Đức Dương Quận Chúa - Chương 126
“Chủ tử Đinh Tiến dẫn theo Sở Bạch đến”
Ân Trường Hoan khép thoại bản nở nụ “Mời đến phòng khách ”
Nàng phái Đinh Tiến thư viện Đức Dương một là vì đề tỉnh Sở Bạch một câu bảo cẩn thận một chút đừng để hại thứ hai cũng thăm dò ý tứ Sở Bạch
Nàng một ngàn lượng ngân phiếu trôi theo dòng nước chỉ là ngờ Sở Bạch mà trực tiếp tới gặp đây là ý nghĩa một ngàn lượng bỏ phí
Sở Bạch lưng Đinh Tiến tiến Đông Cung
Đông Cung vốn hoa lệ khi Ân Trường Hoan gả đây thì hoàng đế đã phân phó cung nhân sửa chữa ai đến Đông Cung đều tán thưởng nơi điêu lan ngọc thế Nếu hoàng đế tự lệnh sửa chữa chỉ sợ tấu chương Diệp Hoàn và Ân Trường Hoan xa hoa lãng phí sẽ chất đầy án thư hoàng đế mất
Chưa từng thấy cảnh tráng lệ Sở Bạch chung quanh mặt mày thong dong thêm dung mạo xuất sắc khiến các cung nhân nhịn liếc suy đoán thân phận của
Đông Cung là địa bàn của Diệp Hoàn nên nhanh nhận tin Sở Bạch đến Đông Cung gặp Ân Trường Hoan
“Ta hình như để quên một bản tấu chương ở Đông Cung” Diệp Hoàn nhíu mày “Bản tấu chương liên quan tới chiến sự biên quan vô cùng quan trọng”
Diệp Nhiên đến truyền tin hiểu ý lập tức tỏ nóng nảy “Chiến sự biên quan thể chậm trễ bằng chủ tử bây giờ trở về Đông Cung lấy vạn nhất hoàng thượng triệu kiến ngài lấy tấu chương thì làm ”
“Ngươi đúng” Diệp Hoàn dậy với quan viên bên cạnh “Đề nghị của ngươi hợp lý cứ làm thế ”
Nói xong đợi quan viên chuyện Diệp Hoàn liền vội vã khỏi đại đường
Quan viên sững sờ Diệp Hoàn bước nhanh rời Hắn tâm phúc của thái tử khi đến vị thái tử thì ôn hòa nhưng kì thực lòng sâu rộng làm việc mười phần nghiêm cẩn dung nửa điểm hư giả cái khiến trong lòng của như treo lên một khối đá lớn chỉ là mới xong chuyện thì liền Đáng tiếc lúc vị hộ vệ thì thầm với thái tử thể thấy nội dung
Dừng ở phòng khách bên ngoài Đinh Tiến với Sở Bạch “Ta tiến ”
Sở Bạch vái chào Đinh Tiến thật sâu “Đa tạ Đinh tại hạ ghi nhớ trong lòng”
Đinh Tiến thư viện truyền lời khi xong rời thì Sở Bạch chợt đề xuất gặp Ân Trường Hoan
Đinh Tiến vốn đưa đến Đông Cung lo lắng sẽ tổn hại đến danh dự của Ân Trường Hoan nhưng Sở Bạch “Lời đồn đã kém cũng kém bao nhiêu thản thản đãng đãng tiến cung ngược có thể chứng minh cùng thái tử phi trong sạch nếu như thật sự gì với thái tử phi thì thể quang minh chính đại đến Đông Cung”
Đinh Tiến Sở Bạch thuyết phục đem Sở Bạch dẫn Đông Cung
Đinh Tiến ý vị thâm trường “Chỉ mong ngươi xứng đáng với sự coi trọng của thái tử phi”
Đinh Tiến là mà Trịnh thái hậu an bài cho Ân Trường Hoan trong lòng xếp đầu tiên là Ân Trường Hoan thứ hai là Trịnh thái hậu thứ ba mới là thái tử Khí độ của Sở Bạch thể sẽ làm việc theo lẽ bình thường cho nên Đinh Tiến thế hi vọng đối phương nhớ đến ân tình của Ân Trường Hoan
Sở Bạch trịnh trọng “Thái tử phi đã cứu tại hạ tại hạ tất nhiên là sẽ làm chuyện với thái tử phi”
Sở Bạch bước phòng khách
Hắn mới thì Diệp Hoàn liền đến nhưng vội vàng đến phòng khách mà là trong một cái đình bên cạnh
Diệp Nhiên mờ mịt “Chủ tử ”
Sở Bạch đang ở bên trong thái tử vội vã chạy đến là vì Sở Bạch cùng thái tử phi đơn độc ở chung
“Đợi lát nữa” Diệp Hoàn “Chờ bọn họ xong chính sự thì ”
“Sở Bạch bái kiến thái tử phi thái tử phi vạn phúc”
“Ngồi xuống chuyện”
“Đa tạ thái tử phi” Sở Bạch chọn lấy một vị trí Ân Trường Hoan “Mạo cầu kiến xin thái tử phi thứ ”
Ân Trường Hoan khoát tay áo lúc Nhược Vân tiến đến với Ân Trường Hoan “Chủ tử thái tử tới đang ở bên ngoài đình”
“Chàng tới làm…” Nói còn dứt lời Ân Trường Hoan liền hiểu đối phương tới nàng nhịn “Mời thái tử ”
Nhược Vân ngoài mời Diệp Hoàn nhưng Diệp Hoàn nhúc nhích câu như cho Diệp Nhiên Nhược Vân hồi phòng khách kể cho Ân Trường Hoan
Ân Trường Hoan sững sờ khoé miệng chợt nhếch lên Diệp Hoàn tới là bởi vì để ý nàng tiến thì là bởi vì tin tưởng nàng
Ánh mắt Sở Bạch cúi xuống Nhược Vân hạ giọng nên Ân Trường Hoan thể nghĩ tới thì cũng thể nghĩ đến khỏi ấm giọng khen “Thái tử đối với thái tử phi thật ”
Đã bảo vệ tôn trọng đây chính là tình yêu nhất
Ân Trường Hoan mỉm tiếp tục đề tài với Sở Bạch khai môn kiến sơn hỏi “Ngươi hẳn là đã lời đồn về gần đây”
“Có qua” Sở Bạch gật đầu
Ân Trường Hoan “Ta đó thảo luận với thái tử thì cho một chuyện”
Ánh mắt Sở Bạch thay đổi thấy Ân Trường Hoan ngừng thẳng “Là liên quan đến tại hạ”
“Hoàn chính xác” Ân Trường Hoan “Thái tử cho ngươi thể là do An vương cố ý an bài để tiếp cận ”
Sở Bạch ngước mắt né tránh thẳng Ân Trường Hoan “Vậy thái tử phi nghĩ ”
“Ta đương nhiên là tin tưởng thái tử ” Ân Trường Hoan cầm lấy một quả hạch đào biết là dùng cách nào chỉ thấy tiếng răng rắc vang lên hạch đào vỡ nát nàng chậm rãi cho hạch đào cất đĩa Sở Bạch “Thế nhưng lãng phí một ngàn lượng cho nên mới bảo Đinh Tiến thư viện Đức Dương”
Sở Bạch dậy làm động tác vái chào với Ân Trường Hoan “Tại hạ đúng là từng liên hệ với An vương nhưng tại hạ cũng thuộc hạ An vương”
“Hả” Ân Trường Hoan nghi ngờ nháy mắt mấy cái “Có ý gì”
“Ngươi xuống ”
Sở Bạch thuận thế xuống “Thái tử cũng đã điều tra ”
Ân Trường Hoan từ chối cho ý kiến
“Thái tử hẳn chỉ biết Sở gia phát sinh biến cố biết giao dịch giữa và An vương”
Giao dịch Nhanh chóng đặt thịt trong hạch đào xuống Ân Trường Hoan phủi vụn tay rửa tai lắng
Sở Bạch liếc mắt hạch đào trong đĩa thản nhiên “Cuối năm ngoái gặp An vương gia An vương gia cầm cái Bạch Ngọc Quan Âm vốn đã mất tới tìm theo lệnh nhưng cự tuyệt”
“Vì cái gì” Ân Trường Hoan chen “Cái Bạch Ngọc Quan Âm đối với ngươi mà quan trọng mà”
Sở Bạch một tiếng trong tươi lộ khí chất phong đạm vân khinh Thái Sơn áp đỉnh mà biến sắc hương vị “Là bảo vật cổ truyền của nhà nhưng chung quy là tử vật đáng để vì nó mà lệnh An vương nghĩ phụ mẫu cũng hi vọng làm như ”
Đuôi lông mày Ân Trường Hoan chớp chớp đối mặt với tình huống như đại đa số đều sẽ lựa chọn trở thành thuộc hạ cho An vương An vương mặc dù què chân nhưng dù gì cũng vẫn là vương gia mà Sở Bạch chỉ là một cử nhân mà thôi
“Lúc An vương rời đất Thục cho tìm dùng Bạch Ngọc Quan Âm để đổi lấy một việc”
“Để ngươi xuất hiện ở bên cạnh ”
“Phải” Sở Bạch do dự gật đầu “Ta tin tưởng thái tử phi kẻ núi trông núi nọ chuyện cũng to tát gì nên đã đồng ý”
“Sao ngươi biết hạng núi trông núi nọ” Ân Trường Hoan nhướng mày “Khắp kinh thành đều biết yêu thích sắc mà”
“Có lòng thích cái thì ai cũng đều chỉ là đại đa số mọi biểu hiện ngoài chỉ là thái tử phi sợ ngôn luận nên che giấu mà thôi Dùng việc thích sắc mà bình phán một là chính xác”
Ân Trường Hoan mím môi chẳng lẽ đều biết chuyện Diệp Hoàn biết Sở Bạch cũng
“Vậy vì bây giờ ngươi đem những việc cho Đây trao đổi giữa ngươi cùng An vương ”
“Bởi vì thái tử phi đã cứu ” Sở Bạch “Việc gặp thái tử phi lần đầu chuyện về đưa tiền ở thư viện Đức Dương thậm chí lúc đến thư viện làm phu tử đều là ý của An vương nhưng việc ngất ở đầu đường là ngoài ý ”
“Ngài là ân nhân của mà An vương chẳng qua cũng chỉ là một trong giao dịch cái gì nhẹ cái gì nặng trong lòng Sở Bạch rõ ràng”
Ân Trường Hoan phản ứng kịp “Cho nên ý của ngươi là giữa An vương và thì ngươi chọn ”
Sở Bạch gật đầu ranh mãnh “Tại hạ đã nhận một ngàn lượng của thái tử phi ”
Ân Trường Hoan: … Cho nên nàng dùng một ngàn lượng bạc xúi giục thuộc hạ của An vương
Cái quỷ gì
Có thể là cảm thấy lý do khó làm tin phục Sở Bạch thành ý bổ sung một câu: “Huống hồ thái tử phi cùng thái tử hoàng thượng sủng ái Sở Bạch tất nhiên là hi vọng thể theo một chủ tử tiền đồ”
Lý do còn miễn cưỡng tin nhưng… Ân Trường Hoan hỏi “Ngươi dễ dàng như phản bội An vương như khó tin tưởng ngươi sẽ thành tâm với cùng thái tử”
Nụ Sở Bạch dừng khóe miệng Hắn “Ngoại trừ thái tử phi tại hạ đồng ý với An vương xuất hiện nhiều lần nhưng từng sẽ cho kẻ nào biết chuyện ”
“Khụ khụ khụ…” Ân Trường Hoan sặc chính nước miếng của bình phục nhịn “Còn thể thế ”
Môi mỏng Sở Bạch mím khuôn mặt tuấn mỹ đầy hai chữ vô tội “Vì cái gì thể chứ tại hạ hứa hẹn gì với An vương”
Hình như cũng đúng Ân Trường Hoan nghĩ
Sở Bạch “ thái tử phi yên tâm chuyện ngài cùng thái tử phân phó tại hạ nhất định sẽ cho ai biết”
Ân Trường Hoan một tiếng nàng cũng cảm thấy câu độ tin cậy
lúc Ân Trường Hoan đang nghĩ nên gì thì Diệp Hoàn tiến đến Sở Bạch lập tức dậy hành lễ Diệp Hoàn miễn lễ xuống cạnh Ân Trường Hoan
Ân Trường Hoan đẩy đĩa hạch đào đã đập xong cho Diệp Hoàn “Ta tự tay làm đấy”
“Đa tạ Trường Hoan” Diệp Hoàn Sở Bạch ôn nhu với nàng “Ta nghĩ mọi hẳn đã xong quấy rầy hai chuyện chứ”
“Đương nhiên kỳ thật kể cả đến thì cũng việc gì cũng bí mật lớn gì”
Diệp Hoàn ôn nhu một tiếng “Sở Bạch là tới tìm nàng đến dù nàng ngại thì chung quy cũng chút thỏa đáng”
Ánh mắt Sở Bạch khẽ thay đổi chắp tay cung kính “Thái tử nghiêm trọng quá tại hạ chỉ là đến chuyện An vương với thái tử phi thôi”
Ân Trường Hoan đem nội dung bọn họ chuyện kể cuối cùng nhỏ giọng “Ta cảm thấy đáng tin lắm”
Phòng khách lớn nhưng bọn họ gần Ân Trường Hoan dù hạ thấp giọng thì Sở Bạch cũng rõ ràng lập tức cảm thấy Ân Trường Hoan bình thường
Người bình thường sẽ đem chuyện ngay mặt mặc dù điều nàng là thật
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi