Đức Dương Quận Chúa - Chương 123
- Nhà
- Đức Dương Quận Chúa
- Chương 123 - Thái tử phi vụиɠ ŧяộʍ nuôi trai lơ có dung mạo tuấn tú
“Vở nhạc kịch tệ ” Kỷ Oánh Oánh đầu với An vương phi “Sao từng gặp”
An vương phi phát mời các nữ quyến hoàng gia đến biệt viện của nàng hí Ân Trường Hoan thích hí nhưng nàng đang thấy nhàm chán nên dù thích thì vẫn rủ Kỷ Oánh Oánh cũng đang nhàm chán đến
Ngoại trừ hai nàng thì các vương phi quận vương phi đều tới còn mấy công chúa quận chúa nên khí náo nhiệt cực kì
An vương phi liếc mắt Kỷ Oánh Oánh lười biếng cạnh Ân Trường Hoan hỏi Kỷ Oánh Oánh “Là ở Giang Nam mới theo gánh hát kinh lâu”
“Thảo nào thấy bao giờ” Kỷ Oánh Oánh đầu với Ân Trường Hoan “Dung mạo cũng tồi ngươi cảm thấy thế nào”
Hoa đán sân khấu hát y a y a ngừng ánh mắt u buồn ngữ điệu uyển chuyển giống kinh thành mang theo hương vị của xứ Giang Nam mưa bụi mông lung
Người hát hí khúc phần lớn đều trang điểm theo hí trang khó phân biệt dung mạo có vị hoa đán là có thể vẻ tuấn tú lớp trang điểm dày Ân Trường Hoan khen “ là tệ giọng hát đúng là đỉnh cao trong kinh thành”
“So với thái tử thì thế nào” Khánh vương phi đột nhiên tiếp ngữ khí như châm biếm “Nghe thái tử phi yêu thích ngay cả cung nữ phục vụ bên cạnh cũng bộ dạng duyên dáng đào kép cũng tồi thái tử phi đem Đông Cung việc gì một chút hí ngắm ”
Không khí đột nhiên im ắng dùng một con hát so sánh với thái tử đương triều còn mở miệng trào phúng thái tử phi yêu thích sắc Khánh vương phi khỏi quá phách lối
Ân Trường Hoan lườm Khánh vương phi giọng băng lãnh “Khánh vương phi khi ngoài sợ là súc miệng ”
Mấy vương phi chỗ Kỷ Oánh Oánh cũng thích Khánh vương phi âm dương quái khí thêm nữa Ân Trường Hoan đối với mọi đều thế là phối hợp hỏi “Vì cái gì như ”
“Miệng thối chứ ” Ân Trường Hoan khinh miệt “Không thì là đầu óc heo”
Mặt Khánh vương phi đỏ bừng lên “Thái tử phi ngươi nên quá phận”
“Ta quá mức đấy ngươi thế nào” Ân Trường Hoan như như “Đi tìm phụ hoàng cáo trạng nếu chúng bây giờ liền tiến cung”
Sắc mặt Khánh vương phi tái xanh trừng mắt Ân Trường Hoan nàng biết thể trêu Ân Trường Hoan nhưng một số lúc thể khống chế nổi
Khánh vương phi giận dữ rời tiệc An vương phi là chủ nhà dậy đuổi theo thì Ân Trường Hoan gọi “Ta xem một chút”
Dứt lời nàng liền theo hướng Khánh vương phi
An vương phi do dự “Cái ”
“Yên tâm ” Kỷ Oánh Oánh chỉ sợ thiên hạ loạn “Trường Hoan nhiều nhất chỉ giáo huấn một chút mà thôi sẽ gì ”
Mọi hai mặt thái tử phi giáo huấn vương phi cái còn là ư
Trong lòng mọi như đánh trống nhưng ai đuổi theo ai dám gây sự với Ân Trường Hoan chứ trừ phi Trịnh thái hậu qua đời hoàng đế băng hà thái tử phế Trịnh gia sụp đổ chỉ là khả năng cực kỳ nhỏ
“Khánh vương phi ” Bước chân Ân Trường Hoan lớn đầy một lát đã đuổi kịp Khánh vương phi “Ta còn xong mà ngươi vội vã là ”
Thần sắc Ân Trường Hoan như thường thậm chí còn lãnh ý như cũng biết vì Khánh vương phi sợ hãi nàng tự chủ lui về “Ngươi gì”
“Chỉ là cho ngươi đừng tới khiêu chiến kiên nhẫn của ” Ân Trường Hoan chậm chân động tác nhanh hai ba bước liền ngay mặt Khánh vương phi “Quá tam ba bận đừng tưởng rằng ngươi là Khánh vương phi thì liền nhịn ngươi”
Hoàn chính xác Khánh vương phi dám khiêu khích Ân Trường Hoan chính là ỷ nàng là vương phi
Khánh vương phi trong lòng sinh e sợ mất mặt Ân Trường Hoan ngẩng đầu “Thái tử phi cũng cần ỷ thân phận mà kiêng nể gì cả nên quên ngươi chỉ là một thái tử phi còn hoàng hậu”
“Vậy ngươi thử một chút xem thể kiêng nể gì ” Ân Trường Hoan nhếch khóe miệng ánh mắt lạnh thấy Khánh vương phi tự chủ rùng Ân Trường Hoan khinh thường một tiếng rời
“Ân Trường Hoan ngươi
Ân Trường Hoan phất tay từ trong tay nàng bay một con dao nhỏ lướt qua mặt Khánh vương phi đâm thẳng thân cây lưng
Khánh vương phi cảm giác mặt ướt ướt nàng đưa tay sờ lên đỏ đỏ là máu
Trở noãn các hí đã hát xong An vương phi thấy Khánh vương phi “Tứ ”
Ân Trường Hoan thản nhiên “Ở phía ”
Chỉ chốc lát nha tới Khánh vương phi đã rời khỏi biệt viện
An vương phi: “Đi như thế nào”
Nha xem xét mắt Ân Trường Hoan nhỏ giọng “Nô tỳ thấy Khánh vương phi chạy bụm mặt”
Không hoa đán hát hí khúc trong noãn các yên tĩnh tất cả mọi rõ lời nha nhao nhao Ân Trường Hoan
Kỷ Oánh Oánh nhỏ giọng hỏi “Ngươi tát nàng ”
“Không ” Mặt Ân Trường Hoan thay đổi nàng đích xác ́t cái nào nàng chỉ là vẽ lên mặt nàng một vết sâu sẽ để sẹo giáo huấn thì vặn miễn cho Khánh vương phi coi nàng gì
“Thế nàng che mặt” Đầu Kỷ Oánh Oánh như lóe sáng “Có là đau răng ”
Ân Trường Hoan chững chạc đàng hoàng “Có thể lắm dù nàng buổi sáng súc miệng”
Những khác:
Ngữ khí nghiêm chỉnh như thế làm các nàng suýt chút đã tin
Biệt viện còn suối nước nóng An vương phi giữ các nàng ở một đêm để tắm suối nước nóng nhưng Ân Trường Hoan cự tuyệt
Trước khi cửa Diệp Hoàn cố ý dặn dò nàng cẩn thận của phủ An vương
Ân Trường Hoan biết vì Diệp Hoàn như cái của nàng thì phu thê An vương so với Diệp Hoàn thì nàng đương nhiên là càng tin hơn
Ân Trường Hoan ở Kỷ Oánh Oánh cùng Bình Dương cũng thế ba cùng những khác cáo từ an vị lên xe ngựa chuẩn trở về
Để tiện chuyện các nàng đều cùng xe Ân Trường Hoan vì cái gì khác bởi xe ngựa Ân Trường Hoan là rộng rãi nhất
Bình Dương bụng Kỷ Oánh Oánh cảm khái “Ba chúng ngươi thành thân cuối cùng ngờ ngươi mang thai đầu tiên”
“Ta cũng nghĩ tới ” Kỷ Oánh Oánh híp mắt “ như con của chính là lớn nhất”
Trong một số việc Kỷ Oánh Oánh cùng Triệu thái hậu giống đều cảm thấy lớn thì hơn
Ân Trường Hoan cùng Bình Dương rõ lớn hơn thì ở chỗ nào
Ân Trường Hoan hỏi Bình Dương “Tỷ cũng sinh con sớm”
Hoàng hậu coi Bình Dương như thân nữ khẳng định sẽ vì nàng mà chuẩn kỹ càng tất vả bao gồm cả điều trị thân thể nhưng Bình Dương vẫn mang thai Vấn đề quá mức tư mật Ân Trường Hoan tiện hỏi hiện tại vặn nhắc đến thì nàng mới hỏi Bởi vì nàng phát hiện cảm xúc Bình Dương hình như lắm còn bụng Kỷ Oánh Oánh đầy hâm mộ
Bình Dương khổ lắc đầu “Không ngược lại vẫn luôn mang thai chỉ là mãi tin tức”
Ân Trường Hoan cùng Kỷ Oánh Oánh giật lo lắng hỏi “Ngươi đã xem thái y ”
“Xem thái y thân thể ”
Kỷ Oánh Oánh: “Vậy là chuyện gì”
Ân Trường Hoan suy nghĩ một chút “Còn Hứa Ngạn thì ”
“Hả” Bình Dương cùng Kỷ Oánh Oánh kinh ngạc Ân Trường Hoan tin nam nhân cũng thể vấn đề
Ân Trường Hoan thở dài hai cô nương ngốc
“Mang thai cũng chỉ cần một tỷ tỷ vấn đề nếu là duyên phận hài tử tới thì chính là Hứa Ngạn vấn đề Thái y hẳn là khám cho ”
“Không ” Nói lên phu quân của cho dù là mặt tỷ thì Bình Dương cũng chút ngượng ngùng “Chàng vấn đề”
“Sao thể biết là biết vấn đề” Ân Trường Hoan bất đắc dĩ “Hắn cũng thần tiên ăn chính là ngũ cốc hoa màu thể tật gì ”
“Tỷ trở về tìm thái y đến xem nếu vấn đề thì tỷ cũng thể sớm yên tâm ”
Bình Dương rung động chút do dự “Như thế lắm ”
Bình Dương lo lắng làm tổn thương lòng tự trọng của Hứa Ngạn Ân Trường Hoan đã “Cái gì mà bệnh thì xem bệnh bình thường ”
Kỷ Oánh Oánh ở một bên hát đệm “Ngươi suy nghĩ một chút là cảm nhận của quan trọng hài tử quan trọng hơn”
Đương nhiên là hài tử quan trọng hơn điểm Bình Dương rõ ràng nàng gật đầu quyết định “Ta đã biết”
Xe ngựa bỗng nhiên dừng hộ vệ ở phía ngoài “Thái tử phi phía nhờ xe”
“Người nào”
“Hắn là hát hí khúc”
“Hát hí khúc” Ân Trường Hoan kéo rèm xe phía cách đó xa một đôi chủ tớ còn một xe ngựa hỏng một xa phu đang sửa bánh xe
Kỷ Oánh Oánh thăm dò “A đây hoa đán lúc nãy ư chỉ những khác trong gánh hát ”
Hộ vệ: “Hắn đường vòng đến chùa để dâng hương nên cùng gánh hát”
Ân Trường Hoan xùy một tiếng cự tuyệt “Nơi cách kinh thành xa trở về kinh cũng cần gấp”
“Dạ ” Lúc hộ vệ rời khỏi thì Ân Trường Hoan gọi nàng “Sau khi hồi kinh nhớ điều tra ”
Kỷ Oánh Oánh hỏi “Người vấn đề ”
Bình Dương “Đương nhiên là vấn đề ngươi cảm thấy một tên hát hí khúc sẽ dám cản xa giá của thái tử phi cái dụng ý cũng quá rõ ràng ”
“Dụng ý gì”
“Tiếp cận Trường Hoan thôi ” Bình Dương “Trong kinh ai mà biết Trường Hoan yêu thích sắc chứ”
Ân Trường Hoan: Tỷ thật đúng là hiểu
“Ta đã hiểu lưng là sử dụng mỹ nhân kế” Kỷ Oánh Oánh bừng tỉnh đại ngộ “Thế nhưng là tên còn kém xa thái tử nghĩ mưu kế đúng là mắt”
Ân Trường Hoan bật “Khả năng chỉ mắt mà đầu óc cũng ”
Nàng đúng là ưa thích sắc nhưng dùng mỹ nhân kế với nàng chỉ Diệp Hoàn mà thôi lưng cũng quá coi thường nàng
Trở hoàng cung Ân Trường Hoan đổi y phục xong liền thẳng đến ngự thư phòng chuyện ở biệt uyển cho hoàng đế
Hoàng đế hiểu rõ Ân Trường Hoan vội vàng tức giận mà hỏi “Vậy con giáo huấn nàng ”
Thần sắc Ân Trường Hoan cứng ngắc “Người hiểu con chỉ phụ hoàng”
Nàng chỉ móng tay nhỏ “Chỉ giáo huấn nhỏ thôi làm thì nàng sẽ nghĩ thái tử phi dễ ức hiếp”
Hoàng đế cũng tin chữ nhỏ “Con giáo huấn thế nào”
Ân Trường Hoan đảo đảo tròng mắt dùng giọng nũng nịu lừa gạt “Chỉ hù dọa làm gì khác”
Hoàng đế biết chắc chỉ nhưng cũng truy vấn Một là tin tưởng Ân Trường Hoan chừng mực hai là Khánh vương phi mà luôn làm bất mãn
Một bên là con dâu thân một bên là cháu gái cùng nhi tức mà sủng ái sự khác biệt rõ ràng
“Thái tử xong ”
Hai ngày Diệp Nhiên vội vã tới thư phòng với Diệp Hoàn “Trên phố vài lời đồn về thái tử phi”
Diệp Hoàn ngước mắt ánh mắt lạnh lẽo “Lời đồn gì”
“Nói thái tử phi yêu thích sắc còn thái tử phi vụиɠ ŧяộʍ nuôi trai lơ dung mạo tuấn tú”
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi