lôi mang thay quần áo thì thấy ba tìm gây phiền phức”
Đó là lần đầu tiên Ân Trường Hoan thấy Diệp Hoàn quả thực kinh động như gặp thiên nhân cho nên nàng vẫn luôn nhớ kỹ chuyện
“Sau đó thì ”
“Về đại ca Ân Lôi đưa trở về nhưng ngày thứ hai từ chỗ biết ba kẻ gây phiền phức cho một té gãy chân một té gãy tay còn một ngã gãy răng” Bởi vì dung mạo của Diệp Hoàn nên mặc dù lúc đó Ân Trường Hoan còn nhỏ nhưng đối với chuyện ký ức khắc sâu “Chàng biết kỳ thật ngay từ đầu là quá nhiều tiếp xúc với ”
Diệp Hoàn phản ứng nhanh “Bởi vì ba ”
Ân Trường Hoan chột một tiếng “Cái thể trách một ngày mới thấy bọn bắt nạt một ngày ba liền xảy chuyện mà đại ca Ân Lôi như Ta nghĩ đến mới lớn lợi hại nhiều như thế nhất định khống chế Mỹ nhân độc rời xa vẫn hơn”
Thời điểm đó Ân Trường Hoan còn nhỏ sẽ cảm thấy đều là lén Ân Lôi cùng Chu thị chuyện
Hoàn chính xác chuyện trùng hợp như Diệp Hoàn đối với cái chút ấn tượng Ân Trường Hoan xong liền nhớ tới nhưng liên quan đến hiểu lầm
“Ba bọn xảy chuyện an bài” Mắt Diệp Hoàn ẩn ý “Có thể là phụ HSi làm”
“Phụ hoàng”
“Phụ hoàng vẫn luôn an bài bảo hộ nhớ ba ít lời khó khẳng định là ám vệ đem chuyện bẩm báo cho phụ hoàng phụ hoàng sinh giận mới trừng trị bọn ”
Cho nên là nàng hiểu lầm Diệp Hoàn còn suýt chút nữa bởi vì việc rời xa
Ân Trường Hoan nháy mắt mấy cái xoay lên giường nhắm mắt “Ta buồn ngủ ngủ”
Diệp Hoàn bật ở mép giường cầm lấy bàn tay Ân Trường Hoan “Nàng hiểu lầm làm bây giờ”
Nếu biết hổ dũng cảm tỏ tình bọn họ đã bỏ qua
Ân Trường Hoan lấy tay che mặt chỉ lộ đôi mắt “Ta cũng biết mà”
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi