Đức Dương Quận Chúa - Chương 127
“Ta cũng cảm thấy khó tin”
Diệp Hoàn gật đầu phụ họa Ân Trường Hoan trầm ngâm “Có lẽ là lấy lui làm tiến dùng cách chủ động thẳng thắn quan hệ giữa và An vương để lấy sự tín nhiệm của chúng thừa cơ thay An vương làm việc”
Sở Bạch mím môi nhịn xuống sự co giật khóe miệng để duy trì khí chất phong quang tễ nguyệt
Xem hai chỉ xứng đôi về dung mạo mà còn cả về hành vi khác nữa thảo nào thể trở thành phu thê
Bọn họ nếu như bình thường thành thân bình thường cũng chịu đựng nổi vẫn là hai gắn bó làm bạn đừng gây tai họa cho khác
“Thì là ” Ân Trường Hoan ồ một tiếng bừng tỉnh đại ngộ “Ta suýt chút nữa nghĩ tới cái may mà đến “
“Có ở đây” Diệp Hoàn ôn nhu “Hắn sẽ như nguyện”
Sở Bạch: …
Hắn khả năng suy tính xem nên theo thái tử phi cùng thái tử kiểu chủ tử thế dù cho hoàng đế thái hậu ở lưng ủng hộ thì vẫn cảm giác tiền đồ gì
Trong lòng sóng cả mãnh liệt nhưng mặt Sở Bạch vẫn phong đạm vân khinh phảng phất như hề để tâm đến cách của Ân Trường Hoan cùng Diệp Hoàn nhưng chỉ chính mới biết trong lòng đang suy nghĩ gì ―― mặt hai đối thoại như đắn làm cho vô hình ở giữa yếu thế điểm đã thua mặt nhất định bình tĩnh
Ánh mắt liếc qua Sở Bạch mím môi Ân Trường Hoan nén “Hai trò chuyện còn chuyện khác”
Ân Trường Hoan hiểu rõ bản thân là chút khôn vặt nhưng nếu dính đến việc trang giành hoàng vị thì nàng còn đủ trình Vô luận Sở Bạch là tìm tới thành ý còn mục đích khác nàng tin tưởng Diệp Hoàn đều thể xử lý đương nhiên cũng thể là căn bản cần đến xử lý Sở Bạch chỉ là một nhân vật nhỏ mà thôi chí ít hiện tại là
Quả nhiên một lát Diệp Hoàn đến tìm Ân Trường Hoan đã phái đưa Sở Bạch về thư viện Đức Dương
Ân Trường Hoan hỏi đến chuyện Sở Bạch mà chống cằm nghiêng đầu hỏi Diệp Hoàn “Nghe Diệp Nhiên để quên tấu chương đã tìm ”
Diệp Hoàn mặt đỏ tim đập “Không tìm thể là nhớ lầm”
Ân Trường Hoan nhếch khóe miệng nhẹ nhàng hừ một cái biểu cảm ngạo kiều
Lời gì cũng giống cái gì đều Diệp Hoàn cũng thấy ngượng ngùng giữ chặt tay Ân Trường Hoan “Trường Hoan tức giận”
Đuôi lông mày Ân Trường Hoan khẽ động mà “Tức giận thì làm gì”
“Đương nhiên là dỗ nàng”
Ân Trường Hoan từng thái hậu hoàng đế dỗ dành vô số lần mỗi lần đều là cho đồ ánh mắt sáng lên mong đợi “Dỗ thế nào”
Vàng bạc ngọc thạch vẫn là sơn trân hải vị nàng chọn
Diệp Hoàn sủng nịch một tiếng nghiêng thân thầm bên tai Ân Trường Hoan mờ ám “Buổi tối cho nàng”
…
Đinh Tiến che giấu dẫn Sở Bạch đến Đông Cung Diệp Nhiên đưa Sở Bạch rời Đông Cung cũng là quang minh chính đại nhanh liền nghi ngờ lời đồn thái tử phi nuôi trai lơ
Nếu thái tử phi cùng Sở Bạch quan hệ bình thường thì thái tử còn phái thân tín tiễn rời Đông Cung
Lời đồn mặc dù truyền nhanh nhưng cũng tất cả mọi đều tin bây giờ chuyện lời đồn càng thêm khó tin
“Thái tử dung mạo phi phàm cho dù thái tử phi yêu thích sắc nhan sắc tuyệt sắc của nhân gian coi trọng bên ngoài Cái lời đồn là biết cố ý chửi bới thái tử phi lòng đáng chém”
Lại hỏi “Vậy chuyện về hoa đán là đây là do chính miệng Khánh vương phi đấy”
“Khánh vương phi chỉ hiểu lầm với thái tử phi thái tử phi là bởi vì hoa đán mới xảy xung đột” Một “Ta là Khánh vương phi đem thái tử so sánh với hoa đán nên mới chọc giận thái tử phi”
“Từ xưa đến nay vương phi cùng thái tử phi nhiều bất hòa Khánh vương phi biết những lời đồn chừng là nàng cố ý để bách tính kinh thành hiểu lầm thái tử phi”
Người kinh thành đối với mấy việc tranh giành hoàng vị đều mẫn cảm xong liền biết đây là Khánh vương phi bất mãn Diệp Hoàn cùng Ân Trường Hoan chiếm cứ thân phận cao quý nên mới dụng tâm hiểm ác
Ân Trường Hoan mở thư viện cũng thu hoạch nhiều vì nàng mở thư viện mà tin tưởng nàng “Thái tử phi dùng tiền của để mở thư viện cho học sinh chỉ bằng điểm đã tin tưởng thái tử phi là như thế”
Phủ quận vương Nam Dương
Cố Như Vận hỏi Cố Như Nguyệt “Như Nguyệt cảm thấy tin đồn thái tử phi nuôi trai lơ là thật ”
Cố Như Nguyệt bật “Làm thể là thật thái tử phi mặc dù giống các nữ tử trong khuê các nhưng tuyệt đối thể làm chuyện nuôi trai lơ”
“Ta cũng cảm thấy là giả ” Cố Như Vận cúi đầu làm nữ công là một cái yếm nhỏ cho hài tử trong bụng Cố Như Nguyệt “Chỉ là thái tử phi đúng là yêu thích tên Sở Bạch còn thể so với thái tử mà …”
Nàng thôi Cố Như Nguyệt hỏi “Mà cái gì”
Cố Như Vận buông kim thêu xuống ngẩng đầu lên “Như Nguyệt Đoan vương bỏ qua Ân Bạch Tuyết thật sự là bởi vì thái tử phi giúp ”
Cố Như Nguyệt sững sờ khi hồn liền cúi đầu khẳng định “Không ”
“Thật”
“Thật” Cố Như Nguyệt thản nhiên “Lúc bọn họ nhỏ nha của cuộc trò chuyện thái tử phi mắng vương gia một trận nhưng hề thay Ân Bạch Tuyết bỏ qua cho Ân Bạch Tuyết là ý của một vương gia”
“Tỷ tỷ hỏi cái làm gì”
Hỏi xong thấy Cố Như Nguyệt biểu cảm gì đặc biệt nhưng Cố Như Vận cảm thấy nàng như Cố Như Nguyệt thấu tỏ buồn bực ứng phó bừa hai câu rời
Nha tiến đến thu dọn đồ đạc với Cố Như Nguyệt “Lúc đại tiểu thư bỏ sắc mặt lắm”
“Không cần để ý nàng ”
Cố Như Nguyệt cúi đầu tiếp tục thêu yếm một chút một chút bình tĩnh an
“Tứ ca dừng bước”
Kim Loan điện khi hạ tảo triều chúng thần tản hết thì Diệp Hoàn đột nhiên lên tiếng gọi Khánh vương
Mấy triều thần còn kịp rời bước chậm chân bọn biết lời đồn gần đây cũng biết Khánh vương phi ở yến hội xảy xung đột với thái tử phi
Hôm qua là hưu mộc hôm nay là lần đầu tiên thái tử cùng Khánh vương gặp khi sự việc phát sinh
Triều thần trao đổi ánh mắt thái tử đây là mặt thay thái tử phi
Khánh vương dừng bước trong lòng thầm mắng Khánh vương phi vài câu đắc tội ai đắc tội chọc Ân Trường Hoan
“Thái tử” Hắn đến mặt Diệp Hoàn mặt vẫn tươi
Ngữ khí Diệp Hoàn lãnh đạm “Tứ ca một việc hỏi một chút còn xin tứ ca biết gì nấy”
Khánh vương thầm hận Diệp Hoàn biết điều nhưng nghĩ tới việc Khánh vương phi đã gây ấm giọng hòa khí “Đây là đương nhiên thái tử mời ”
Diệp Hoàn “Trước đó ở biệt viện của đại tẩu tứ tẩu ngôn ngữ thích đáng khiến thái tử phi sinh giận chuyện tứ ca biết ”
Sao là vương phi của ngôn ngữ thích đáng chẳng lẽ thái tử phi vô tội
Lời chỉ dám trong lòng Khánh vương dám khỏi miệng cũng sợ Diệp Hoàn chính là sợ hoàng đế
Hắn chắp tay tạ “Là tứ tẩu mê giúp xin thái tử phi một tiếng đừng so đo với tứ tẩu”
Diệp Hoàn lạnh giọng khách khí “Khi đó mê chẳng lẽ hai ngày lúc ở yến hội cũng hồ đồ Như thế thì nên tìm thái y thăm khám cứ để như thời gian lâu dần sợ là đầu óc sẽ vấn đề đấy”
Diệp Hoàn rõ ràng sẽ dễ dàng bỏ qua Khánh vương cố “Thái tử thế nào”
“Không thế nào chỉ là hi vọng tứ tẩu thể đem chuyện xảy ngày hôm đó rõ ràng minh bạch” Diệp Hoàn thẳng mắt Khánh vương sắc lạnh thoáng qua đáy mắt “Nói cho mọi thái tử phi sở dĩ sẽ tức giận là bởi vì tứ tẩu đem so sánh với một hoa đán”
Sắc mặt Khánh vương lập tức trầm xuống nghĩ tới Diệp Hoàn sẽ thẳng thắn một nữ nhân so sánh với con hát thái tử cảm thấy mất mặt
Triều thần bừng tỉnh đại ngộ thảo nào Khánh vương phi và thái tử phi xảy xung đột lời như cãi mới là lạ
Khánh vương mặc dù đắc tội Diệp Hoàn nhưng hôm nay nếu như thật sự đồng ý với Diệp Hoàn thì cần đến ngày mai bộ kinh thành đều sẽ biết e ngại thái tử
Hắn trầm giọng “Tứ tẩu chẳng qua chỉ là nhất thời nhanh nhưng thái tử phi dùng đao hủy dung mạo nàng đem so sánh thì sợ là hành động của thái tử phi càng thích hợp”
Triều thần kinh hãi nhưng kinh ngạc thì kinh ngạc bọn nghi ngờ tính chân thực lời của Khánh vương lấy hành vi của thái tử phi xem thì đả thương mặt Khánh vương phi cũng đại sự gì
“Đả thương mặt tứ tẩu” Diệp Hoàn nhếch môi “Ai thể chứng minh ai thấy”
“Ngươi…”
“Mà lời tứ tẩu yến tiệc thì đều ”
Khánh vương ngờ Diệp Hoàn cần mặt mũi như thế hết lần tới lần khác thật sự ai thấy Ân Trường Hoan tổn thương vương phi
Khánh vương tức giận bỏ Diệp Hoàn ngăn Hôm nay thoáng qua một cái tin tưởng của kinh thành đều sẽ biết chân tướng cuộc cãi vã giữa Trường Hoan cùng Khánh vương phi vô luận Khánh vương phi hoặc là
“Cái rõ ràng là đang nhằm thái tử phi” Diệp đại lão gia đến chỗ Diệp Hoàn “Thái tử phi chịu ủy khuất cháu cần an ủi nàng thật ”
Diệp Hoàn gật đầu bất đắc dĩ “Nàng là thể cháu bằng cũng sẽ ầm ĩ với Khánh vương phi”
“Cháu là phu quân của nàng nàng đương nhiên sẽ hướng về cháu ” Diệp đại lão gia ha ha “Ta biết trong lòng cháu thế nào ở chỗ khẩu thị tâm phi”
Diệp Hoàn sờ mũi lời nào
Rất nhanh chuyện thái tử phi che chở thái tử cho phép thái tử phi cùng việc thái tử và thái tử phi tình cảm thâm hậu truyền khắp kinh thành
Đây là lúc trong ngự thư phòng hoàng đế Cao công công xong sắc mặt trầm xuống “Phu thê lão tứ đúng là tưởng tượng nổi”
Cao công công trầm mặc gần đây Khánh vương phái làm nhiều chuyện khiến hoàng thượng bất mãn
Hai ngày hoàng đế hạ mấy đạo thánh chỉ điều chỉnh chức vị của một số quan viên
Chức vị cao thấp mặc dù phẩm cấp cao nhưng thực quyền còn mặc dù phẩm cấp thấp nhưng chuyện làm việc phân lượng
Lần điều động đối các phái mà ảnh hưởng gì lớn nhưng đối với Khánh vương thì thể phe phái của Khánh vương như thương gân động cốt giống Anh vương đó
Chỉ mặt ngoài thì mọi cảm thấy hoàng thượng là vì thái tử phi mà mặt nếu thì thể chuyện trùng hợp như
Có thấy Khánh vương là quá giới hạn của hoàng đế Khánh vương phi cùng thái tử phi xảy xung đột là vặn cũng là một cọng rơm cuối cùng
Sau chuyện kinh thành một lần nữa hiểu rõ đắc tội ai cũng thể đắc tội Ân Trường Hoan bởi vì cho dù là nhi tử thân sinh hoàng đế cũng giữ cho nửa điểm thể diện
(Tui phát hiện bà tác giả hề phiên ngoại cho Lâm An với Lâm Giai là do tui nhớ nhầm😅)