Đức Dương Quận Chúa - Chương 122
Ân Trường Hoan kinh ngạc bóng lưng Diệp Hoàn mặt ngây ngẩn
Cho nên ngưng lộ sở dĩ hết nhanh như đều là bởi vì cái lặng lẽ dùng
Tay nhéo nhéo tay trái a đau đang mơ cho nên đây đều là thật
“Trường Hoan” Diệp Hoàn yếu ớt “Nếu như mộng du thì nàng tin ”
Ân Trường Hoan mờ mịt trừng mắt nàng mới thấy cái gì là lỗ tai xảy vấn đề ư
Mộng du Hắn là đang mơ Khoé miệng Ân Trường Hoan giật giật im lặng tới cực điểm
Không khí yên tĩnh đều sẽ làm suy nghĩ lung tung Diệp Hoàn cảm thấy chút đúng khẽ “Trường Hoan”
Ân Trường Hoan mấp máy môi nghiêm túc hỏi “Chàng mới mộng du hỏi tin ”
Diệp Hoàn trầm mặc hậu tri hậu giác ý thức như làm một chuyện ngu xuẩn mộng du thể biết đang mộng du đây giấu đầu lòi đuôi ư
Mi mắt Diệp Hoàn run rẩy nếu như hiện tại phủ nhận lời nào là Trường Hoan ảo giác thì nàng tin
“Hoàn Hoàn phát hiện còn thể năng buồn như chứ” Ân Trường Hoan xuống giường đến Diệp Hoàn bên cạnh cầm lấy bình lưu ly chứa ngưng sương “Chàng còn dùng cái Hai thứ phối hợp thì hiệu quả mới ”
Diệp Hoàn biết Ân Trường Hoan tức giận nên dám loạn động như hài tử lời sự chỉ điểm của Ân Trường Hoan dùng ngưng sương
Nhìn Ân Trường Hoan đóng nắp nỗi lòng lo lắng buông xuống Ân Trường Hoan khả năng tức giận nghĩ như liền thấy ngữ khí Ân Trường Hoan rõ hỏi “Cho nên ngưng lộ ngưng sương của sở dĩ nhanh hết như đều là dùng”
Diệp Hoàn ngẩng đầu Ân Trường Hoan thần sắc nàng nhàn nhạt hỉ nộ ở trong lòng châm chước một lát cảm thấy Ân Trường Hoan nhỏ mọn thừa nhận cũng vấn đề gì lớn nàng còn nam tử cũng nên dưỡng da
Vừa nghĩ như thế thế là đàng hoàng “Phải”
Ân Trường Hoan rót cho chén trà bàn chậm rãi hỏi “Dùng từ khi nào”
“Từ khi nàng gả Đông Cung”
Ân Trường Hoan như điều suy nghĩ gật đầu nàng cảm thấy nam nhân dưỡng da gì là đúng nếu nghiêm túc dưỡng da thì liệu nàng có thể dung mạo tươi tắn như hiện tại Chỉ là ”Vậy cũng mỹ phẩm dưỡng da vì cái gì còn lấy của ”
“Ta đều đặt ở thư phòng”
Bên thư phòng cũng tịnh thất nếu quá muộn Diệp Hoàn sẽ ở bên đó rửa mặt cũng dùng đến của Ân Trường Hoan bởi vì cũng Là khi Ân Trường Hoan gả Đông Cung đã cho Diệp Nhiên chuẩn hiệu quả tệ
“Thì là ” Ân Trường Hoan giật một tiếng “ với còn cái gì mà mộng du chứ”
Diệp Hoàn: Vì cái gì trở đề tài
“Đêm đã khuya” Diệp Hoàn dậy
“Hả” Ân Trường Hoan tỉnh tỉnh Diệp Hoàn đề tài của bọn họ cùng đêm đã khuya liên quan
Diệp Hoàn ôn hòa một tiếng đến cầm tay Ân Trường Hoan ánh mắt sáng rực Ân Trường Hoan thanh âm trầm thấp “Nên nghỉ”
Thành thân hơn nửa năm Ân Trường Hoan ý Diệp Hoàn nàng thấp giọng “Chàng đây là đang dùng mỹ nhân kế với ”
Diệp Hoàn nhíu mày khóe miệng ẩn ẩn ý ánh mắt Ân Trường Hoan tựa hồ chính là dùng mỹ nhân kế đấy
Ân Trường Hoan đối với nhan sắc của Diệp Hoàn luôn sức chống cự huống chi là ban đêm ôm lấy cổ Diệp Hoàn nàng nhẹ hôn lên bờ môi Diệp Hoàn híp mắt “Ta thích dùng mỹ nhân kế”
Bên ngoài gió lạnh gào thét gian phòng bên trong ấm áp như xuân
“Ta hôm nay Từ An cung tìm Kỷ Oánh Oánh thì gặp Cố Nguyên”
Diệp Hoàn vuốt vuốt tóc Ân Trường Hoan hững hờ ừ một tiếng
“Cố Nguyên tiến cung đặc biệt vì mang hạt dẻ cho Kỷ Oánh Oánh” Co trong ngực Diệp Hoàn Ân Trường Hoan ngẩng đầu xẹp miệng ủy khuất “Chàng cũng đã lâu tặng quà cho ”
“Ta nhớ hôm qua mới phái cho nàng một đóa ngọc liên mà” Đồ còn để chỗ của hồi môn
Ân Trường Hoan nhỏ giọng lẩm bẩm “Cũng tự đưa Cố Nguyên là tự mua tự đem cung còn bóc vỏ cho Kỷ Oánh Oánh”
Diệp Hoàn: Hắn lột qua hạt dẻ nào cho nàng nhưng mấy con cua con tôm còn lột thiếu ư
Lý trí bảo Diệp Hoàn câu bây giờ là lúc để giảo biện Trường Hoan những cũng vì giảo biện Hắn nghĩ tới một chuyện “Nàng hôm nay vẫn ngủ chính là vì cho chuyện ”
“ thế” So sánh ganh đua nhưng ngẫu nhiên so một chút vẫn cần câu sự ganh đua thì mới nhanh tiến bộ
Cho nên nếu Cố Nguyên Trường Hoan cũng sẽ phát hiện trộm dùng ngưng lộ ngưng sương Diệp Hoàn yên lặng ở trong lòng ghi thù Cố Nguyên
Phủ quận vương Nam Dương bởi vì Kỷ Oánh Oánh tiến cung nên Cố Nguyên phòng gối chiếc ngáp một cái chẳng lẽ Kỷ Oánh Oánh đang nhớ
Sau một khắc Cố Nguyên liền tự phủ định cái suy đoán khả năng trong lòng Kỷ Oánh Oánh địa vị của khả năng còn bằng hạt dẻ
“Thế tử gia” Một nha bưng trà nóng tiến đến ngữ khí mềm mại “Thời tiết lạnh thế tử gia nên sớm nghỉ ngơi”
Cố Nguyên ngước mắt lướt đối phương trang điểm lạnh như băng “Ra ngoài”
“Thế tử gia” Nha nhúc nhích đỏ mặt đến cạnh Cố Nguyên ngượng ngập “Quận chúa đang thai để nô tỳ đến hầu hạ ngài”
Nha đối với Cố Nguyên sớm đã ý hi vọng thể trở thành thất Cố Nguyên chỉ là từ lúc Cố Nguyên cùng Kỷ Oánh Oánh thành thân đến nay tình cảm sâu đậm Kỷ Oánh Oánh đã hoài thai cũng ý nạp Lần thấy Kỷ Oánh Oánh tiến cung dưỡng thai liền nghĩ bắt cơ hội thế là cố gắng ăn diện tới đưa trà cho Cố Nguyên
Nàng cho rằng Cố Nguyên sẽ cự tuyệt thế tử gia thông phòng là hưởng qua nam nữ hoan ái hưởng qua còn nhẫn nại mười tháng thì thể
Nha xong đưa tay cởϊ qυầи áo Cố Nguyên còn đụng tới liền một đạo lực đá văng ngoài chật vật ngã xuống đất
Cố Nguyên cao giọng “Người ”
Cửa phòng lập tức đẩy mấy nha tiến đến ở đầu là đại nha của Kỷ Oánh Oánh nàng cũng đất thẳng tới chỗ Cố Nguyên khom “Thế tử gia”
Cố Nguyên nửa điểm lưu tình lạnh giọng phân phó “Đưa nàng về cần hầu hạ trong viện tử nữa”
Đại nha lời gì cũng hỏi “Dạ”
Nàng đầu cho mấy nha một ánh mắt các nàng hiểu ý nhanh chóng lôi nha ngừng cầu tình đất làm việc nhanh chóng giống nha mà giống như là hộ vệ
Lúc Kỷ Oánh Oánh nhận tin tức thì cao hứng vô cùng nàng đã sớm nha ý đồ xấu lúc đầu nàng tự thu thập nhưng về tưởng tượng chỉ cần Cố Nguyên ý nghĩ nàng dù thu thập thì về cũng còn thế là lúc Triệu thái hậu nàng ở trong cung dưỡng thai nàng liền đồng ý xem Cố Nguyên sẽ làm thế nào mà hành động của Cố Nguyên khiến nàng vui
Kỷ Oánh Oánh chia sẻ chuyện cho những khác nhưng với Triệu thái hậu Nhìn cách Triệu thái hậu yêu thương nàng nàng chân chân Triệu thái hậu sẽ thể đem Cố Nguyên truyền cung thế là nàng Đông Cung
Đi Đông Cung còn một nguyên nhân Kỷ Oánh Oánh phát hiện một chuyện từ khi Ân Trường Hoan biết nàng hoài thai đối với nàng cực kì cẩn thận từng li từng tí cho nên Kỷ Oánh Oánh thích Đông Cung
Hoài thai chỉ mười tháng đã qua hơn hai tháng nàng nắm chặt thời gian hưởng thụ
Ân Trường Hoan biết chút tâm tư của Kỷ Oánh Oánh thấy cung nữ đến truyền Kỷ Oánh Oánh tới nàng vội vàng phân phó cung nữ mang nước mật ong hoa trong bình đều đổi thành hoa tươi nhất
Nhược Vân cắm hoa “Thái tử phi đối với Nhu Lạc quận chúa thật ”
Ân Trường Hoan lắc đầu “Ta đối với nàng mà đối với hài tử trong bụng ”
Nhược Vân: “Ngài thích hài tử ”
Ân Trường Hoan uốn nắn “Là thích ồn ào nhưng đứa nhỏ bây giờ làm ầm ĩ gì”
Nhược Vân: Không làm ầm ĩ mà ầm ĩ nổi
Kỷ Oánh Oánh ăn điểm tâm uống nước mật ong sinh động kể chuyện nha ý đồ bất chính với Cố Nguyên đuổi
“Luôn hầu hạ bên cạnh còn tưởng rằng cho dù cự tuyệt cũng sẽ tức giận ngờ vậy mà trực tiếp đuổi ” Kỷ Oánh Oánh vui vẻ mặt “Ta hiện tại cảm thấy Cố Nguyên kỳ thật cũng tệ”
Ân Trường Hoan cũng cảm thấy Cố Nguyên tệ Kỷ Oánh Oánh cũng là vận khí trời xui đất khiến nhân duyên Đương nhiên vẫn kém nàng Hoàn Hoàn là nhất thiên hạ
Chia sẻ xong Kỷ Oánh Oánh hiếu kì hỏi Ân Trường Hoan “Trong Đông Cung cung nữ nào bò lên giường ”
“Không ”
“Ta tin” Cố Nguyên chỉ là một thế tử phủ quận vương còn nha ngấp nghé thái tử là tân đế tương lai còn dung mạo như Phan An thể cung nữ trèo cao
“Thật sự ” Ân Trường Hoan nghiêm túc nghĩ “Cung nữ trong Đông Cung đều an phận”
Nhược Vân ở một bên hầu hạ thấy Kỷ Oánh Oánh vẫn tin “Nô tỳ tiểu Cao công công khi chủ tử chúng Đông cung thì thái tử điện hạ đã cho kiểm tra bộ chắc hẳn dù cung nữ như thế thì cũng đã sớm đưa ”
“Còn việc ” Ân Trường Hoan qua
“Chỉ là việc nhỏ nên nô tỳ bẩm báo”
Vừa mới còn cảm thấy Cố Nguyên tệ Kỷ Oánh Oánh đôi chủ tớ xong cảm thấy Cố Nguyên vẫn giống thái tử sớm đem những nha dọn dẹp
Thân là phu quân phu nhân ở nhà ngoại tổ mẫu dưỡng thai đương nhiên mỗi ngày đến vấn an Cố Nguyên nghĩ hôm nay Kỷ Oánh Oánh nhất định sẽ khen bây giờ trong viện đa số đều là của Kỷ Oánh Oánh nàng khả năng biết chuyện tối ngày hôm qua
Cố Nguyên mới tiến đến thiên điện của Kỷ Oánh Oánh một chữ còn liền Kỷ Oánh Oánh chất vấn “Chàng vì cái gì từ lúc gả đuổi nàng ”
Cố Nguyên:
Phu nhân lớn nhất phu nhân đang hoài thai càng lớn một khắc đồng hồ dỗ dành Kỷ Oánh Oánh xong Cố Nguyên rốt cuộc biết vì cái gì khích lệ ngược còn oán trách nguyên lai đều là bởi vì biểu ca của
Tối hôm đó Ân Trường Hoan cùng Diệp Hoàn chơi một trò chơi nàng thấy nó trong thoại bản vẫn thử nhưng tìm cơ hội thích hợp
Diệp Hoàn từng qua cái nó ở trong quyển xuân cung đồ đặt ở thư phòng
Nhìn sống lưng tinh tế trắng nõn mặt Diệp Hoàn nuốt nước bọt nhịn du͙ƈ vọиɠ xuống khàn giọng hỏi “Vì cái gì”
Ân Trường Hoan cầm lấy bàn tay đặt lên bờ vai nhẹ nhàng khẽ cắn cảm giác nào đó run rẩy nàng khẽ “Ban thưởng cho đó thích ”
Diệp Hoàn gì thêm dùng hành động thực tế cho Ân Trường Hoan thích ban thưởng